3 cách "bật lại" công ty đa cấp như Thiên Ngọc Minh Uy

18/09/2013 15:30
Hải Băng

Dạo gần đây thấy rộ lên vụ nhân viên công ty đa cấp Thiên Ngọc Minh Uy đánh người, lại làm mình nhớ đến các anh các chị mặc veston rất ư là bảnh bao lịch sự, các bé các em xinh tươi có nụ cười duyên dáng, ai ai cũng có khả năng hùng biện kinh hồn ( à không, chạm nhẹ trình độ mình một tẹo thôi). Thế là… nhớ thì viết ra, mọi người đọc chơi cho dzui nha!

Gọi là đọc cho vui, nhưng cũng có thể hi vọng giúp cả nhà có thêm chút kinh nghiệm gọi là:
Nếu chẳng may trên đường đời tấp nập
Ta bất thần lại gặp Thiên Ngọc Minh Uy
Thì đừng bỏ chạy hay ngại ngùng chi
Hãy ngẩng cao đầu, ném cái thùng phuy vào mặt

Thôi không vòng vo nữa, vào đề luôn. Chắc do cái số hay ăn ở ra làm sao mà từ lúc rời Phan Thiết vào chốn Sài Gòn hoa lệ, mình chưa một lần bị mất đồ, rơi đồ, giật đồ, cũng chưa bị CSGT tuýt còi phạt bao giờ. Nhưng nói về tỉ lệ gặp các bạn trót sa chân vào loại hình Bán Hàng Đa Cấp Trá Hình thì mình gặp đến những 3 lần, hơi bị cao đấy @@! Mà nào có phải mình chủ động tìm, toàn là oan gia hay tình cờ, các bạn ấy lại từ mò tới.

Nói về loại hình kinh doanh Bán Hàng Đa Cấp thì cần phải làm rõ rằng đây là loại hình kinh doanh không xấu, có xuất phát từ nước ngoài. Tiêu biểu là hãng xe BMW, họ cũng có triển khai bộ phận theo hướng bán hàng đa cấp. Ưu điểm của bán hàng đa cấp chân chính, đưa món hàng đến tận tay người dùng bằng giá hợp lí nhất mà vẫn đảm bảo chất lượng.

Hãy cảnh giác với những lời mời hội thảo của những công ty đa cấp như Thiên Ngọc Minh Uy

Hãy cảnh giác với những lời mời hội thảo của những công ty đa cấp như Thiên Ngọc Minh Uy

Thế nhưng từ khi sang Việt Nam, mô hình bán hàng đa cấp đã bị biến tướng bằng các thành phần… chả biết gọi họ là gì. Áng chừng 90% các công ty đa cấp ở VN đều bị biến tướng với các động thái như ép buộc gia nhập thành viên, bày cách cầm cố tài sản, vẽ mưu cho mọi người đi lừa bạn bè, người thân gia đình cho vay tiền. Thế là từ người bị lừa lại thành người đi lừa, cứ thế một mô hình kim tự tháp được dựng lên. “Khách hàng hướng đến” của các bạn Thiên Ngọc Minh Uy (đơn cử cho bán hàng đa cấp) là người lao động bình dân, sinh viên năm nhất năm hai,.. và những ai dễ bị lợi làm mờ mắt mà bị hại lâu dài.

Và cũng như cơ số các bạn khác, mình cũng đã… gặp các vị bên Thiên Ngọc Minh Uy, mà gặp những 3 lần tính từ lúc còn sinh viên đến lúc đi làm.

Lần 1: Đi café với Tuấn rách

Đang ngồi café ngắm các em xinh tươi chân dài cùng thằng bạn lâu ngày gặp lại- Tuấn rách với cái quần thần thoại thì bỗng từ đâu một cô em mặt mày sáng sủa, trông rất thông minh và đặc biệt là nụ cười cực duyên. Cả hai thằng mình như bị hớp hồn, tưởng hôm nay vớ bở vì bảnh bao đẹp trai quá hay sao mà gái xinh tự tìm đến bắt chuyện.

– Chào hai anh, đang là sinh viên à? – Em ấy mở lời ngay, giọng nghe yêu cực.

– Ừ, sao em biết? – Tuấn rách lúc này năm 3 đại học kinh tế, thằng này vừa vào thành phố đã tập tành kinh doanh, giờ kể như cũng có thâm niên.

– Hì, em nhìn là đoán ra ngay thôi! – Em liền cười hấp háy mắt.

– Em… quả thật là có mắt nhìn người! – Mình hùa theo liền, gì chứ để thằng rách ăn một mình sao được.

Thế là trò chuyện qua lại một hồi, mình với thằng rách từ đang mến bắt đầu chuyển sang ậm ừ, rồi thấy ngài ngại, tiếp theo là hơi bị bực vì em nó cứ nằn nì:

– Hai anh là sinh viên rồi, phải tìm việc làm thêm phụ giúp gia đình chứ. Bên công ty em chuẩn bị mở hội thảo kinh tế, hai anh đến tham gia nhé. Có rất nhiều vị làm chức to, lương tháng trăm triệu đến cả tỷ cũng có mặt, biết đâu hai anh lại học hỏi nhiều kỹ năng mềm thì sao?

Nói thêm tí nữa thì lòi chành ra em gái này là nhân viên Thiên Ngọc Minh Uy. Mình thì căn bản nghe cái tên đã thấy không ưa, bảo là đi tuyển diễn viên đóng phim kiếm hiệp thì còn lọt tai. Riêng Tuấn rách do có tìm hiểu kinh doanh từ sớm nên nó đã biết được công ty Uy Uy (gọi vầy cho nó cute phô mai que) này thế nào rồi. Vậy là nó đá chân mình cái oạch, ý bảo “mày im lặng, để tao nói”. Và sau đây là trận chiến giữa thằng rách và em gái xinh xắn Uy Uy:

– Hội thảo kinh tế à em?

– Dạ, hai anh đi nhé, gia nhập công ty em sẽ được trở thành chuyên viên kinh doanh, lương tháng dễ cả chục triệu!

– Lương cao dữ vậy? Bên công ty anh cũng tầm chục triệu, nhưng phải sau vài tháng cơ!

– Bên em thì tùy vào sự phấn đấu của các anh, có người mới làm một tháng đã được vài chục đó anh. Mỗi năm đều có các kỳ đại hội thù lao, có anh chị được tặng cả xe hơi. Có người trước khi vào công ty thì nghèo, vào rồi giờ đã có nhà lầu. Để gia nhập rất đơn giản, hai anh chỉ cần mua một món hàng của công ty em là được!

– Đã vậy, hai anh em mình là đồng nghiệp rồi!

– Dạ? – Em nó bắt đầu ngơ ngác.

– Đây nè….! – Và thằng rách bắt đầu chém, chém nát mặt. – Anh ở bên Amway đó, em biết Amway không?

– Dạ… không, à có nghe nói. Nhưng anh ơi, bên công ty em…!

– Đang nói công ty anh mà. Đây nhé, tuần sau công ty anh cũng có tổ chức hội thảo, em qua tham gia đi. Công ty anh lương tháng đầu đã 50 triệu rồi, Amway đàng hoàng đó. Giờ em mua sản phẩm của anh đi, anh cấp thẻ thành viên tại chỗ luôn!

– Làm gì… đến 50 triệu? – Em nó bắt đầu nghi ngại.

– Trời thật mà, anh xạo em làm gì. Vấn đề là em có dám làm hay không thôi, sống phải có ước mơ em ạ, phải biết phấn đấu vì ước mơ, phải thắp lên ngọn lửa đam mê chân chính! – Thằng rách nhại lại những câu của em gái nói vừa nãy.

– Vậy hai anh đã đi làm rồi ư…? Hai anh có bạn bè hay người thân nào đang tìm việc không? Công ty tụi em vẫn đang tuyển nhiều vị trí chuyên viên lắm…!

– Bậy bậy, anh đưa người nhà vào công ty anh hết rồi, giờ anh đưa em vào nè. Em vào không? Sản phẩm công ty anh bán có 6 triệu thôi, mua phát là tháng sau em nhận lương 50 triệu đó!

Biết gặp phải thứ dữ, em gái xinh tươi chỉ biết cười lỏn lẻn rồi ỏn ẻn rút thẳng, không dám ngoái đầu nhìn lại. Mình thì trố mắt dòm thằng rách như vị thánh sống, chỉ trách nó không chém nhẹ tay tí để em gái ngồi lâu hơn cho mình ngắm.

Bài học rút ra từ lần 1: Biết tên các công ty đa cấp khác, miệng mồm dẻo tí, nói năng kiểu mơ ước tí, rồi cứ thế mà chém ngược lại là xong.

Lần 2: Cũng lại là đi café, lần này đi với hai thằng bạn chung lớp đại học

Ba thằng đang ngồi chém gió vụ giở tài liệu qua Triết không xong thì hai thằng em trai ở đâu mò tới, cũng mặt mày sáng láng bắt chuyện làm quen. Thế rồi lại cũng lòi chành ra là chuyên viên kinh doanh của cty Uy Uy. Lập tức cuộc đàm đạo hôm nào của Tuấn rách với em gái Uy Uy lại hiện ra trong tâm trí mình, não bộ hoạt động hết công suất, mồm miệng chuẩn bị lâm trận.

– Anh ơi, nhà mình thì nuôi ăn học cũng khó khăn, vầy tội nghiệp ba mẹ lắm. Anh mua sản phẩm rồi vào công ty em, tháng lương mấy chục triệu, lên tới thành viên Ruby hay Bạch Kim (hay Bạc Đồng cái gì gì đó) là có tháng lãnh hơn mấy trăm triệu. Phụ giúp gia đình chứ anh? – Hai thằng em trai thi nhau đon đả thả mồi.

Mình cứ lim dim như ông cụ non, bắt đầu ngồi vắt chân ra vẻ công tử:

– Phụ làm gì em ơi, tiền hàng tháng nhà gửi vô anh xài còn không hết, anh chỉ phụ xài tiền của ba má thôi là đã thấy hiếu thảo lắm rồi!

Hai thằng nhỏ trố mắt, nhưng chắc do được Uy Uy đào tạo quá dữ dằn, cũng gân cổ:

– Nhưng anh ơi, đâu thể xài tiền của gia đình mãi được. Mình là thanh niên, phải cống hiến cho đất nước, phải tự làm ra tiền chứ. Bản thân mỗi người đều có ước mơ, quan trọng là phải biết phấn đấu để hoàn thành ước mơ đó. Anh có ước mơ kinh doanh chứ? Kinh doanh rất thú vị, tiền làm ra dễ mà lại khiến anh sang trọng, đi gặp người này nọ….! – Hai thằng nhỏ cứ thao thao bất tuyệt, đại loại là vậy chứ mình không nhớ rõ.

Mình lại cười thân ái, và rút chốt lựu đạn bùng nổ:

– Xời, ông già anh là viện trưởng Viện Kiểm Sát ngoài tỉnh, anh sớm muộn gì cũng nối gót ổng thôi, kinh doanh làm chi cho mệt em. Anh vào đó chức bự, tiền nhiều, chứ đi chào mời như hai đứa anh… không thích lắm, nắng nôi mà lại mệt mỏi!

– Tiền sao nhiều bằng tiền lương công ty em vậy anh, hàng tháng công ty em có chú kia thu nhập cả tỷ đồng, xe hơi nhà lầu mấy căn! – Hai thằng nhỏ đã mất bình tĩnh, chém loạn xị.

– Một tháng mà tỷ bạc? – Mình vờ ngạc nhiên.

– Đúng rồi, ai vào công ty em đều sẽ có cơ hội làm giàu đó anh, chỉ cần mua sản phẩm…! – Thằng nhỏ mừng rỡ quệt mồ hôi.

Mình phất tay ngay, nổ càng to hơn:

– Một tháng được tỷ bạc sao đủ ăn chơi em ơi, thu nhập hàng tháng của gia đình anh toàn trên 15 tỷ không à. Em biết đống nhà Hoàng Anh Gia Lai dưới quận 7 không? Nhà anh thầu hơn 45% mớ đó, mà ông Đức Đoàn lại còn chào mua thêm kìa!

– Đức Đoàn? – Hai thằng nhỏ trơ mắt ếch.

– Xời, Đoàn Nguyên Đức đó, thằng nhỏ này, bầu Đức đó! – Mình trợn mắt.

Rồi nhân lúc hai ông mãnh còn đang nhìn nhau, mình nổ luôn quả cuối:

– Nói thiệt chớ thời gian để anh xài tiền còn sợ thiếu, lấy đâu ra thời gian đi làm tiền nữa em!

Xong, hai em nhỏ đành chào sân và đi thẳng. Mình với hai thằng bạn cười lăn bò càng, lại lần thứ hai chiến thắng Uy Uy rực rỡ.

Bài học rút ra từ lần 2: Mặt dày, ra vẻ thiếu gia ăn chơi chỉ biết xài tiền chứ không biết làm tiền, nổ banh xác cũng được. Gặp Uy Uy đã nổ, mình lại càng phải nổ to hơn, Uy Uy nói câu nào mình đốp ngay câu đó.

Lần 3: Đi chơi với nàng

Lần này nhanh gọn chóng vánh lắm, mình và nàng đang cười cười nhìn nhau tình tứ thì… một cô bé nhỏ nhắn nhưng ăn mặc lịch sự, đến chìa ra cái tờ tuyển dụng của Uy Uy, tự giới thiệu mình là tổ trưởng kinh doanh.

– “Đậu phộng… nhất quá tam à nghen…!” – Mình nghĩ lầm bầm.

Nhưng có vẻ như lần này khá hơn, đi chơi với ghệ mà sao phải tốn thời gian ngồi chém gió hay nổ tung. Thế là chước mới được sử ra…

– What the hell she saying, sweetheart? – Mình chơi bài “bất đồng ngôn ngữ”, nhìn nàng bằng ánh mắt đầy ý nhị.

– Oh… it’s seems like a business conversation! – Nàng cười cười.

– Business? Oh god, that’s talk about the wrong stuff! – Mình trợn mắt rồi quay sang cô bé Uy Uy đang đần mặt ra.

– Hey baby, I don’t know who you are, but if you don’t move away, I’ll call the police!

– Ơ….! – Cô bé Uy Uy bối rối.

Mình nhấn mạnh từng câu từng chữ:

– I’m not asking you, I’m telling you!

Bé Uy Uy đi thẳng luôn, vì bé… không biết chém tiếng Anh.

– Dạy anh English đâu phải để làm màu với người ta!

– Nàng lắc đầu cười.

– Gặp lần thứ 3 rồi đó, để kể cho vợ nghe!

– Mình hừ mũi.

Bài học rút ra từ lần 3: Chém tiếng Anh, dựa vào chiêu bài “bất đồng ngôn ngữ” cứ thế mà chiến. Hãy yên tâm, đa phần các bạn Uy Uy không giỏi English đâu. Nếu thích mọi người có thể tự xưng mình là Ý Kiều, Nhật Kiều, Canada Kiều, Lào Kiều, Mông Cổ Kiều cũng được… Nhớ tuyệt đối không đi dự ba cái Hội Thảo Kinh Tế tào lao có mùi, chốn này hung hiểm vào dễ ra khó.

Bài học tổng thể: Ai cũng có ước mơ làm giàu, nhưng hãy tỉnh táo. Nếu bạn không đủ tỉnh táo thì quyền trợ giúp nhờ người thân trả lời hoặc đổi câu hỏi sẽ giúp bạn.

p/s: Bài viết không nhằm mục đích nói xấu hay công kích bất kì một công ty, tổ chức kinh tế chân chính nào.

(Tổng Hợp)

Bình luậnViết cảm nhận

Mới nhất
TopTrong ngày
TopTrong tuần