Anh sẽ chờ, dù là đến khi nào đi nữa!

17/12/2013 16:46
Tường Vân

Anh không rõ ràng bản thân anh yêu em đến nhường nào? Anh hay tự hỏi bản thân câu hỏi đó! Và cuối cùng cũng chẳng có câu trả lời. Có lẽ nhiều người sẽ bảo rằng anh là một thằng con trai yếu đuối và ngu ngốc! Nhưng bản thân anh lại không thấy như vậy…

Yêu và chờ đợi một người con gái thì có gì là sai phải không em? Cho dù là chờ đợi và hi vọng không biết đến khi nào, nhưng anh vẫn sẽ tiếp tục làm điều đó. Bởi vì cái tình cảm của anh giành cho em là quá lớn…

Anh là người sai ngay từ đầu, khi đã không nhìn lại chính bản thân, khi không học cách yêu em một cách đúng nghĩa. Vô tâm, hững hờ, quá đáng, cứng đầu, giận vu vơ….và còn nhiều điều khác nữa, để rồi khi em chịu hết nổi em đã ra đi và để lại cho anh một nỗi nhớ và nỗi buồn không còn từ nào có thể diễn tả được. Em nói rằng “anh đừng tự hành hạ bản thân như thế, em không xứng đáng để được anh quan tâm, anh yêu thương như thế” , nhưng mà em à, người xứng đáng với tất cả những điều đó với anh chỉ có em mà thôi!

3efb89ed28012035fb24a4bed1b6a64570c5c6a1_1_

Đừng nói anh ngốc nhé, anh không ngốc đâu, vì cái cuộc sống này, nó không công bằng một chút nào cả, nhưng người nặng tình như anh thường là những người phải đau nhiều nhất, và những nỗi đau đó không hề nhẹ như em nghĩ đâu em à. Cái tình cảm của em đối với em không chỉ là một chữ “thích”, mà nó là cả một khoảng không bao la mà anh không biết khi nào chạm tới vách tường cả. Cũng đừng nói anh lụy tình, bởi vì anh sẽ không chấp nhận từ “lụy “. Thay vào đó anh xin thay bằng chữ “nhớ”.

Anh nhớ em đến phát điên, không được gặp em, anh chỉ còn dám đến nhìn em từ xa, nhìn từ xa mà thôi. Đi trong con đường mưa một mình lạnh lẽo, chỉ đến nhìn em thoáng qua một chút rồi anh về, nhìn thấy em cười vui vẻ, hồn nhiên, thì lòng anh cảm thấy nhẹ nhõm hơn nhiều. Trời lạnh nó lại khiến anh phải cười khi nhớ đến cái kỉ niệm mà anh nhớ nhất, và lần đó anh cũng nói dối em mất rồi ^^… em có nhớ lần em bệnh mà vẫn đi xem anh đá banh không? Lần đó khi đá xong thì trời đổ mưa rất lớn, em chạy đường xa đến gần chỗ anh chỉ để gặp anh mà thôi, lúc về anh quyết định chở em về nhà mặc dù không biết là anh sẽ đi bằng cái gì để về khi chở em đến nhà, vì xe của em mà.

Trời mưa lạnh lẽo, anh ngồi trước thằng lưng chắn gió cho em vì sợ em lạnh, mặc dù ngoài lạnh ngắt à, nhưng mà trong lòng anh lại ấm lắm vì được hai vòng tay em ôn xiết, cái má ấp vào lưng anh ở phía sau và nói với anh ” em yêu anh nhiều lắm ông xã à” bằng một giọng thều thào vì ốm cơ mà dễ thương lắm..hì hì.., đó chính là điều mà anh thích nhất đó em à! Đi đến nơi anh phải nói dối với em là anh đi xe ôm về nhà nhưng mà thật sự anh chỉ lên xe ôm đợi em đi khuất xa rồi anh xin lỗi chú xe ôm thôi, bởi vì anh không có tiền, và anh lại đi bộ về. Nhưng mà trong lòng anh vui lắm, vì đã làm được một việc mà anh tin khi yêu, ai cũng có thể làm (trừ việc nói dối nhé).

4893e0ef3efcc26788355a8a8c12937f6a800dba_1_

Đó là cái kỉ niệm mà anh không bao giờ có thể quên được, dù rằng bây giờ em đã không còn bên cạnh anh, không cho anh một cơ hội để sửa sai vì em đã nói rằng anh sẽ không sửa được đâu. Tại sao em lại chắc chắn như vậy? Khi một ai đó đến vực thẳm thì anh tin người đó sẽ biết cách tìm ra nguyên nhân khiến họ rơi xuống đó. Cũng như anh, anh tin là bản thân đã tìm ra rồi, nhưng mà em vẫn không hề để tâm tới. Nhưng anh không trách em đâu vì bản thân anh là người gây ra lỗi lầm này, bản thân anh đã để vụt mất em, anh đã khiến em khóc nhiều. Và anh cũng thế, đã khóc rất nhiều vì em biết không, khi một người con trai khóc vì tình yêu thì hẳn là người con trai đó đã yêu người con gái kia rất nhiều rồi. Nước mắt không phải dễ rơi từ anh, nhưng khi anh khóc, thì có nghĩa rằng anh đau đớn rất nhiều em à.

Nhưng anh sẽ không gục ngã đâu, anh sẽ dùng thời gian để chứng minh cho em thấy được sự chân thành của bản thân anh đối với em. Vì cái tình cảm sâu đậm khiến anh không thể bỏ cuộc được, gian nan, sóng gió, khó khăn bao nhiêu hai đứa mình cũng đã cùng nhau vượt qua hết. Vậy nên anh tin rằng, ông trời sẽ công bằng, và cho anh được một lần nữa, nắm tay em, đi đến hết con đường mà anh và em đã từng hứa với nhau. Và anh tin sẽ còn rất nhiều người đang cố gắng giành lấy hạnh phúc của bản thân như anh, vì điều đó thật đẹp! Phải không em?

(Tiếp Thị Gia Đình)

Bình luậnViết cảm nhận

Mới nhất
TopTrong ngày
TopTrong tuần