Anh trai cõng hai em bị thương chạy trốn trong đêm

21/11/2013 11:35
Lê Dũng

Nghe tiếng kêu khóc, Nghĩa chạy lên thì thấy hai em người bê bết máu. Cậu liền cõng, dìu hai em suốt quãng đường dài để kêu cứu.

Cậu bé 15 tuổi chưa hết thảng thốt kể lại sự việc

Cậu bé 15 tuổi chưa hết thảng thốt kể lại sự việc

Em Nguyễn Văn Nghĩa (sinh năm 1998, ngụ ấp Thuận Nam, xã Thuận Thành, huyện Cần Giuộc, Long An), người duy nhất chứng kiến cảnh cha và các em bị nạn, khá gầy gò so với tuổi 15. Sự hoảng sợ, buồn bã, lo lắng vẫn còn hằn rõ trên khuôn mặt thơ ngây. Nghĩa kể, tối hôm đó, mẹ không về nhà, bốn cha con vẫn sinh hoạt như thường lệ. Ăn cơm xong, cha Nghĩa là anh Nguyễn Văn Điền (sinh năm1965) mắc màn ngủ cùng hai con trai nhỏ, một bé 9 tuổi, bé còn lại mới 4 tuổi. Nghĩa nằm một mình ở nhà dưới.

Khoảng 2h sáng ngày 5/11, đang say ngủ, Nghĩa bỗng giật mình tỉnh giấc bởi nghe tiếng các em khóc trên nhà. Không thấy cha nói gì, sợ có chuyện chẳng lành, cậu vội chạy lên xem. Vừa bước vào phòng, người anh cả kinh hoàng trước cảnh tượng hai em mình nằm sõng soài trên nền nhà, máu me đầy người, miệng kêu la thảm thiết.

Vừa lúc đó, người cha từ trong buồng bước ra, không nói không rằng, đi về phía sau nhà. Nghĩa cố kêu cha quay lại đưa các em đi viện nhưng không thấy trả lời. Cậu bé 15 tuổi đành gắng sức bế em bé 4 tuổi lên, đồng thời nâng đỡ đứa em 9 tuổi, động viên “Em cố gắng, anh em mình ra ngoài đường, anh kêu người đưa hai đứa đi bác sĩ”.

Ra đến hiên, Nghĩa thấy cha đứng trên nóc nhà. Cậu năn nỉ cha xuống, đưa hai em đi bệnh viện nhưng người cha vẫn không trả lời. Trước tình trạng nguy kịch của các em, Nghĩa đành tự thân vận động, đứa bế trước ngực, đứa dìu sau lưng, ra khỏi nhà. Lúc đó, đứa em út đã mê man, nằm thiêm thiếp trong tay anh.

Cậu em thứ hai máu me đầy người, xiêu vẹo bám vào anh trai, lết đi. 3 anh em lần mò men theo đường ruộng để ra đường lớn. Được chừng 500m, cậu em thứ hai cũng khuỵu xuống, nói: “Anh ơi, em không đi nổi nữa đâu”. Em út thì đang lả đi trên tay, cậu bé 15 tuổi rơi nước mắt: “Em ráng bám vào cổ, anh cõng ra ngoài đường, ở đây thằng út chết mất”.

Trong đêm tối, cậu bé 15 tuổi đã đưa được cả hai em vượt qua hơn 1 km đường ruộng, tìm về nhà bà nội.

Người chú ruột kể lại: “Lúc đó khoảng hơn 3h sáng, tôi nghe tiếng gọi: ‘Nội ơi, nội ơi!’. Ra mở cửa, thấy thằng anh tay bế thằng út, lưng cõng thằng thứ hai, máu me đầy người. Thằng Nghĩa chỉ nói được mỗi câu: ‘Chú út ơi!’ rồi ngã vật ra nhà”.

Nhớ lại cảnh tượng lúc đó, mắt Nghĩa đỏ hoe: “Em ôm thằng nhỏ phía trước, thằng lớn đu ở phía sau. Đường đi gập ghềnh lại tối. Hai đứa nặng quá, em lết từng bước, mệt đến mức nhiều lúc tưởng đi không nổi. Nhưng nghĩ đến hai em sẽ chết, em sợ quá, vừa cố gắng bước, vừa khóc. Em cũng chẳng nhớ mình đến nhà nội khi nào, chỉ biết khi tỉnh dậy, mọi người bảo hai em đã được đi viện rồi”.

Sau khi đưa hai bé nhập viện Cần Giuộc, một người cháu trong gia đình được cử quay lại nhà để tìm người cha hai bé. Gọi mãi không thấy đâu, dùng đèn pin của điện thoại soi, người cháu ngã ngửa khi thấy cha của hai đứa trẻ be bét máu, nằm ở trước sân. 5h sáng ngày 5/11, cả 3 cha con nạn nhân đều được chuyển lên bệnh viện Chợ Rẫy (TP HCM) để điều trị.

Sáng hôm sau vụ việc, được cấp cứu kịp thời, bé 9 tuổi đã tỉnh, nhưng hoảng loạn chưa thể nói chuyện. Bé út và người cha vẫn mê man bất tỉnh. Các bác sĩ cho biết 3 nạn nhân đều nhập viện trong tình trạng chấn thương sọ não, đa chấn thương nghiêm trọng.

Sau khi xảy ra vụ việc, vợ chồng người em út của nạn nhân Điền phải bỏ cả nhà cửa, lên Sài Gòn chăm anh và các cháu. Chia sẻ về hoàn cảnh của anh trai, người em này khá rụt rè: “Anh Điền lấy vợ cách đây gần 20 năm. Chị dâu nhỏ hơn anh tôi cả mười mấy tuổi. Thời gian đầu, gia đình khá hạnh phúc. Anh Điền khỏe mạnh còn chị dâu thì nhanh nhẹn. Nhà không có đất, vợ chồng anh ấy đi thuê ruộng của người ta về làm. Tuy chưa phải có của ăn của để nhưng kinh tế cũng không đến nỗi khó khăn”.

Theo người em, mọi chuyện đang yên ấm, bỗng nhiên cách đây khoảng 3 năm, anh Điền có biểu hiện lạ, hay cười vô cớ hoặc nói chuyện một mình. Từ người đàn ông tháo vát, trụ cột gia đình, anh trở thành người lầm lì, chậm chạp. Người vợ lo lắng đưa đi khám bác sĩ, tá hỏa khi biết chồng mình bị “rối loạn thần kinh”.

Từ đó, anh Điền liên tục phải uống thuốc điều trị. Có thuốc, bệnh tình còn thuyên giảm một phần. Chẳng may hết thuốc, chưa kịp mua, anh lại lên cơn. Tuy bị bệnh như vậy, nhưng theo đánh giá của người em, anh trai mình rất hiền, không làm hại ai. Những lúc khỏe khoắn, anh Điền vẫn chăm chỉ làm lụng, chỉ có điều chậm chạp hơn xưa. Chạy chữa nhiều nơi tốn nhiều tiền, bệnh không khỏi, gia đình đành đưa anh Điền về nhà tự điều trị.

Đứa con út vào viện trong tình trạng nguy kịch.

Đứa con út vào viện trong tình trạng nguy kịch.

Cậu con cả cũng nhận xét về cha: “Ba con tuy bị bệnh, chậm chạm nhưng vẫn chăm chỉ, hàng ngày, ngoài bó chổi đi bán cho người ta, ba còn đi làm ruộng. Mẹ con đi làm công nhân, việc nhà ba con đều làm hết. Đối với bọn con, thỉnh thoảng ba cũng nóng nảy, la mắng nhưng hầu như không bao giờ đánh bọn con”.

Từ khi chồng bị bệnh, người vợ trẻ thay thế trở thành trụ cột kinh tế trong gia đình. Đồng lương công nhân eo hẹp nhưng với mức sống miệt vườn, vẫn là thu nhập chính để duy trì 5 miệng ăn. Tuy nhiên, bắt đầu từ đây, nhiều mâu thuẫn nảy sinh. Thời gian vợ anh Điền làm trong nhà máy, những người quen cùng làm chung thường xì xào về mối quan hệ trên mức tình bạn của chị với một đồng nghiệp cùng phân xưởng.

Nhiều người còn quả quyết đã bắt gặp họ đi chơi tối cùng nhau. Nghe điều tiếng không hay về chị dâu, gia đình người em chồng cũng đôi lần bóng gió nhắc nhở. Thế nhưng, chị dâu một mực khẳng định: “Người ta đặt điều chứ tôi với anh ta chỉ là bạn bè”.

Mối nghi ngờ đã lâu nhưng người trong gia đình không ai dám nói với anh Điền, sợ anh bực tức, bệnh tình lại nặng thêm. Tuy nhiên ngày 4/11, một người họ hàng nhà chồng tận mắt trông thấy người vợ đi chơi với “nghi can”. Được nhắc nhở nhẹ nhàng, một lần nữa, vợ anh Điền khăng khăng: “Chúng tôi chỉ là bạn”.

Quá bực bội, không suy nghĩ thiệt hơn, ngày hôm sau, người họ hàng này bèn đem chuyện nói lại với anh Điền. Nghe nghi vấn vợ mình ngoại tình, người chồng chỉ lặng im, hồi lâu mới hỏi “Sao biết lâu rồi mà bây giờ mới nói với tôi?”. Rồi không chờ nghe giải thích, khuyên răn, anh bỏ vào nhà ngồi như hóa đá. Tối hôm đó, không hiểu vì lý do gì, người vợ không về. Đến đêm thì xảy ra vụ việc kể trên.

Người em út anh Điền chia sẻ: “Việc người ta đồn chị dâu có quan hệ bất chính, gia đình tôi đã nghe từ lâu. Nhưng ai cũng mới thấy chị ấy đi chơi, còn họ quan hệ với nhau mức độ đến đâu thì tôi không được biết. Song là người nhà, chúng tôi cũng đôi lần nhắc nhở. Chị ấy nói, không có chuyện đó nhưng rồi đâu vẫn đóng đó, vẫn đi chơi, qua lại với nhau.

Hiện giờ anh tôi chưa tỉnh, gia đình cũng chưa biết chuyện gì đã xảy ra. Cháu Nghĩa cũng chỉ thấy hai em bị thương, rồi thấy ba đứng trên mái nhà, nghi là nhảy lầu, chứ không ai nhìn thấy anh ấy hành hung các con. Tuy nhiên, qua xét đoán sự việc từ đầu đến cuối, tôi nghĩ có lẽ anh mình bệnh tật, nghe chuyện vợ ngoại tình, suy nghĩ quẩn, mới nảy sinh ý định sát hại các con rồi tự vẫn”.

Khi được hỏi suy nghĩ của mình về sự việc, cậu bé 15 tuổi lí nhí: “Con nghe người ta nói, mẹ có người khác, chắc ba buồn quá, ba phát bệnh…”. Theo người em trai, từ khi anh Điền bị bệnh, kinh tế gia đình ngày càng khó khăn, mảnh ruộng nhỏ cấy hái không đủ thóc gạo ăn. Công việc hàng ngày của anh giờ chỉ là bó chổi để bán. Người vợ đi làm công nhân, lương không đủ nuôi 3 đứa con ăn học. Để đỡ đần cha mẹ, cậu con cả đã quyết định nghỉ học, tìm việc làm kiếm tiền, lo cho các em được học tiếp.

Nghĩa cho biết: “Con nghỉ học hơn một tháng rồi, đi rửa xe thuê cho người ta, mỗi ngày được trả 100.000 đồng nhưng chưa lĩnh. Hôm bữa, bố và các em bị nạn, con đã xin ứng trước 3 triệu đồng để đóng viện phí”.

Người em trai anh Điền tâm sự, phía bệnh viện yêu cầu đóng viện phí cho hai cháu hết 5 triệu đồng, gia đình đã xoay xở được. Nhưng để chữa trị cho người cha, các bác sĩ yêu cầu ứng viện phí 17 triệu đồng. Gia đình hết tiền, đành rao bán mảnh ruộng 500 m2.

Khi này, gia đình mới biết, trước đó cần tiền chữa bệnh, anh ấy đã cầm ruộng lấy 2 chỉ vàng, giờ có bán cũng chẳng còn lại bao nhiêu. Vận động họ hàng, anh em mỗi người góp một ít mới được 10 triệu. “Tuy nhiên, nghe bác sĩ nói, 3 bố con bị rất nặng, đây chỉ là ứng viện phí ban đầu. Nếu có chữa chạy được, tốn kém phải lớn hơn số đó rất nhiều. Tôi lo quá. Nhà người ta có một người đi viện là cả nhà lao đao. Nhà tôi nay có đến 3 người nằm viện, đều trong tình trạng nguy kịch, giờ chẳng biết xoay xở, trông mong vào đâu”, anh này chia sẻ.

(Pháp Luật)

Bình luậnViết cảm nhận

Mới nhất
TopTrong ngày
TopTrong tuần