Bà "Tưng": "Không ai ngu đi yêu mấy anh nghèo"

17/09/2013 09:48
Long Nhất

Một cô gái mới sinh năm 1993 nhưng có những phát ngôn gây sốc đến cả những người từng trải cũng phải đỏ mặt, có hàng chục ngàn người theo dõi cô trên mạng xã hội nhưng cũng có chừng ấy người bỉ bai cô không thương tiếc. Một cô gái từ vô danh trở thành tâm điểm của báo chí khi mỗi quan điểm, phát ngôn của cô đều trở thành tít bài trên trang báo. Vậy thật ra, bà Tưng là ai?Người viết có 8 năm kinh nghiệm làm việc trong showbiz, chưa từng chứng kiến một hiện tượng truyền thông lạ đến vậy. Báo chí thậm chí đã mở chuyên đề, bàn luận về cô gái có nickname “Bà Tưng”, đến cả giới luật sư cũng chen vào phân tích về việc đúng, sai của công văn Cục NTBD khi “chưa cho phép Bà Tưng biểu diễn”. Có dạo, ngày nào mở các trang báo mạng đều thấy cập nhật thông tin về cô gái này.

Bài PV độc quyền của Lê Thị Huyền Anh dành cho VietNamNet để nói thật về cuộc đời mình. “Đây là lần đầu tiền và cuối cùng em kể về gia đình mình. Nhiều người đàn ông giỏi lừa em, nhưng chưa khi nào em phải khóc…”

Tương lai của tôi phải là người đàn ông giàu, không ngu đi yêu mấy anh nghèo

Chị có thấy phải trả giá quá nhiều cho “sự nổi tiếng ảo” không?

Tôi không phải nổi tiếng mà là tai tiếng. Lúc đầu tôi muốn nổi tiếng nhưng ai ngờ lại thành thảm họa tai tiếng. Khi làm clip, đi hát, tôi nghĩ mình dễ thương, đẹp, nhưng không ngờ lại bị chê xấu và lên án như vậy.

Tai tiếng như vậy, sao chị vẫn lao vào?

Tai tiếng như vậy, sao chị vẫn lao vào?

Cái gì cũng có cái giá của nó, không phải qua một đêm muốn nổi tiếng là nổi tiếng. Tôi cảm thấy mình mất mát quá nhiều, không biết có gia đình nào có thể chấp nhận một người con dâu như tôi không. Rất nhiều người không thông cảm cho tôi, họ nghĩ tôi là gái lẳng lơ. Hàng xóm nhà tôi cũng có một đứa con như vậy, ba mẹ bị xúc phạm rất nhiều. Còn mẹ tôi cũng định từ mặt tôi nhiều lần rồi, mỗi lần tôi định đăng tải các clip lên mạng thì bà lại xin tôi đừng làm. Bà sợ phải đọc những bình luận đau lòng người ta chửi bới, thoá mạ tôi và gia đình.

Chị bất chấp những lời công kích để được gì?

Những cái được về vật chất như là có nhiều lời mời tôi làm quảng cáo, nhiều chàng trai hỏi “có muốn làm bạn gái anh không… Nếu tôi bước chân vào showbiz cũng không còn khó như trước đây nữa vì ai cũng biết đến mình rồi, nếu ra sản phẩm cũng dễ dàng được mọi người xem hơn, có thể tiến thân hơn.

Chị sống bản năng và suy nghĩ đơn giản nhỉ?

Tôi sống cho bản thân, cứ nghĩ là mình nổi tiếng rồi sẽ dễ dàng đóng phim hoặc ca hát vì được nhiều người biết đến, nhưng đó chỉ là ý nghĩ ban đầu. Còn bây giờ, tôi nghĩ mình nổi tiếng thì sẽ được đại gia để ý, vậy thì càng tốt.

Chị thiếu tiền đến mức ấy?

Không ai thiếu, không ai thừa tiền hết. Tôi không dư tiền cũng không thiếu thốn. Một tháng tôi tiêu 3,4 triệu đồng là cùng, suốt ngày ở trong nhà nấu cơm rửa bát không đi đâu cũng được, tôi cũng chẳng dùng đồ hiệu như nhiều người khác… Nhưng có nhiều tiền chẳng vui hơn sao?

Chị nói chỉ tiêu 3, 4 triệu / tháng nhưng đồ chị mặc lại tố cáo chị xài hàng hiệu?

Chiếc đồng hồ này của một chị gái tặng, giá khoảng sáu mươi mấy triệu đồng. Đôi bông tai có hơn 5 triệu đồng thôi, riêng đôi giày là hàng hiệu nhưng mới được trai tặng cho chiều tối qua. Cái này hôm qua trai quẹt thẻ, nói tôi cầm 4 cái thẻ mua gì thì quẹt, mà không biết chọn cái gì nên chỉ lấy có đôi giày. Họ là đại gia có tiếng nhưng nhìn quê quê lắm, y như ba tôi hồi xưa. Lúc 2 đứa vào Tràng Tiền Plaza, tôi thấy đôi giày gần bốn mươi triệu đồng nên nói với trai là “thôi đi ra đi anh”. Tính tôi thương bạn trai.

Tôi toàn gặp những trai giàu, có tiếng này nọ nhưng chưa phải lúc tôi thuộc về họ. Tương lai của tôi phải là người đàn ông giàu, tôi không ngu đi yêu mấy anh nghèo như ngày xưa đâu.

Mang vật chất tới là “mua” được tình cảm của chị à?

Tôi nghĩ đó là cái giá của phụ nữ đáng được nhận, chẳng hạn nếu tôi quen một người đàn ông có tiền cho tôi, đó là cái xứng đáng với những tình cảm tôi bỏ ra. Phụ nữ luôn bị thiệt thòi, dù có được tiền đi chăng nữa.

Đàn ông đi lại với nhiều cô nhưng không bị hư người, phụ nữ đi lại với nhiều người là bị hư người, tàn sắc ngay. Phụ nữ bị như vậy còn bười đời gọi là “đĩ”, nhưng đàn ông lại mang tiếng là “hào hoa”.

Nghe có vẻ cay nghiệt?

Tôi cay nghiệt với đàn ông thôi. Đến bây giờ tôi vẫn đang ở dưới vực thẳm, dù người khác thấy tôi mạnh mẽ nhưng thật ra tôi vẫn mất niềm tin vào đàn ông.

Ngày xưa, tôi vừa có tình cảm với một anh sinh viên nghèo thì lên giường, chưa hẳn là yêu. Lúc đấy tôi 16 tuổi, anh ta nghèo. Yêu nhau vài ba năm, anh ta lừa dối tôi cặp kè cô khác. Tôi thấy tiếc trinh tiết hơn, cho anh ta rồi mà chẳng nhận lại được gì. Anh ta bỏ tôi như bố tôi bỏ mẹ tôi vậy đó.

Đàn ông đâu chỉ cần một con búp bê biết làm tình

Sau khi chị nổi tiếng bởi tai tiếng, có ai tặng chị đồ hiệu dù chỉ cần 1 lần hẹn hò với chị?

Hiện tại chưa có ai mời tôi như thế cả, có thể mối quan hệ của tôi còn ít nên không có điều kiện được gặp đại gia tốt.

Mới lại, tôi nghĩ làm gì cũng phải có yếu tố tình cảm. Đàn ông nếu không có tình cảm, họ chỉ làm tình một lần, còn nếu có tình cảm mới làm tình nhiều lần. Đừng nghĩ đàn ông sinh ra chỉ biết đến tình dục, khi làm tình họ cũng rất cần tình cảm. Dù không đi đến hôn nhân mà chỉ quan hệ trong thời gian ngắn, họ cũng cần cái tình để làm chuyện đó.20130916101113-batung

Nhiều người hiểu lầm đàn ông đến với phụ nữ chỉ để thỏa mãn nhu cầu sex (làm tình) thôi. Không phải đâu, họ đâu chỉ cần một con búp bê biết làm tình!

Chị hy vọng gì ở những người đàn ông mà mình sẽ quen?

Hiện tại tôi chưa yêu ai, tôi hy vọng một người đàn ông có đầy đủ vật chất, tài giỏi, thương tôi là được rồi. Người ấy không cần phải giàu mà chỉ cần giúp đỡ tôi trong những lúc khó khăn, luôn ở bên cạnh. Trước đây tôi chưa từng yêu người đàn ông giàu nào, bạn trai của tôi chỉ là những anh chàng sinh viên mới ra trường, khi đi làm họ bỏ rơi tôi. Có thể anh ta thấy hoàn cảnh gia đình bố mẹ ly dị, tôi lại còn nhỏ, chưa học đến nơi đến chốn nên họ chán. Tôi không còn niềm tin vào đàn ông.

Không có niềm tin vào đàn ông thì chị rất khó hy vọng sẽ có người đàn ông yêu mình?

Tôi nghĩ chỉ cần thương vừa đủ. Yêu chân thật ư? Tôi không còn niềm tin nữa, quen chỉ quen vậy thôi. Tôi không nghĩ một ngày mình sẽ có gia đình hạnh phúc, tôi chỉ nghĩ có một công việc ổn định, sinh một đứa con, tự do tự tại.

Chị lấy chuẩn mực gì làm thước đo người đàn ông mình có thể quen?

Lấy tiền bạc và tình cảm. Tôi không cần người quá si tình với mình, chỉ cần một người trách nhiệm. Chẳng hạn người đàn ông đó muốn cưới và có con với mình họ phải có trách nhiệm lo cho con cái.

Tôi sợ nhất người giống ba mình, mẹ lo cho ba hết nhưng ba vẫn có thể bỏ rơi mẹ như vậy, đó là điều tôi chưa từng ngờ đến.

Phụ nữ sống thoáng như chị chắc đàn ông nước ngoài sẽ thích?

Tôi không thích trai Tây, tôi chỉ thích trai Việt Nam hiền lành. Dù tôi cá tính nhưng lại thích người đàn ông nguồn gốc Việt, có địa vị xã hội để họ có thể gõ đầu được tôi.

Nhưng tai tiếng của chị sẽ khiến ước mơ “lấy chồng Việt mà giàu” rất khó?

Yêu là một chuyện, lấy là một chuyện, đến công khai là một kiểu và giữ kín cũng là kiểu khác, nếu họ không công khai thì có thể giữ kín mà. Tôi không muốn yêu một người nghèo như trước đây, để rồi khi có của họ cũng bỏ tôi mà đi.

Đàn ông giàu chắc gì không bỏ chị mà đi?

Nhưng họ sẽ bỏ lại đống tiền cho tôi.

Chị có nghĩ mình phải điều trị về mặt tâm lý không?

Dạ thôi! Cứ để tôi bất cần như bây giờ, tôi sẽ tìm đến những người đàn ông đại gia vì tôi không cần những người đàng hoàng, không cần một tình yêu đích thực, không cần kín áo để bước vào gia đình danh giá. Cứ như vầy tôi sẽ có nhiều tiền hơn và họ cũng có thể hỗ trợ tôi.

Ba có bồ, ba đánh đánh đập mẹ nhiều lắm

Ba chị cũng có người đàn bà khác ngoài mẹ chị?

Khi xưa, lúc nào tôi cũng nghĩ ba là người đàn ông lý tưởng và gia đình tôi hạnh phúc nhất. Nhưng từ khi gia đình ly tán, tôi mất hết niềm tin vào đàn ông vào hôn nhân, bố mẹ tôi sống với nhau 20 năm mà vẫn chia tay được, huống chi những cặp vợ chồng mới cưới bây giờ… (Im lặng).

Ba có bồ, ba đánh đánh đập mẹ nhiều lắm! (bật khóc)

Từ nhỏ, tôi đã chứng kiến cảnh ba đánh mẹ. Tôi rất sợ vì ba toàn đóng cửa lại để đánh mẹ mà tôi không thể làm gì. Tôi cũng không thể ngăn cản được. Tôi cứ đứng ngoài, run bần bật vì sợ hãi.

Suốt gần 20 năm trời cứ đánh vậy đó. Bữa cơm nào không ngon là ba lấy cả nồi canh úp lên đầu mẹ luôn, rồi bê mâm cơm hất ra ngoài sân. Còn ba đi chơi cờ bạc, thua nợ nhiều lần, mẹ thường phải mang tiền đến trả người ta. Mẹ tôi là một người phụ nữ tội nghiệp, suốt ngày bị chồng đánh đập nhưng không bao giờ nói cho con biết, chẳng khi nào than khổ, than đau. Mẹ chịu đựng như vậy vì thương hai đứa chúng tôi.

Tôi nghĩ phụ nữ thời nay không cần lấy chồng, ở vậy nuôi con thoải mái hơn chứ không như phụ nữ thời xưa suốt ngày chịu áp bức bởi những người đàn ông.

Đó là tất cả những dấu ấn về người cha trong suy nghĩ của chị?

Ba tôi là một người đàn ông đẹp trai, hào hoa, nhiều gái thích. Ngày trước tôi luôn nghĩ ba tôi rất chung thủy với mẹ nhưng sự thật phũ phàng rằng ông rất lăng nhăng. Hai năm gần đây tôi mới biết ông có bồ, ngày xưa chỉ biết ba thường đánh mẹ thôi. Mình nghĩ bố mẹ đánh nhau thì nhà nào chẳng có, nên không buồn nhiều, chỉ sụp đổ khi biết ba có bồ.

bà Tưng, khoe ngực, vòng 1, Lê Thị Huyền Anh

Từ nhỏ, ba cũng ít quan tâm đến con cái, không biết các con học lớp mấy nữa, cũng không cung cấp tiền cho con ăn học, một mình mẹ nuôi bọn tôi. Ba hay về nhà nhưng lại không quan tâm gia đình, chỉ đẹp mặt bạn bè ngoài xã hội thôi, những người ngoài đều không hiểu ba đã đối xử với mẹ thế nào.

Anh trai chị có phản ứng về hành động vũ phu của ba chị không?

Hồi nhỏ làm sao dám! Tôi cũng không chấp nhận được một gia đình ly tán nhưng sau này, khi tôi 16, 17 tuổi, tôi bảo chia tay là một cách giải thoát cho mẹ. Dù chia tay, mẹ tôi sẽ không bao giờ có ý định lấy chồng khác vì suy nghĩ của phụ nữ thế hệ 6X khác mình. Mẹ là người phụ nữ chung thủy, vẫn chờ ba sẽ quay về.

Sau này ba tôi có thêm 2-3 vợ lận, mẹ tin rằng ba dù có những người phụ nữ khác đi nữa nhưng đi chán rồi sẽ thấy họ không bằng mẹ, rồi sẽ quay về. Bây giờ, thỉnh thoảng ba vẫn gọi điện hỏi han mẹ nhưng ba vẫn yêu và sống với người trẻ hơn mẹ.

Chị đã từng gặp những người vợ sau của ba chưa?

Tôi có gặp, nhưng có người chỉ ở được vài tháng, lấy được tiền của ba xong là bỏ ba. Ngày xưa ba cũng có tiền, khi ba mẹ còn sống với nhau, hai người có rất nhiều đất ở quê, nên mấy người vợ sau nghĩ ông có tiền, xui ông bán đất xong dụ hết tiền rồi bỏ. Hiện giờ, tôi cũng không biết cuộc sống của ba với vợ sau thế nào, vì một năm nhiều nhất ba cũng chỉ gọi cho tôi một lần.

Khi bỏ mẹ con chị, ông có ra đi tay trắng?

Ôi không, ông lấy hết tiền mang đi. Khi hai người chia tay, ba lấy tiền đi ở với bạn gái ở khách sạn 4 sao, 5 sao, lấy tiền đi mua đồ hiệu, lo cho bạn gái. Sau đó ba trở về đòi bán đất, bán nhà, ba còn không cho mẹ bước vào nhà, nếu mẹ vào ba sẽ “xử” mẹ liền.

Ba đuổi mẹ con tôi ra khỏi nhà, mấy mẹ con chẳng biết ở đâu nên đã về ở nhờ trong nhà lụp xụp của bà ngoại. Khi mẹ chia tay ba, trong người mẹ chỉ có 20 triệu đồng, sau này mẹ mượn thêm xây nhà rồi trả nợ dần. Còn nhà cũ, ba gọi người tới bán hình như gần 1 tỉ đồng rồi chia đôi. Mẹ con tôi được một nửa, mẹ tôi gom lại cũng gần trả đủ miếng đất mẹ mua nợ để cất nhà, khi đó tôi vẫn đang học lớp 10, 11.

Tôi hận ba lắm nhưng vẫn thương vì đó là ba mình, muốn từ mặt nhiều lần nhưng làm không nổi. Ba là một người đàn ông không có trình độ, ở quê nên không có sự mở mang về đầu óc, khi bắt đầu làm ăn kinh doanh trên thành phố dễ dàng đánh mất hạnh phúc gia đình. Vì vậy sau này, tôi muốn cho con cái ở thành phố để mở mang đầu óc, không thể để nó sống ở quê được.

Mẹ chị hiện giờ sống thế nào?

Mẹ giờ sống ở quê một mình, lại đang có bệnh trong người, bà bị đau cột sống, đau nửa đầu. Tôi cũng muốn đón mẹ vào đây ở nhưng chưa có nhà, anh em tôi vẫn ở nhà thuê. Nếu có bán nhà ngoài quê thì vào Sài Gòn này cũng không biết buôn bán gì mà sống. Muốn làm ăn ở thành phố cũng phải hiểu cách sống của họ, lại phải khôn khéo chút nữa chứ mình người nhà quê lên thành phố dễ bị trắng tay lắm.

Chị đang chờ thời đúng không?

Công việc ổn định, tôi sẽ bán nhà ngoài quê và mua nhà Sài Gòn để đón mẹ vào. Vì anh trai tôi thời gian tới sẽ đi du học rồi, chỉ còn hai mẹ con.

Sau tai tiếng của chị, mẹ chị dừng kinh doanh nhà nghỉ, một tháng chị gửi về cho mẹ mình được bao nhiêu?

Mẹ tôi giờ chỉ đi chùa. Từ nhỏ tới lớn mẹ nuôi tôi vất vả nên bây giờ tôi có làm thêm hay quảng cáo gì đó tôi gửi về cho mẹ chữa bệnh. Hiện tại, mẹ không làm ăn được gì vì tai tiếng quá, phụ nữ ở quê bị miệt thị lắm. Nhà nghỉ ở quê không được như ở thành phố, nó chỉ là cái nhà cấp 4, đó cũng là nhà mẹ ở luôn.

Mỗi tháng tôi cũng kiếm được khoảng một trăm triệu đồng. Tôi mới gửi cho mẹ là 35 triệu đồng chữa bệnh. Tôi thấy vui, nhẹ nhõm. Ngày trước đi học, mẹ chu cấp tiền, tôi đi bar, vũ trường, nghịch lắm, giờ biết thương mẹ rồi. Tôi học trường quốc tế nên tốn kém nhiều, học phí trong 2 năm đến 150 triệu đồng, vậy nên không dám tiêu xài.

(Vietnamnet)

Bình luậnViết cảm nhận

Mới nhất
TopTrong ngày
TopTrong tuần