Bên trong các nhà chứa trẻ em bí mật ở Camphuchia

17/12/2013 11:54
Tường Vân

Phóng viên Mira Sorvino có bài viết được đăng trên CNN sau khi thâm nhập hậu trường những ổ mại dâm núp bóng quán karaoke tại Campuchia.

Vào một buổi tối, chúng tôi hẹn gặp Don Brewster, người đứng đầu tổ chức Agape International Missions (một tổ chức phi chính phủ chuyên đấu tranh vì nạn mại dâm trẻ em). Chúng tôi đến các quán karaoke ở Campuchia: Đó là các câu lạc bộ  karaoke, nơi mà được xem như ổ mại dâm trá hình.

Tôi ăn vận giống khách du lịch. Tay máy Scott đóng vai là “bạn trai” của tôi. Don đưa chúng tôi đi vào con đường nhỏ, ở đó có nhiều quán karaoke hoạt động như nhà thổ. Bên ngoài các cô gái ngồi trên chiếc ghế nhựa ở lối vào. Những cô gái này mặc váy ngắn, đi giầy cao gót, trên môi luôn nở nụ cười giả tạo. Chúng tôi lướt qua một vài phút rồi dừng lại nói chuyện chốt lát, các cô gái đứng lên tiếp đón và mời mọc chúng tôi. Chúng tôi băng qua đường và tiếp cận nhau, và sau đó chúng tôi chọn mỗi người một cô.

Chúng tôi bước vào một quán karaoke, Scott và Don dẫn đường vào phòng karaoke. Lúc này tôi cảm thấy lo lắng một chút, chúng tôi đi đến phía sau nơi người phụ nữ trẻ đang quét sàn nhà. Chúng tôi được hướng dẫn đi qua một và cầu thang làm bằng bê tông. Tiếp đó, chúng tôi đi qua hành lang các căn phòng ở đây đều đóng kín cửa, tôi chỉ có thể tưởng tượng bên trong đang xảy ra các hoạt động quan hệ tình dục.

Vào phòng, tối thấy nó thấp và ẩm ướt có vài cái ghế thật ghê tởm và một màn hình TV treo trên tường. Tôi bị choáng ngợp với mùi khói thuốc lá trong phòng máy lạnh không được thoát, mùi khó tả. Chúng tôi gần như không nói được gì và tìm đường nhanh chóng ra khỏi đó. Chúng tôi đi ra và quay đầu xe.

131207201045-cambodia-cfp-2---karaoke-bar-story-top

Gái bán hoa chờ khách một quán karaoke trá hình ở ngoại ô Phnom Penh. Những quán hát kiểu này nhan nhản trên đường tới Svay Pak, một làng chài ven đô. Ảnh: CNN.

Điểm dừng tiếp theo: là một tòa nhà 5 tầng nổi tiếng của quán karaoke có bảo vệ đàng hoàng. Họ có sử dụng vũ khí đứng ở bên ngoài. Don nói rằng nếu chúng tôi đi thang máy lên từ tầng hầm, chúng ta có thể bỏ qua quầy bar và đi thẳng lên tầng “massage”.

Trên tầng 5, ngay lập tức chúng tôi  được dẫn đến một “bể cá” rất lớn, qua cửa một phòngcó ít nhất 20 cô gái ngồi chờ khách rất mát mẻ để khách quan sát và chọn lựa.

Tôi cầm iPhone trong tay và muốn chụp ảnh thì bất ngờ có thứ khủng khiếp đi ngang: Đó là một cô gái da trắng lúp trong quả bóng đột nhiên nhảy ra và la hét. Có người đang chụp ảnh. Đám đông các cô gái buộc tội tôi, mọi người bắt đầu tập chung lại. Bạn bè của tôi khuyên tôi xóa hình ảnh – nhưng tôi đã không thực hiện điều đó! Tôi cố gắng và giữ vững lập trường của mình và tiếp tục nói rằng, “Tôi không chụp ảnh.” tôi bắt đầu lo lắng và tình hình đang xấu đi.

Chúng tôi vội vã đi vào thang máy. Rất may mắn để có thể ra khỏi đó mà không đối mặt những người bảo vệ, bởi vì có thể sẽ gặp rắc rối thực sự. Thực tế thì hành động của họ đang che dấu một cái gì đó bất hợp pháp, ngoài mại dâm hợp pháp thì còn có một bí mật gì khác đang diễn ra ở đó. Họ hành động như thể có quá nhiều bí mật sợ bị phát hiện.

Chúng tôi đi đến một quán karaoke khác, quán này cao cấp hơn, không giống như lần trước. Họ dẫn chúng tôi lên lầu vào một phòng karaoke, nơi nữ tiếp viên có làn da trắng mịn, trong trang phục bằng vải satin mỏng manh chào đón chúng tôi. Phòng lớn và thoải mái, trên tường có màn hình TV khổng lồ, ghế được xếp thành ba dãy. Ánh đèn nhấp nháy và thay đổi liên tục trên các bức tường.

Một phụ nữ lớn tuổi bước vào cùng năm cô gái mặc đồ khá khêu gợi cho chúng tôi lựa chọn. Scott là người lên tiếng đầu tiên, anh nói giọng New Zealand “Có em nào trẻ và tươi mát hơn không?” Các cô gái chạy nhốn nháo và vội vàng.

Sau đó, nhiều cô gái khác tiến vào phòng, nhưng có vẻ trẻ hơn. Họ mặc quần áo hấp dẫn hơn với váy đen rất ngắn. Don chọn một cô, tới Scott và hai chúng tôi cùng tham gia, không khí karaoke bắt đầu một cách nghiêm túc. Tôi hát bài sở trường để chứng tỏ sự hiện diện của mình, tôi không thể làm gì khác hơn trước những cô gái này.

Chúng tôi hát và bắt đầu những câu chuyện cuộc sống của họ. Một cô gái trẻ ngồi cạnh tôi, cô ta do Scott chọn cực kỳ xinh đẹp. Theo lời tiếp viên này, cô gái 21 tuổi, nhưng tôi nghĩ cô bé chỉ 14 tuổi. Cô gái này không đến từ Phnom Penh và làm việc ở đây vì gia đình rất nghèo và cần tiền. Cô gái cho biết gia đình cô không biết công việc cô đang làm. Nếu cha mẹ cô phát hiện thì họ rất tức giận. Cô gái có nụ cười rất đẹp, nhưng khi nụ cười biến mất, cô gái trông rất buồn.

Cô gái bắt đầu chọn một bài hát từ các album Karaoke, đó là một bản nhạc dance bằng tiếng Khmer đươc nhiều người yêu thích, nhưng màn hình lại chiếu cảnh của một ca sĩ biểu diễn mang phong cách người Mỹ, giống như buổi khiêu vũ. Tôi được biết bài hát tên là  “Chỉ một chữ Trinh”(!) Bài hát so sánh cô gái với một bông hoa, chỉ nở môt lần, đó là lúc bông hoa có giá trị nhất.

Bài hát làm tan chảy trái tim của cô gái, vì giai điệu phù hợp với tâm trạng của cô. Sau đó cô ấy nói với tôi rằng bài hát này rất đặc biệt, vì nội dung bài hát là mơ ước của cô. Ước mình có một người đàn ông đến gặp ba mẹ cô, nắm lấy tay cô và nói sẽ luôn yêu thương và tôn trọng cô. Tôi cố gắng nói cho cô ấy biết người mà cô mong đợi đang ở gần cô, nhưng không đi xa vấn đề.

Tôi thấy Don có vẻ rất bận rộn với cô gái bên cạnh, anh ta cho cô gái xem Clip trong iphone của mình, Clip ghi lại cảnh một cô gái ở trung tâm của Don kể về quá trình cô rời quán karaoke trá hình và bây giờ cô ấy đã có một công việc thú vị và hạnh phúc hơn. Cô gái này rất thích thú Clip đó, cô xin Don số điên thoại của cô gái trong Clip để lien hệ và mong muốn được giúp đỡ như cô ấy.

Tôi truyền chiếc điện thoại của Don tới các cô tiếp viên khác, may bảo vệ  không phát hiện chúng tôi vì toàn bộ căn phòng được lắp camera ở tất cả các góc. Cô gái khác xem rất chăm chú và rất thích cái Clip này.

Tôi nói “Rất khó để các bạn tin những người lạ như chúng tôi” Nhưng tôi là một người mẹ (Tôi cho cô ấy xem bức ảnh của 4 đứa trẻ rất hạnh phúc và tôi đang ôm 2 đứa con gái) và tôi không muốn những đứa con gặp phải những tình huống như thế này.

Cô gái không cho tôi số điện thoại, nhưng chúng tôi nói với cô ấy không sao. Người ở trung tâm hướng nghiệp của Don sẽ gọi cho bạn của cô gái và chúng tôi đưa cho cô gái danh thiếp của Don. Tôi rất vui vì cơ hôi sẽ đến với cô gái. Đó là cơ hội cho cô gái để thay đổi cuộc sống hạnh phúc hơn.

Chúng tôi ôm nhau và chào tạm biệt, và đi ra xe. Tôi không nghĩ rằng, tôi sẽ tham gia để giúp các cô gái thoát khỏi cuộc sống ở các quán karaoko và nhận được dịch dụ từ tổ chức phi chính phủ chuyên đấu tranh vì nạn mại dâm trẻ em của Don.

Thật là một đêm đáng nhớ.

Chi Lăng (theo CNN)

Bình luậnViết cảm nhận

Mới nhất
TopTrong ngày
TopTrong tuần