Bị chồng bắt gặp đang ‘lên đỉnh’ với bồ

24/12/2013 11:53
Tường Vân

Tôi mở cửa vào phòng đúng lúc vợ tôi đang đờ dại trong cơn cực khoái với người tình, vẻ mặt mà lâu lắm rồi tôi không thấy.

Nói chuyện với ai, vợ tôi cũng khen chồng nức nở, nào anh ấy tốt lắm, anh ấy rất hiền, rất chiều vợ, rất tâm lý, rất chu đáo… Tôi thường phổng mũi mỗi khi gặp người quen và được họ cho biết vợ tôi ca ngợi chồng lên mây như vậy. Tôi luôn an tâm nghĩ rằng, vợ mình hoàn toàn hài lòng về chồng. Về mặt kinh tế, tôi không biết kinh doanh nhưng đồng lương chuyên gia cũng khá cao, thu nhập của cô ấy cũng không tệ, nên tuy chẳng giàu có nhưng vợ chồng cũng xông xênh trong chi tiêu.

Tự kiểm điểm, tôi thấy mình chỉ có một nhược điểm duy nhất là hơi yếu trong khoản giường chiếu. (ảnh minh họa)

Tự kiểm điểm, tôi thấy mình chỉ có một nhược điểm duy nhất là hơi yếu trong khoản giường chiếu. (ảnh minh họa)

Tự kiểm điểm, tôi thấy mình chỉ có một nhược điểm duy nhất là hơi yếu trong khoản giường chiếu. Ở tuổi 40, tôi chỉ có thể đáp ứng cho vợ mỗi tuần một lần, hoặc 10 ngày một lần. Tôi cảm thấy các cuộc “giao ban” đều hơi ngắn so với mong muốn của cô ấy, nhưng chưa bao giờ thấy cô ấy phàn nàn, kêu ca gì, cũng không thấy cô ấy tỏ ra buồn bã hay trách móc. Vì thế tôi cũng an tâm, nghĩ rằng vợ mình không quá đặt nặng chuyện tình dục; dù sao tôi cũng là một người chồng tốt và trong chuyện ấy cũng đã cố gắng rồi, chắc cô ấy cũng không nỡ có thái độ để làm chồng buồn.

Cuộc sống viên mãn của chúng tôi cứ thế trôi qua, cho đến đợt tôi phải đi công tác một tỉnh miền nam Trung bộ trong 2 tháng để thúc đẩy một dự án. Ở khách sạn, ăn cơm hàng, tôi rất nhớ vợ con. Nhưng nỗi nhớ của tôi cũng được vơi nhẹ đi phần nào nhờ vợ tôi ngày nào cũng gọi điện, nhắn tin. Cô ấy hỏi tôi ăn uống, nghỉ ngơi như thế nào, có vất vả lắm không, kể chuyện ở nhà con cái học hành ra sao, cô ấy xem phim gì, đọc sách gì, và nói nhớ chồng nhiều lắm.

Chính những lời nhớ nhung, yêu thương, ân cần của vợ khiến tôi ấp ủ trong lòng dự định cố gắng thu xếp công việc để về với cô ấy vài ngày. Tôi không nói điều ấy với vợ vì không biết có thể thực hiện được hay không, sợ không được thì cô ấy sẽ thất vọng. Ngay cả khi tôi đã nghĩ sẽ dành ra được 2 ngày về Hà Nội, tôi cũng không dám báo trước cho vợ vì công việc của tôi có thể phát sinh những tình huống bất ngờ khiến kế hoạch bị hủy vào phút chót, khiến vợ mừng hụt, càng buồn thêm. Nhưng tôi cũng tự nhủ, việc không báo trước cũng có cái lợi là đem lại cho vợ niềm hạnh phúc bất ngờ. Tôi tưởng tượng mình lặng lẽ trở về vào sáng thứ 7, ngày vợ được nghỉ; lặng lẽ vào nhà, lặng lẽ mở cửa phòng ngủ để bắt gặp vợ đang lười biếng đọc sách trên giường.

Nhưng điều tôi nhìn thấy khi cảnh cửa phòng ngủ mở ra lại hoàn toàn khác: vợ tôi đang cùng một người đàn ông trong cuộc truy hoan cuồng nhiệt. Đập vào mắt tôi là khuôn mặt vợ với đôi mắt nhằm hờ đê mê, đôi môi hé mở và tiếng rên khe khẽ trong cổ họng. Tôi thấy rõ cô ấy đang “lên đỉnh”. Điều làm tim tôi đau buốt là vẻ mặt đó của vợ, tôi đã không nhìn thấy từ rất lâu rồi, đã mấy năm nay. Tôi đã không đem lại cho cô ấy cảm giác mạnh mẽ đó.

Điều tôi có thể làm lúc đó chỉ là quay ra, đóng cửa lại và ra sân bay, quay lại nơi công tác. Cảm giác nhục nhã khiến tôi không thể ở lại để hỏi tội cô ấy hay tình địch. Tôi định tắt máy điện thoại để khỏi phải nhận những cuộc gọi thanh minh hay xin lỗi của vợ, rồi đã không làm thế.

Nhưng điều tôi nhìn thấy khi cảnh cửa phòng ngủ mở ra lại hoàn toàn khác: vợ tôi đang cùng một người đàn ông trong cuộc truy hoan cuồng nhiệt. (ảnh minh họa)

Nhưng điều tôi nhìn thấy khi cảnh cửa phòng ngủ mở ra lại hoàn toàn khác: vợ tôi đang cùng một người đàn ông trong cuộc truy hoan cuồng nhiệt. (ảnh minh họa)

Nhưng vợ tôi không gọi điện hay nhắn tin gì cả. Một tuần sau, cô ấy bấm chuông cửa phòng khách sạn của tôi. Cô ấy muốn nói chuyện để thú tội và mong tôi tha thứ. Vậy mà không hiểu sao, tôi không hề có cảm giác giận dữ của ông chồng bị cắm sừng. Cô ấy tạ tội với tôi mà tôi cảm thấy như chính mình đang bị bóc trần tội lỗi, bị lên án, tôi thấy mọi sự hèn kém của mình bị phơi ra hết không có cách nào che đậy. Nỗi nhục nhã của tôi không lời nào nói nổi. Tôi hiện nguyên hình là anh chồng bất lực để đến nỗi vợ phải đi kiếm thú vui ở ngoài.

Vợ tôi bảo cô ấy và người đàn ông kia cũng chỉ mới quan hệ vài tháng nay. Nhưng dựa vào những gì tôi cảm thấy, có lẽ cô ấy đã ngoại tình vài năm rồi, chỉ không biết là với một mình anh ta hay có thêm những người khác. Mấy năm nay, phong độ giường chiếu của tôi sa sút mà vợ tôi không phàn nàn, hờn dỗi, nghi ngờ, cũng không có vẻ cáu kỉnh, căng thẳng của người thiếu thốn tình dục. Tôi vẫn nghĩ tại vợ tôi cũng ở tuổi U40 nên nhu cầu đã giảm, nghĩ cô ấy làphụ nữ Á Đông nên nhu cầu về chuyện ấy không cao.

Nhưng sự thật là cô ấy không đòi hỏi tôi, không trách móc tôi, vẫn tươi cười chăm sóc tôi, ca tụng tôi là bởi đã “no xôi chán chè” ở ngoài, và chắc là cố gắng tốt với chồng để giảm cảm giác tội lỗi. Tôi không đáp ứng đủ, thay vì bắt tôi cố gắng, cô ấy đã lặng lẽ đi tìm nguồn cung cấp khác.
Tuy nhiên, việc truy vấn vợ là chuyện ấy xảy ra vài tháng hay vài năm cũng chẳng có ý nghĩa gì, bởi sự thực vẫn chỉ có một: tôi bị cắm sừng. Tôi không biết phải làm gì bây giờ. Tôi hận cô ấy mà cũng ghét chính mình. Tôi đau đớn cho gia đình hạnh phúc của tôi. Cô ấy nói sẽ chấp nhận hết những quyết định của tôi, rằng cô ấy yêu tôi và thiết tha giữ gia đình, còn với người đàn ông kia không có gì sâu sắc; nhưng cô ấy sẽ chấp nhận nếu tôi đòi chia tay, bởi đó là sự trừng phạt mà cô ấy đáng phải chịu.

Tôi cũng yêu cô ấy, yêu các con mình, không muốn gia đình đổ vỡ. Tôi đã quyết định tha thứ, không, nói chính xác là bỏ qua chuyện đó để giữ lại mái ấm, chứ trong thâm tâm tôi cũng không biết mình có tha thứ cho vợ hay không. Gia đình tôi lại trở lại nhịp sống thường ngày. Vợ tôi chăm sóc cả nhà chu đáo và tôi biết chắc cô ấy đã cắt đứt với kẻ kia.

Nếu cô ấy không tái phạm, suốt cuộc đời này tôi sẽ không nhắc lại sai lầm đó để đay nghiến cô ấy, nhưng tôi sợ rằng suốt cuộc đời này tôi không thể quên được, không thể như trước được nữa. Bây giờ tôi thấy e ngại khi ở bên vợ, càng ngại chuyện chung đụng thể xác, không phải vì tôi căm hờn hay khinh bỉ cô ấy, mà tôi tự ti, tôi biết mình chẳng thể nào làm cô ấy thích thú như người đàn ông kia. Mỗi lần lên giường, trong óc tôi lại hiện ra vẻ mặt đê mê cực điểm của vợ vào buổi sáng tôi đột ngột về nhà. Gương mặt đó sẽ ám ảnh tôi suốt đời, phủ bóng u ám lên chiếc giường vợ chồng của chúng tôi mãi mãi.

(Gia Đình.net)

Bình luậnViết cảm nhận

Mới nhất
TopTrong ngày
TopTrong tuần