Bị người yêu đánh vì mặc áo hai dây

13/11/2013 17:29
Tường Vân

Người ta thường bảo yêu là hạnh phúc, yêu là sung sướng nhưng với tôi tình yêu lại chất chứa nhiều đau khổ, ấm ức.

Là một cô gái có hình thức nên tôi được khá nhiều “cây si” xin chết. Những chàng trai theo đuổi tôi đều có nhà cửa, công việc ổn định nhưng chưa có ai khiến trái tim tôi rung động.

Tình cờ trong một lần đi dự sinh nhật cô bạn thân tôi gặp anh. Anh học cùng trường và trên tôi một khóa. Có lẽ vì cùng chuyên ngành và sống cảnh sinh viên xa nhà nên tôi và anh nhanh chóng kết thân. Buộc tiệc tối hôm đó kết thúc khá muộn và anh đã đưa tôi về đến tận nhà theo lời nhờ vả của cô bạn.

Ban đầu tôi cũng không nghĩ mình sẽ yêu anh. Xét về các mặt, anh thua kém so với những người đàn ông đến tán tỉnh tôi. Nhưng không hiểu sao cứ mỗi khi có chuyện buồn thì người mà tôi muốn gặp nhất lại chính là anh.

Tuy anh không đẹp trai, không giàu có nhưng anh là người rất biết chiều phụ nữ, biết cách an ủi, động viên khi tôi buồn. Cũng bởi tôi luôn xem anh như một người bạn nên trong mọi chuyện tôi rất thoải mái chia sẻ. Chính điều đó khiến cho tình cảm giữa tôi và anh ngày càng xích lại gần nhau hơn.

M375/0009

Trong mùa thi cuối kì, tôi không may bị cảm lạnh. Bạn bè cùng phòng đứa nào cũng bận rôn nên chỉ có anh là người quan tâm, săn sóc cho tôi rất chu đáo. Anh giúp tôi nấu cháo, giặt đồ… mà không một chút nề hà. Tôi vừa ái ngại vừa thấy ngưỡng mộ anh.

Sau đợt ốm đó, tình cảm giữa tôi và anh tình trong như đã mặt ngoài còn e. Dịp sinh nhật lần tuổi 20 của tôi, anh chủ động bày tỏ tình yêu và tôi nhận lời. Ở bên anh tôi thấy thật ấm áp, hạnh phúc.

Từ khi yêu tôi, anh hoàn toàn thay đổi. Anh trở nên khó tính, ghen tuông. Anh ghen với tất cả những người đàn ông quanh tôi. Nhìn thấy ông anh họ đến thăm tôi, anh cũng mặt nặng mày nhẹ.

Không chỉ dừng lại ở chuyện ghen tuông vô lối, anh còn quản chặt tôi về mặt giờ giấc đi lại, ăn mặc. Anh chủ động chuyển về ở sát cạnh phòng tôi trọ để dễ bề quản lý. Chỉ cần đi đâu mà không xin phép thì thể nào tôi cũng bị anh mắng chửi thậm tệ. Sau mỗi lần như thế anh lại ngọt nhạt, xin lỗi và hứa với tôi đủ điều tốt đẹp. Vì yêu anh và tôi biết anh làm thế là vì quá yêu nên tôi luôn bỏ qua mọi chuyện.

Anh cấm tôi ăn mặc hở hang ngay cả khi ở nhà. Trong mắt anh quần lửng, áo sát nách, áo hai dây… chỉ dành cho những côi gái đừng đường. Chiếc mini zuýp mà đứa em họ tặng tôi cũng bị anh cắt nham nhở thành mớ vải vụn. Từ khi yêu anh, những trang phục mát mẻ tôi phải cất sâu trong tủ quần áo để tránh phải chịu đựng cơn điên của người yêu.

Có hôm nhân cơ hội anh không có nhà, tôi và đám bạn rủ nhau đi hồ Tây hóng gió, ăn kem. Chả hiểu sao hôm đó tôi lại nổi hứng và lấy chiếc áo hai dây ra mặc. 9g tối anh gọi điện cho tôi giọng đầy giận dữ. Tôi đành xin lỗi mọi người về nhà sớm để thanh minh với người yêu.

Vừa bước vào ngõ, anh đã lao ra giơ tay tát mạnh vào mặt tôi và đay nghiến: “Vắng tôi một chút mà cô rửng mỡ lên thế à. Mặc lố lăng để đong trai hả. Giỏi gớm nhỉ. Đúng là loại gái hư. Cứ tưởng đẹp lắm nên khoe ra để mồi chài mấy thằng lắm tiền hả”.

Tôi không thấy đau vì cái tát mà đau vì những lời anh nói. Tôi xấu hổ vì bị người yêu đánh ngay trước mặt mọi người. Tôi chạy nhanh vào phòng và đóng chặt cửa mặc cho anh đứng ngoài chửi vọng vào. Đến sáng hôm sau anh lại vờ như chưa có chuyện gì xẩy ra, xin xỏ, tỏ vẻ hối lỗi vì không kiềm chế được.

Tôi đang vô cùng rối bời. Liệu tôi có nên cho anh thêm một cơ hội nữa để sửa sai hay kiên quyết chia tay? Nhưng tự đáy lòng tôi vẫn yêu anh rất nhiều. Ngoài những nhược điểm quá ghen và nóng nảy thì anh là người tốt, yêu chiều quan tâm tôi hết mực. Tôi phải làm sao đây?

(Tri Thức Trẻ)

Bình luậnViết cảm nhận

Mới nhất
TopTrong ngày
TopTrong tuần