Cà phê 'lú' phô diễn thân xác chốn Sài thành

02/01/2014 10:01
Mai Phương

Đang rót trà, My bị một khách cười khả ố:”Em ơi, váy ngắn quá, lộ hàng hết trơn, đứng yên đó, anh coi màu gì rồi anh thưởng cho.”

Cà phê “lú” từ lâu đã trở thành thuật ngữ mà dân Sài Gòn dùng để gọi những quán cà phê đèn mờ có tiếp viên ăn mặc kiểu váy cao, áo trễ. “Lú” mỗi khu vực mỗi khác, có nơi chủ quán cho phép một kèm một, nghĩa là một khách, một tiếp viên, chọn chỗ nào kín đáo rồi tùy nghi tâm sự. Tuy nhiên, có nơi chủ quán chỉ cho ngắm, chứ cấm sờ vào “hiện vật”. Nhưng nhìn chung, hễ “lú” là có gái và không phải bất kỳ cô gái nào cũng đủ chuẩn để thành tiếp viên cà phê “lú”.

Uni là một trong những quán cà phê “lú” nổi tiếng nhất của khu Bắc Hải, quận 10, TP HCM. Không những sở hữu dàn tiếp viên xinh như mộng, quán cà phê này còn tuyển dụng nhiều DJ nữ vô cùng bốc lửa và bắt mắt. Bởi vậy, quán lúc nào cũng đông khách còn vào thứ bảy, chủ nhật hàng loạt ghế bàn xếp san sát nhau trong quán hoàn toàn không còn một chỗ trống.

Tiêu chuẩn để được làm nhân viên của những quán cà phê "lú" này khá cao.

Tiêu chuẩn để được làm nhân viên của những quán cà phê “lú” này khá cao.


Thấy cô gái trẻ mới tới xin việc, người quản lý tên Vũ dáng người to lớn, vạm vỡ vẫn lắc đầu không chịu nhận. Cô gái vờ ý nhị gửi anh này gói thuốc, bên trong có một ít tiền, kèm theo số điện thoại của mình. Cô gái chớp mắt, cất giọng: “Em gửi anh Vũ gói thuốc, trong có số em, có gì anh cứ gọi. Mai mốt em được việc, anh em mình san sẻ cùng nhau”. Vũ hiểu ý, cầm gói thuốc rồi bảo cô gái về, đợi việc.

Tối 12h, Vũ gọi điện, nói cô gái có thể đi làm ngay ngày mai và không quên nhắc nhở: “Vứt cặp kính đi, anh nhìn nó cứ thấy chướng mắt thế nào ấy”. Vũ kể rằng không phải bất kỳ ai cũng bước vào làm tiếp viên ở Uni được. Vũ bảo, trước tiên phải nhìn dáng, cứ dưới 1m55 là đẹp đến cỡ nào cũng coi như “out”. Vũ còn thú thật: “Tiếp viên tuyển vào quán anh, anh phải để ý cái vòng eo trước đã. Eo phải thon thon mới được, vòng 1, vòng 3 nhỏ còn độn được chứ vòng 2 toàn mỡ, nhìn ngán lắm em ơi”.

Lương tại Uni khá cao và khách boa cũng sộp, nhưng những quy định ở đây cũng thuộc hàng “khó nuốt”. Ví như tiếp viên phải đi giày cao trên 7 cm và bắt buộc phải là gót nhọn để tạo dáng thanh mảnh, những cô gái phá lệ đi đế xuồng đều bị nhắc nhở và dọa trừ lương.

Ăn mặc cũng không phải tùy thích, những tiếp viên mới thường được Vũ huấn luyện khoản này rất kỹ. Tiếp viên có thể ăn mặc hở hang bao nhiêu cũng được, nhưng phải là loại váy đầm nhìn sang trọng một chút, như lời quản lý Vũ thường nói: “Các em phải xác định được là mình đang làm trong một trong những quán cà phê sang nhất nhì thành phố này nên đừng có mặc cái gì nhìn nó quê quá”. Để không bị nhà quê, những tiếp viên ở đây đều thú nhận mình đã tốn cả tháng lương đầu chỉ để sắm quần áo, phấn son. Dương, nữ tiếp viên thuộc dạng “hot” của quán chuốt lại hàng mi cong vút, vừa nói: “Nghề nào mà chẳng phải đầu tư”.

Các cô gái thường xuyên nhận được những lời đề nghị khiếm nhã của đám khách choai choai.

Các cô gái thường xuyên nhận được những lời đề nghị khiếm nhã của đám khách choai choai.

Quán có khoảng 15 tiếp viên, ai cũng rất trẻ và xinh đẹp. Cứ đúng 8h sáng, bar bắt đầu lên nhạc và xuống nhạc vào lúc 12h trưa, 6h rưỡi chiều lại chơi nhạc vũ trường sôi động cho đến đêm. Hai DJ ăn mặc bốc lửa đứng giữa trung tâm quán mix nhạc, giật lắc theo vô cùng kích động.

Cả trăm bàn nhỏ được kê san sát lại với nhau, khách toàn là nam và quán hầu như không còn một chỗ trống. Khách chỉ được ngắm tiếp viên và DJ chứ tiếp viên không được ngồi với khách. Không ít lần, tiếp viên mới đến phải bật khóc bởi các trò đùa khiếm nhã của những tay choai choai mặt còn non hơi sữa. Những lúc như thế, My, cô tiếp viên 18 tuổi, nhỏ nhất và cũng xinh đẹp nhất Uni thường ái ngại chìa cho lính mới mảnh khăn giấy.

Đêm ấy, như thường lệ, bar lên nhạc và khách đông như nêm, My chen chân vào để châm đá, rót trà cho các bàn. Bỗng có bàn tay khều My từ phía sau, tưởng khách yêu cầu gì, My nhỏ nhẹ quay lại, đám khách trẻ khoảng 20-21 tuổi đầu cười khả ố rồi nói nhỏ vào tai My rằng: “Em ơi, váy ngắn quá, lộ hàng hết trơn, đứng yên đó, anh coi màu gì rồi anh thưởng cho”.

Tức giận, My vùng bỏ đi thì bị giằng lại, My buông xô đá xuống bàn, làm vỡ 6 cái ly và khách khứa được một phen hoảng hồn. Những vụ như vậy, quản lý thường dàn xếp rất ngọt, khách manh động cũng chẳng được tiếp tục đến quán, mà tiếp viên manh động cũng bị xử lý rất mạnh tay.

Lần ấy, My bị trừ vào lương đến hơn 500.000 đồng. Cô bé vào phòng vệ sinh khóc tức tưởi, một tiếp viên đàn chị bước theo, nói nhỏ: “Hôm nay chị được boa khá nhiều, để chị giúp em một nửa”. My ngước nhìn hơi ngỡ ngàng rồi òa khóc, cất từng lời đứt nghẹn: “Nhục quá chị ơi”.

Biết là nhục nhưng hằng ngày các cô gái nơi đây vẫn cứ má phấn môi son, ăn mặc sao cho hở hang nhất, sexy nhất để hút khách và tìm mối quen. Có mối quen thì sẽ chắc mẩm được một khoảng tiền boa nhất định, mà để có được mối quen thì phải ăn mặc táo bạo hơn, lả lơi hơn.

Đào “già” được ít nhất 300.000 đồng mỗi ca, huống hồ những cô tiếp viên trẻ, xinh, sẵn sàng bốc lửa hết cỡ như My, Thùy Dương hay Nguyệt. Bởi vậy, nên nhục gì thì nhục, các quán cà phê “lú” vẫn trưng biển tuyển tiếp viên hầu như liên tục và ngày nào cũng có vài cô gái đẹp mong được đổi đời bằng cái nghề phô diễn thân xác.

* Tên nhân vật đã được thay đổi

(Công Lý)

Bình luậnViết cảm nhận

Mới nhất
TopTrong ngày
TopTrong tuần