Cà phê ‘nằm’ ở Sài Gòn

03/12/2013 19:24
Mai Phương

Nhóm thanh niên đỗ xe trước quán Trúc Loan (Vĩnh Lộc B, huyện Bình Chánh), những cô gái son phấn ào ra đón, có cô còn “quên” kéo chiếc áo hai dây vừa bị tuột một bên vai.

Trời nhá nhem tối. Tại một quán nhậu trên đường Gò Dầu (quận Tân Phú), trong góc khuất, vài thanh niên đang ngất ngưởng bên đống vỏ bia nằm lăn lóc nói cười hể hả. Trong lúc “trà dư tửu hậu”, một gã choai choai có mái tóc dài, giọng nhừa nhựa: “Thôi mình đi tiếp tăng hai. Các cậu thanh toán chầu này đi, còn chầu sau tớ khao. Ra trường vài tháng rồi mà không kiếm được việc làm chán quá. Giờ đi giải khuây…”.

Thấy vài người bạn còn đang lưỡng lự vì không chọn được điểm đến, Thành (sinh viên một trường đại học tại địa phương) tỏ vẻ bí hiểm: “Tớ biết một chỗ hay lắm, các cậu muốn cỡ nào em nó cũng chiều. Mát xa, đấm lưng hay gì gì cũng vậy, chỉ cần bỏ ra 80.000 đồng là có các em xinh tươi phục vụ ngay. Đảm bảo không phê không lấy tiền”.

Theo chân nhóm thanh niên đến khu vực nằm giáp ranh giữa hai phường Bình Hưng Hòa B (quận Bình Tân) và Vĩnh Lộc B (huyện Bình Chánh, TP HCM), tuyến đường Nguyễn Thị Tú từ lâu đã nổi tiếng là nơi có nhiều quán cà phê “nằm” thu hút khá đông đấng mày râu. Thậm chí, nhiều cậu choai choai từ nội thành nghe lời rỉ tai từ bạn bè cũng tìm đến để… nếm trải mùi đời.

Không khó để nhận ra các quán cà phê dạng này bởi mặt tiền của nó thường được trấn ngữ bởi những chậu dừa cảnh lúp xúp. Thấp thoáng phía sau là những cô gái mặt hoa da phấn trong những bộ trang phục thiếu vải, mắt lúng liếng luôn ngó ra ngoài. Bên trong quán nhờ nhợ bởi những ánh sáng le lói hắt vào từ những ô cửa sổ hẹp. Đoạn đường tuy chỉ dài hơn 2 km, nhưng đã có ít nhất 20 quán giải khát như thế.

Những cô gái ăn mặc hở hang ngồi trước quán để chào mời khách.

Những cô gái ăn mặc hở hang ngồi trước quán để chào mời khách.


Nhóm thanh niên đỗ xe trước quán Trúc Loan (Vĩnh Lộc B, huyện Bình Chánh), các em chạy ra đón, có cô còn “quên” cả kéo lại chiếc áo hai dây vừa bị tuột một bên vai. Sau một lúc đon đả chào mời, khách được dẫn vào trong quán chỉ rộng khoảng 10m2. Ngoài vài bộ bàn ghế tuềnh toàng, thứ duy nhất có ở đây là chiếc kệ gỗ bày vài chai nước rẻ tiền.

“Vào trong nằm nghỉ nha anh, em mát xa cho dễ chịu. Trông anh có vẻ mệt mỏi quá. Thấy hai anh dễ thương, em giới thiệu cô bạn vừa vào làm được một tuần, xinh lắm. Anh cứ thử tay nghề xem như ủng hộ nó nhé, nếu không vừa ý anh cứ thoải mái đổi đào”, cô gái chừng 19 tuổi thỏ thẻ bên tai khách khi vị này còn chưa tìm được chỗ ngồi.

Theo chân “người đẹp” bước qua khỏi tấm vách ván, đập vào mắt khách là hai dãy buồng tuềnh toàng, ẩm thấp. Mỗi buồng có một tấm chiếu hoa và một cái gối vừa đủ hai người nằm. Chốn “thiên đường” mà các dân chơi rỉ tai lại là một nơi đặc quánh một mùi tanh nồng nồng.

Kéo khách vào buồng cuối dãy bên trái chỉ vừa đủ cho hai người chui vào, nữ nhân viên nũng nịu: “Anh cởi áo nhanh đi em mát xa cho, chứ kín mít thế này sao mà phê được”. Ở các buồng bên được ngăn cách hờ hững bằng tấm rèm mỏng, cảnh “thân thiết” của các cặp đôi lồ lộ. Cô gái vừa đưa tay mơn trớn vào vùng nhạy cảm của khách vừa trấn an: “Anh thấy không, họ thế cả mà. Có ai thèm để ý đến ai đâu mà anh lo”.

“Nhỡ đang… mà công an đến kiểm tra thì sao?”, người khách tỏ vẻ lo lắng. Chưa dứt lời, cô gái đáp gọn lỏn: “Anh cứ yên tâm, quán em có người cảnh báo, bảo kê hết rồi. Có động là tụi nó báo liền”.

Về dịch vụ “tới Z”, cô nàng cho biết “giải quyết” tại quán thì không được nhưng nếu có nhu cầu thì cứ alô để thỏa thuận, xong giá, cứ cho địa chỉ là các em sẽ đến.

“Quê em ở Long An, nhà em làm ruộng nên nghèo lắm. Em còn hai đứa em nhỏ đang đi học nên càng khó khăn. Thấy cha mẹ khổ cực, em trốn mọi người lên đây tìm việc kiếm tiền đỡ đần. Không nghề nghiệp gì nên cuối cùng vào đây. Mỗi lần mời được khách vào uống nước là em với má (chủ quán) sẽ chia đôi tiền khách uống nước”, Nguyệt nhỏ giọng kể.

Theo ghi nhận, chỉ trong một giờ đã có hơn chục thanh niên choai choai và đàn ông trung niên tìm đến. Các quán cà phê trá hình nơi này thường được đặt những cái tên rất mỹ miều như: Thủy Tiên, Cẩm Tiên, Thanh Dung, 999, Quỳnh Anh…

Còn theo anh Vinh, người chạy xe ôm lâu năm tại khu vực, các quán cà phê dạng này xuất hiện từ lâu. Thỉnh thoảng chính quyền địa phương vẫn dẹp vài quán nhưng chẳng biết sao nó vẫn mọc lên như nấm. Do ăn nên làm ra, các ông bà chủ đua nhau tuyển đào để cạnh tranh với nhau. Hầu hết các quán đều có các đầu gấu bảo kê nhưng hiếm khi xảy ra tình trạng tranh giành khách.

Toàn (23 tuổi, ngụ Tân Bình) cho biết, các quán cà phê “nằm” không chỉ có ở tuyến đường Nguyễn Thị Tú mà còn bành trướng rất nhiều tại khu vực đường Phan Huy Ích, Tân Sơn (quận Gò Vấp), hương lộ 2, Tân Hòa Đông, quận Bình Tân…

(Vnexpress)

Bình luậnViết cảm nhận

Mới nhất
TopTrong ngày
TopTrong tuần