“Cho” anh rồi, có bỏ được không?

19/02/2014 09:57
Tường Vân

(Kênh 13) – Tôi cứ trăn trở mãi với câu hỏi ấy, tôi đã là người phụ nữ của anh rồi, đã cho anh cả tình yêu, niềm tin của mình, giờ có buông tay được không?

Yêu nhau, anh luôn nói sẽ giữ gìn cho tôi, anh luôn động viên tôi cùng cố gắng để có một tương lai tốt hơn. Hai đứa ra trường, đi làm công việc bình thường nên thu nhập còn thấp, thế nên, lúc nào cũng phải nương tựa vào nhau. Hai đứa vun đắp cho nhau những hạnh phúc và chia sẻ những khó khăn.

Hơn 1 năm sau, anh kiếm được một công việc rất tốt do một người quen biết giới thiệu. Lương của anh gấp 4 lần số lương cũ, còn tôi thì vẫn mãi lẹt đẹt như vậy. Nhiều khi anh đưa tiền cho tôi tiêu, anh bảo anh đi làm được rồi nên không phải lo tiền nong nữa. Tiền thuê nhà của chúng tôi anh cũng cố gắng chu cấp với lý do là tôi không có tiền. Tôi buồn lòng vì mình kém cỏi, chưa thể kiếm được công việc tốt hơn hiện tại.

Tôi chắt chiu tiền lương để mua cho anh đôi giày đẹp, thế mà chưa một lần thấy anh đi. Dù lúc tôi tặng anh, anh khen nấy khen để, có lẽ để tôi vui lòng. (ảnh minh họa)

Tôi chắt chiu tiền lương để mua cho anh đôi giày đẹp, thế mà chưa một lần thấy anh đi. Dù lúc tôi tặng anh, anh khen nấy khen để, có lẽ để tôi vui lòng. (ảnh minh họa)

Anh đã có tiền sắm xe, sắm quần áo đẹp. Không còn cần đến những bộ quần áo tôi mua nữa. Có lần dẫn nhau qua cửa hàng giảm giá, tôi bảo anh vào để chọn. Anh bảo tôi: “Mua gì hàng giảm giá, vớ vẩn, toàn hàng đểu, em cứ thích mua mấy thứ linh tinh. Mua thứ xịn tí dùng thì ngon, lại bền”. Tôi ngạc nhiên quá. Trước đây, khi anh chưa kiếm được nhiều tiền như vậy, anh hay đưa tôi vào những cửa hàng giảm giá, hai đứa cố gắng tiết kiệm để sau này còn tính chuyện tương lai mà còn nói vậy.

Tôi chắt chiu tiền lương để mua cho anh đôi giày đẹp, thế mà chưa một lần thấy anh đi. Dù lúc tôi tặng anh, anh khen nấy khen để, có lẽ để tôi vui lòng. Nhưng sau đó, tôi hỏi sao anh không đi thì anh cứ bảo là quên. Tôi phiền lòng lắm. So với đôi giày mà anh đang đi thì đôi của tôi rẻ hơn 3 lần.

Anh không còn ngồi quán vỉa hè mà tìm tới những nhà hàng sang trọng. Anh cũng không thích món cơm rang ở quán quen mà hai chúng tôi cùng tới đó mỗi ngày không nấu cơm. Bây giờ, chỗ của anh là những quán ăn sang trọng với bạn bè, anh không còn là người đàn ông mà trước đây tôi quen biết nữa.

Tôi cảm thấy ở anh thay đổi rất nhiều, anh phố xá và coi thường những thứ giản dị đáng trân trọng từ trước tới giờ của hai đứa. (ảnh minh họa)

Tôi cảm thấy ở anh thay đổi rất nhiều, anh phố xá và coi thường những thứ giản dị đáng trân trọng từ trước tới giờ của hai đứa. (ảnh minh họa)

Tôi buồn vì anh luôn chê tôi quê mùa, không biết cách ăn mặc. Nhưng lâu lắm rồi, tôi nào thấy anh nói gì về chuyện đưa tôi đi mua quần áo nữa đâu. Anh chỉ đưa tiền cho tôi và bảo rảnh thì đi mua, anh bây giờ nhiều việc nên bận.

Tôi cảm thấy ở anh thay đổi rất nhiều, anh phố xá và coi thường những thứ giản dị đáng trân trọng từ trước tới giờ của hai đứa. Đặc biệt, vì mải mê kiếm tiền, anh không nhắc gì đến chuyện cưới xin nữa. Tôi buồn lắm, không biết nên làm thế nào. Bây giờ, khi đã trao cho anh tất cả, cả bản thân mình, tôi lại muốn từ bỏ anh. Nhưng một người đàn ông gắn bó với mình suốt thời gian dài, tôi phải làm sao để quên và tiếp tục một cuộc tình mới. Nhất là khi tôi không còn trong trắng, liệu có ai đón nhận tôi không? Tôi đang hoang mang vô cùng, ai đó giúp tôi với!

Tổng Hợp

Bình luậnViết cảm nhận

Mới nhất
TopTrong ngày
TopTrong tuần