'Chợ' mại dâm 'khuyết tật' khét tiếng dân chơi giữa Hà Nội

18/07/2013 15:15
Mai Phương

Chuyện tưởng như đùa khi một người bạn của tôi cho biết, ở Hà Nội có một “chợ” mại dâm đặc biệt, nhiều trong số cô gái bán dâm ấy bị dị tật bẩm sinh. Ngoài việc không thể nói hoặc nghe được, thì các “ca ve” ấy có thể làm tất cả mọi việc mà khách làng chơi yêu cầu…

Một tay chơi ở Thủ đô bật mí, tại Hà Nội có nhiều “thiên đường” để gái mại dâm dạt về như đường Giải Phóng, Phạm Văn Đồng, đường 32, Nguyễn Văn Cừ… Tuy nhiên khi nhắc đến “chợ” mại dâm “khuyết tật” thì không phải ai cũng biết, “chợ” này mới hình thành được một thời gian và chỉ cách hồ Hoàn Kiếm 600m… Theo chân một người bạn tên Lâm, một gã am hiểu về những “món” ăn chơi của giang hồ, tôi lên trung tâm Hà Nội trong một buổi tối cuối tuần khi trời vẫn mưa rả rích…

Đội mưa… bán dâm

Tôi nói nhỏ với người bạn: “Muốn mục sở thị “chợ” mại dâm mà rủ nhau đi vào trời mưa liệu có gặp ai không?”. Bạn tôi cười giả lả: “Cậu yên tâm đi, mại dâm là nghề hết mồ hôi là hết tiền, nên mưa thế này cũng không ăn thua gì. Các cô gái ấy vẫn phải làm việc để có tiền. Ngoài “chợ” mại dâm tại những địa điểm quen thuộc ở Hà Nội, thì “chợ” mại dâm “khuyết tật” này là “đặc sản” của nhiều dân chơi, cậu cứ lên rồi sẽ biết…”.

Theo người bạn này, thời gian gần đây, khu vực đường Trần Khánh Dư, Hoàn Kiếm, Hà Nội nổi lên với “chợ” mại dâm… khuyết tật, đó là những cô gái  “bán hoa” bị câm, điếc bẩm sinh. Họ chỉ bị “khuyết tật” một vài giác quan nhưng tâm, sinh lý đều phát triển đầy đủ nên vẫn có thể “chiều khách” vô tư. Lâm, người bạn đi cùng tôi cho hay, giống như các “cave” lành lặn khác, những cô gái khuyết tật ấy cũng hành nghề bằng cách hàng đêm, đứng tại những gốc cây xung quanh đường Trần Khánh Dư, Trần Quang Khải và gần khu vực bệnh viện Hữu Nghị, Hà Nội để bắt khách. Tôi cảm thấy lạ vì từ trước đến nay, cứ nhắc đến nghề gái “bán hoa” là người ta nghĩ ngay đến hình ảnh cô gái khéo nói gạ gẫm khách, còn cô gái bị câm điếc bẩm sinh sẽ chài khách bằng cách nào? Tôi cùng Lâm cho xe lòng vòng thâm nhập thực tế.

Trời mưa, nhưng các con phố trung tâm vẫn rất đông người. Nước mưa cộng với ánh đèn đường loang loáng làm cho nhiều người thấy “cám cảnh” khi đi qua những lùm cây san sát nhau trên phố Trần Khánh Dư. Không khó để chúng tôi nhận ra những bóng người núp sau những gốc cây ven đường ấy.

Theo quan sát của chúng tôi, đoạn đường này chỉ tầm 500m nhưng có đến 7, 8 cô gái đứng… tìm khách, vì hôm nay trời mưa nên hành trang các cô mang theo có thêm chiếc ô. Lâm thì thầm với tôi: “Hai cô gái đứng kia đều bị khuyết tật, họ đang  nói chuyện với nhau bằng cử chỉ riêng và tìm khách bằng mắt. Nhiều dân chơi cho biết, họ chán những cô cave nhiều lời, muốn “lạ miệng” bằng những cô gái “đặc biệt” này. Ngoài việc không nghe hoặc nói được, mọi chuyện khác họ rất “ok”, vì đó “là bản năng”.

Hai cô gái khuyết tật đội ô tìm khách

Hai cô gái khuyết tật đội ô tìm khách

Giả vờ đang đợi bạn, tôi tiến sát hai cô gái đang cầm ô trên hè phố đường Trần Khánh Dư. Trong ánh sáng mờ ảo của đèn cao áp, tôi vẫn nhận ra hai cô gái này còn khá trẻ, khoảng 18 – 20 tuổi, khuôn mặt nhòe nhoẹt phấn son nhưng được trang điểm theo kiểu rất… quê. Tuy nhiên khuôn mặt họ khá từng trải, lì lợm.

Để nói chuyện với nhau, hai cô gái phải dùng tay liên tục ra hiệu. Chị Liêm, bán nước trên đường Trần Khánh Dư chép miệng: “Cave “câm” đấy em ạ, tối nào cũng ra “đứng đường” như vậy, hai hôm nay trời mưa nhưng vẫn cầm ô đi bán dâm. Khổ lắm, nghe kể là trước kia các cô ấy làm công nhân may ở dưới Vĩnh Tuy ấy, nhưng công ty phá sản nên dạt về đây làm cave. Họ chỉ không nói được thôi nhưng mọi thứ đều nhanh nhẹn lắm, biết chạy cả công an đi tuần đêm đấy…”.

 

Mại dâm “khuyết tật” giá… bình dân

Theo chị Liêm, ở khu vực Trần Quang Khải – Trần Khánh Dư này có đến gần chục cô gái bị khuyết tật làm nghề phục vụ cho những người đàn ông thèm của lạ. Nhiều lúc không có khách, các cô gái ấy cũng ngồi tụ tập quanh quán của chị Liêm để uống nước, nhưng họ không ồn ào như các khách khác vì họ chỉ có thể dùng cử chỉ để giao tiếp. Khách tìm đến những cô này hầu hết là những người đàn ông ít tiền như xe ôm, thợ xây hay những người cửu vạn ngoại tỉnh xa vợ… Tuy nhiên, nhiều hôm cũng có dân chơi tìm đến những cô gái đáng thương ấy để đổi “khẩu vị”. Vì họ không thể nói được nên mọi chuyện của khách được giữ im lặng. Khách làng chơi sau khi “hành sự” có thể yên tâm tuyệt đối vì những cô gái này không nói với ai. Có lẽ chính “ưu điểm” này mà nhiều cô gái đã có  khách quen.

Ngồi trong quán nước trên đường Trần Khánh Dư, chúng tôi có thể dễ dàng nhìn thấy những cô gái ấy “mời khách” dưới những chiếc ô. Vì trời vẫn còn mưa nên không có nhiều xe máy dừng lại, tuy nhiên hễ thấy người đàn ông nào đi xe chầm chậm là những cô gái ấy cười thật tươi, vẫy tay lại gần. Nhiều thanh niên biết ở đây có “chợ” tình “câm” họ cố tình chạy xe chậm lại, sau khi nhận được ánh mắt háo hức của các cô gái khuyết tật thì họ lại rồ ga phóng đi rồi buông tiếng cười khó hiểu…

22h30, hai cô gái khuyết tật đứng trước mặt tôi vẫn kiên trì “đợi” khách. Một chiếc xe máy chở hai người đàn ông dừng lại, có vẻ như nhận ra khách quen nên một cô gái ra hiệu bằng nét mặt, cô kia nói chuyện với người đàn ông cầm lái bằng khua tay, có vẻ như sau đó là cuộc “ngã giá” vì chúng tôi thấy một cô gái mang điện thoại di động ra viết gì đó ở màn hình rồi gật, lắc liên tục.

Lâm cho biết, vì không nói được, nên những cô cave “câm” này có cách giao tiếp rất riêng, đó là dùng màn hình điện thoại nói chuyện với khách hoặc là bằng tay. Giá đi khách của những cô gái “khuyết tật” này rẻ hơn nhiều ở khu vực khác, chỉ từ 120.000 đồng – 200.000 đồng/lần… Khi thấy chúng tôi định đưa điện thoại lên chụp ảnh cảnh “làm giá” của những cô gái “câm”, hai người đàn ông hất hàm về phía tôi dọa: “Đây là khu vực của bọn tao, chụp ảnh là không có đường về đâu…”. Sau đó, họ kẹp hai cô gái mại dâm “câm” ở giữa phóng về phía đường Trần Hưng Đạo…

Được biết, những cô gái câm điếc hành nghề mại dâm ở khu vực này đều là những người ở tỉnh xa “dạt” về Hà Nội, nhiều người ban đầu cũng có những công việc lương thiện. Tuy nhiên sau khi bị rủ rê, lôi kéo, những cô gái câm điếc ấy lại bằng lòng với việc làm gái làng chơi nhàn nhã lại dễ kiếm tiền. Họ vẫn “sống” được với nghề vì nhiều người đàn ông muốn thử cảm giác mới với những cô gái “câm”…

Bình luậnViết cảm nhận

Mới nhất
TopTrong ngày
TopTrong tuần