Chồng làm sếp nguy cơ mất gia đình

14/11/2013 08:54
Tường Vân

Tôi lấy chồng đến nay hơn 6 năm, có hai con, một trai, một gái rất dễ thương, người ngoài nhìn vào ai cũng nói tôi hạnh phúc.

Đúng là hạnh phúc khi chồng chưa làm sếp, vì hoàn cảnh lấy nhau xong sinh đứa con đầu lòng được một tuổi thì tôi phải chuyển về nhà ngoài sống nhờ, còn anh ở lại thành phố để làm cuối tuần về một lần. Tôi cảm thấy rất vui vì cứ mỗi cuối tuần là cả gia đình sum họp, anh chở hai mẹ con đi ăn, đi siêu thị, công viên hay cả nhà đi bơi. Thật vui vẻ.

Mọi thứ thay đổi khi anh mở công ty riêng trên thành phố, đưa hai mẹ con tôi lên. Vì tôi là kế toán nên anh kêu tôi nghỉ làm về tập trung phụ anh. Tôi ở nhà phụ anh không từ một việc nào, chăm con, nấu ăn cho thợ, dọn dẹp công ty, rửa chén bát. Bạn cứ tưởng tượng một nhà 8-9 người con trai làm, rồi ăn ở tại chỗ. Ai cũng bày ra, tôi nói lắm cũng vậy, thôi thì mình dọn cho rồi chứ bẩn chịu không được.

M375/0009

Tôi cắm cúi từ sáng đến tối, công việc cực cũng ráng chịu, nhưng từ hai năm đổ về đây anh lại sinh tật đi nhậu khuya, tối nào cũng kiếm cớ đi từ 4-5 giờ chiều đến 11-12h, có khi 1h đêm mới về. Ngày chủ nhật nếu không phải làm anh cũng đi từ sáng đến đêm, về say bí tỉ nằm vật ra. Tình cảm vợ chồng càng ngày càng xa cách dù cả ngày bên cạnh nhưng ngoài công việc ra chẳng có thời gian nói chuyện riêng hay đưa con đi chơi nữa.

Cuộc sống ngày này qua ngày khác, ngoài lo công việc, chăm con cái thì chẳng còn ý nghĩa gì khác. Lúc đầu mỗi lần anh nhậu khuya chưa về tôi lo sợ, gọi điện kêu anh, không ngủ được, nhưng ngày nào cũng thế nên tôi thấy mệt mỏi, kệ anh muốn đi mấy giờ về thì về. Nhiều lúc tôi muốn nói với anh nếu sống như vậy thì tôi đưa hai đứa con đi để anh được tự do những cũng chẳng có thời gian mà nói. Vì ngoài lúc làm ra thì chẳng có thời gian nào anh ở nhà.

Anh lúc này cũng kiếm cớ này cớ kia đi nhậu. Nhiều khi nghĩ không biết tôi với anh sống như nào, là vợ chồng, là đồng nghiệp nuôi con chung? Đồng nghiệp đôi khi còn biết nhau bệnh gì chứ tôi đau bụng quằn quại cả đêm anh không biết.

Tôi cảm thấy tình yêu dành cho anh càng ngày càng nhạt dần, trước đây 10 bây giờ chỉ còn một. Tôi không thấy thấp thỏm mỗi khi khuya anh chưa về, hay đêm anh nhậu xỉn tôi lo xức dầu đắp mền cho anh, vì thấy quá mệt mỏi. Lúc này tôi chỉ suy nghĩ có nên nói với anh là tôi đưa hai đứa con về ngoại? Có nên tạm xa nhau để cùng suy nghĩ lại về cuộc sống gia đình nữa không vì tôi thấy lúc này chúng tôi sống đâu có giống một gia đình nữa. Mong các bạn cho tôi một lời khuyên như thế nào là đúng?

(Vnexpress)

Bình luậnViết cảm nhận

Mới nhất
TopTrong ngày
TopTrong tuần