Chúng ta, thực ra đều đang sống trong một xã hội rất cô đơn

20/09/2013 15:44
Mai Phương

Chúng ta, thực ra đều đang sống trong một xã hội rất cô đơn

chung-ta-thuc-ra-deu-dang-song-trong-mot-xa-hoi-rat-co-don

Mọi người đều cố gắng làm những việc họ cho là vĩ đại, là quan trọng, là cần thiết, sáng sớm vội vã thức dậy, vội vã đi học, đi làm, trưa vội vã ăn trưa, chiều lại vội vã đi học đi làm, tối lại vội vã về nhà làm tròn vai trò của một thành viên trong gia đình, khuya vội vã ngủ, và ngày hôm sau lại vội vã tất bật.

Họ quên mất những nhu cầu đơn giản của bản thân, nhu cầu được nói, được giải tỏa, được nghỉ ngơi, được dừng lại. Những cái quay đầu, những câu trò chuyện, những cái cười vu vơ trao nhau không mục đích, những buổi gặp thân tình trở thành thứ của lạ khan hiếm và quá mất thời gian.

Những người thực hiện được những nhu cầu đó lại hóa ra thành những kẻ rảnh rỗi, nhưng kẻ rỗi hơi trong guồng máy của cuộc đời, những kẻ được những phút thảnh thơi bên ngoài vòng xoay như vũ bão. Họ lạc lõng, rồi họ sợ hãi, rồi họ lại vội vã trở nên vội vã, vội vã bước vào tấp nập cuộc đời, vội vã trở thành ai đó mà ngay cả họ cũng không định hình nổi nữa, vội vã đến mức giả có thảnh thơi ra, họ cũng đã quên mất thảnh thơi thì để làm gì.

Con người, sống không hẳn quay lưng với nhau, nhưng họ dần quên mất cách chủ động nhìn nhau, trao vội cho nhau 1 ánh mắt hoặc 1 cái cười mỉm chi rất nhẹ, quên mất cách chủ động vui vẻ với nhau, quên mất cách chủ động thuần khiết đến với nhau, để rồi thấy mọi thứ tình cảm thân tình cũng trở nên lệch lạc.

(Tổng Hợp)

Bình luậnViết cảm nhận

Mới nhất
TopTrong ngày
TopTrong tuần