Chuyện tình đẫm nước mắt của người vợ mù bị chồng đánh sau khi ép 'quan hệ'

26/09/2013 11:15
Lê Dũng

Thằng Hùng đưa nó về nhà, nhốt nó lại, ép phải quan hệ tình dục. Xong rồi lấy gậy vụt tới tấp vào người nó, mặc nó quỳ gối van xin.

Thương tích trên dùi chị Biên.

Thương tích trên dùi chị Biên.

“Đám cưới” nhà trai chỉ có mình chú rể đến đón dâu

Nguyễn Thị Biên sinh ra và lớn lên ở làng tò he nức tiếng – Xuân La (xã Phượng Dực, huyện Phú Xuyên, TP. Hà Nội). Biết đứa con gái bé bỏng bị khiếm thị bẩm sinh, bà Đặng Thị Quyển đã khóc hết nước mắt, thương con suốt những năm tháng học nói, học đi. Bà khóc nhiều đến độ, các bác sĩ bảo: “Nếu bà có khóc nữa thì chẳng mấy chốc cũng sẽ mù lòa như con, đến lúc ấy thì chẳng mấy chốc cũng sẽ mù lòa như con, đến lúc ấy thì ai nuôi nấng, ai chăm sóc và yêu thương nó thay cho bà được”.

Dù đến tuổi biết đi, biết chạy nhưng Biên cứ phải dò dẫm từng bước ra ngoài đầu ngõ. Biên hầu như không có bạn, vì bọn trẻ đồng lứa thì không thích chơi với một đứa suốt ngày chỉ biết ngồi, biết đứng một chỗ. Biên cứ lủi thủi lớn lên. Biên lên 7 tuổi thì bà Quyển xin cho con được vào Hội Người mù huyện Phú Xuyên. Vượt khỏi lũy tre làng, Biên được tiếp xúc với những người trong hội, đồng bệnh tương lân, vì thế mà Biên bắt đầu có bạn, cô được ríu ran trò chuyện đúng như cái tuổi hồn nhiên của mình.

Sau những năm cặm cụi lần sờ vót tăm tre để bán, 20 tuổi Biên được Hội Người mù huyện đưa đi học nghề tẩm quất, bấm huyệt trên Hà Nội. Các thầy của trường Y Tuệ Tĩnh (nay là Học viện Y dược học cổ truyền Việt Nam) đến dạy. Với Biên, được học nghề để tự kiếm tiền nuôi bản thân đã là một niềm vui rất lớn.

Sau khóa học nghề, Biên bắt đầu tự kiếm tiền để nuôi sống bản thân. Đang làm việc ở cơ sở tẩm quất của người mù trên Văn Điển (Thanh Trì, Hà Nội) thì bà Quyển bị tai biến mạch máu não. Biên phải xin nghỉ việc ở phố Đỗ Xá (Vạn Điển, Thường Tín, Hà Nội) cho gần nhà để còn chăm mẹ. Chính những ngày làm ở đây, cuộc đời Biên bắt đầu có biến động.

Đào Văn Hùng hơn Biên 3 tuổi, nhà ở xã Thống Nhất (cùng huyện Thường Tín), là khách hàng quen nơi Biên làm việc. Ngoại trừ đôi mắt mù lòa, Biên cũng mỏng mày hay hạt, lại ăn nói có duyên nên Hùng ngỏ ý. Mối tình vừa mới nhen lên thì đã vấp phải sự phản đối kịch liệt từ những người thân của Hùng, Biên phải chuyển cả chỗ làm. “Gia đình anh ấy bảo, anh ấy có… thiếu sót gì đâu mà phải lấy một người không bình thường như mình”, Biên kể.

Nhưng bấy giờ, Hùng thực sự yêu thương Biên nên mối quan hệ của họ vẫn được duy trì. Đám cưới chỉ tổ chức ở nhà gái, mươi mâm cỗ cúng tổ tiên và mời họ hàng để “cô dâu” đỡ phần tủi phận với xóm giềng, làng mạc. Giờ đón dâu, chỉ mình chú rể đến lễ bái gia tiên rồi đưa cô dâu về… nhà trọ ở thị trấn Phú Xuyên.

Hai mẹ con bị bỏ rơi, rồi đột ngột bị đánh vì ghen

Năm 2010, cháu An ra đời, vì Hùng và Biên không đăng kí kết hôn nên bé An mang họ mẹ. Ông bà nội không nhận con dâu, cũng chẳng thèm nhận cháu, mẹ con Biên phải bồng bế nhau về Phượng Dực.

Bà Đặng Thị Quyển sau hai lần tai biến mạch máu não, lục phủ ngũ tạng của bà có vấn đề, chân tay co quắp và bà đã hóa điên. Một ngày không biết bao nhiêu bận, bà cứ chạy ra cái quán hoang tàn giữa cánh đồng dành cho những người xấu số chết đường chết chợ. Bà ra đấy nằm vì bà tin mình… đã chết.

Mắt mù lòa lại chăm đứa con nhỏ, Biên không thể nào ngăn nổi bước chân điên loạn của mẹ. Ba mẹ con, bà cháu rau cháo nuôi nhau, mọi nguồn sống chỉ trông vào khoản trợ cấp người tàn tật của Biên và sự đùm bọc của bà với lối xóm. Cháu An vừa biết đi là Biên phải nuốt nước mắt gửi họ hàng để ngược ra thị trấn tiếp tục làm việc. Mỗi một khách đến tẩm quất, Biên được nhận 25 nghìn đồng tiền công. Tiền nuôi ăn cho con còn chưa đủ thì cháu An đau ốm, liên tục đi viện. “Bố cháu chẳng có của đâu, chỉ có công chở mẹ con cháu lên viện cho khỏi tốn tiền xe ôm thôi. Ngày cháu còn nhỏ thì bố cháu còn ở lại chăm sóc, đến khi cháu biết chạy, biết ăn rồi thì bố cháu đi tối ngày chẳng ngó ngàng gì đến 2 mẹ con…” – Biên nói.

Hùng còn chẳng chịu nghe điện thoại, Biên nhờ người nhắn tin rằng con ốm mà cũng chẳng thấy anh ta hỏi han lấy một câu. Thế mà bỗng dưng anh ta nổi cơn tam bành vì… ghen. Giữa tháng 9, Biên đi cùng một người bạn khác giới vào hàng ăn sáng gần chỗ làm. Chẳng ngờ Hùng cũng đang có mặt ở đó. Vừa thấy Biên, anh ta buông bát đũa, kéo Biên vừa đi vừa đánh, vừa ấn đầu dúi cổ “vợ” xuống ven đường đầy đất cát.

“Nó về đây với hai cái răng bị mẻ” – chị Thái, chủ nhà nơi Biên làm và ở kể lại – “Chị không dám nhắc lại chuyện với Biên, vì từ hôm ấy đến giờ nó khóc suốt”. Ngày hôm sau Hùng lại đến tìm Biên, có ý mời Biên đi uống nước để nói chuyện.

Cả chị Thái và ông Thành – chủ cơ sở bấm huyệt – đều khuyên Biên không nên đi, Biên lưỡng lự, nhưng rồi chị bảo anh ấy còn ghen tức là… còn yêu, biết đâu anh ấy nghĩ lại, vì con…

Chị Thái tiếp tục kể: “Đến lúc xe ôm đưa nó về, nhìn người nó lẩy bẩy đứng không vững, mặt mũi tái mét, tôi mới kéo quần, kéo áo nó lên xem thì tay chân, người ngợm Biên tím bầm, tím giập. Tôi xót quá mới tru tréo lên, bà con xung quanh chạy sang đứng đầy nhà, ai nhìn thấy cũng khóc. Trong túi ai có đồng nào đều dúi cả vào tay tôi để đưa nó đi viện, người năm chục, một trăm, người thì hai ba chục. Đến lúc nó mới kể là thằng Hùng đưa nó về nhà ở Thống Nhất ấy, nhốt nó lại, ép phải quan hệ tình dục. Xong rồi lấy gậy vụt tới tấp vào người nó, mặc nó quỳ gối van xin. Nghe thấy nó kêu cứu, mẹ thằng Hùng mở cửa thì nó mới thoát được. Nó còn chưa kịp gọi về thì bị thằng Hùng đập vỡ điện thoại. Tiếng là “chồng” nhưng đã bao giờ nó ăn ở với vợ được một tháng đâu…”.

Chị Biên với những vết thương bầm tím khắp cơ thể.

Chị Biên với những vết thương bầm tím khắp cơ thể.

Biên đứng nép sau cánh cửa, khóc nấc lên thành tiếng. Khi tôi xoa dầu lên đôi chân bầm dập của Biên, chị nghẹn ngào: “Nhiều lúc mình nghĩ hay mình chết quách đi cho xong. Nhưng rồi lại nghĩ, chết rồi thì con mình ai nuôi…”.

Trưởng Công an xã Thống Nhất – ông Đặng Hồng Cảnh cho biết, sau khi nhận được đơn kiện từ gia đình Biên, công an xã đã triệu tập Hùng, anh ta thừa nhận đã cầm gậy bi-a đánh chị Biên với lý do ghen, nghi ngờ Biên có bạn trai mới. Theo chị Biên, hiện gia đình chị đã rút đơn kiện vì dù có thế nào nữa thì Hùng vẫn là bố của con trai chị.

Hùng thừa nhận đã cầm gậy bi-a đánh chị Biên.

Hùng thừa nhận đã cầm gậy bi-a đánh chị Biên.

Ông Lê Ngọc Thành – chủ cơ sở tẩm quất – thở dài nói: “Nó nghèo, bố mất 10 năm rồi, mẹ điên loạn. Nếu không có hàng xóm cả ở quê, cả ở đây giúp đỡ thì chắc gì mẹ con nó đã sống được đến giờ! Nó vẫn tâm sự với tôi là cháu chỉ ước hai mẹ con cháu có một cái nhà, chỉ cần đủ kê cái giường thôi cũng được, để lấy chỗ chui ra chui vào. Tôi mới nghĩ, đến nuôi con, nuôi mẹ già ăn thôi mà đã nợ đầm đìa ra rồi, thì còn mơ gì đến ngôi nhà nữa hả con. Nghĩ thế nhưng tôi có dám nói với nó đâu. Nó cũng mù như tôi nhưng so với nó, tôi vẫn thấy mình vẫn còn sướng chán”.

Hiện tại, cuộc sống của mẹ con chị Biên đang rất khó khăn, rất mong nhận được sự giúp đỡ, chia sẻ từ những tấm lòng nhân ái. Mọi sự hỗ trợ xin liên lạc với chị Biên qua số điện thoại: 01674.057.969.

(Đời Sống)

Bình luậnViết cảm nhận

Mới nhất
TopTrong ngày
TopTrong tuần