Con gái, tình yêu và vật chất

28/11/2013 22:05
Tường Vân

“Em là một cô gái không ham mê vật chất, tự tin nói vậy. Nhưng em dễ dàng bị thu phục bởi những người đàn ông biết tạo ra vật chất. Thế thôi.”

“Em là một cô gái không ham mê vật chất, tự tin nói vậy. Nhưng em dễ dàng bị thu phục bởi những người đàn ông biết tạo ra vật chất. Thế thôi.” Hôm trước, lang thang trên mạng, đọc được một câu như thế. Chợt làm mình chú ý, rồi ngẫm ngẫm. Rồi lại muốn viết vài điều, nhỏ thôi!

Đầu tiên, chẳng thể phủ nhận một phần nhất định sự đúng đắn trong câu phát ngôn ấy, rõ ràng ngày nay đã không còn là thời “một túp lều tranh hai quả tim vàng” hay “thương nhau mấy núi cũng trèo, mấy sông cũng lội, mấy đèo cũng qua”… Có một sự phũ phàng nhẹ là tình yêu ngày nay, thế kỷ nay nó được đánh giá trên rất nhiều phương diện lẫn phương tiện, sẽ không là nói quá hay cực đoan đâu bạn ạ!

Tình và tiền vốn dĩ không thể mang ra quy đổi với nhau nhưng không biết từ bao giờ nó lại luôn đi đôi với nhau, kể cả đối phương có yêu thật lòng hay không thì tiền luôn là vấn đề, có những người yêu nhau chỉ quan tâm người yêu có xe gì, lương bao nhiêu một tháng, xài dòng Smartphone nào? Nhà mặt phố, bố làm to hay mẹ thủ kho,… từ bao giờ đã trở thành thước đo nền tảng của rất nhiều mối quan hệ trong đó có cả Tình yêu.

Vì nhiều lý do, để được nhờ vả, để được lo từ A đến Z trong mọi mặt cuộc sống hàng ngày, con gái thì có thể mua sắm, ăn uống, vui chơi thả ga mà không lo hầu bao bị lủng, con trai cũng có những chàng dù không thiếu thốn mấy vẫn muốn cưa một cô người yêu chân dài và giàu giàu một chút, chẳng biết để làm gì, chắc là để chứng tỏ, bệnh của người trẻ ấy mà cái chữ SĨ nó to đùng trên mặt. :))

60118454dba6e211b1dd4a702c9133fa25253602

Tình yêu. Cuộc sống sẽ nhàm chán lắm nếu không có tình yêu, người ta sinh ra để yêu nhau mà, nhưng để tình yêu bền chặt và có tương lai thì lẽ dĩ nhiên không thể không tính đến kinh tế. Uhm,, ở một khía cạnh nào đó cho rằng tiền có thể mang lại hạnh phúc là đúng, ai khi yêu mà không mong có thể mang đến cho người mình yêu một cuộc sống đủ đầy chứ? Nên với những ai có đầu óc một chút thì đương nhiên hiểu yêu không chỉ đơn giản là yêu, mà là rất nhiều thứ nữa phải tính. Trong đó có vật chất!
Tiền. Quan trọng. Đúng, rất quan trọng là đằng khác. Sống trong xã hội này, chúng ta quá rõ không có tiền thì đồng nghĩa với việc không có gì cả. Thậm chí còn có một câu phát ngôn quá nổi tiếng không ai không biết đại loại là “yêu mà không có tiền thì cạp đất mà ăn à”, đã có nhiều tranh cãi, nhiều phản ứng, nhiều bút mực, báo chí phân tích, dư luận xôn xao, và đã có một bộ phận xem nó là chân lý, vì dẫu sao vẫn phải chấp nhận rằng chúng ta chẳng thể sống mà không có tiền. Thậm chí, nói khó nghe một chút thì giả sử (thử tưởng tượng) giữa thành phố này nếu bạn ở nhà thuê, đi xe trung quốc, điện thoại trắng đen, sáng ra hóa đơn điện nước dán ngay cửa ra vào, làm ngày nào ăn ngày nấy thì đến đất còn chẳng có mà “cạp”, đúng không? Nói vậy không có nghĩa là người khó khăn thì không có quyền yêu, chỉ là cho thấy cuộc sống đôi khi quá khắc nghiệt với con người.
Xã hội hiện đại, con người chạy đua với lao động và thời gian, sáng nghe tin lạm phát, tối trước khi ngủ xem giá cả thị trường,…có những giai đoạn cuộc sống bon chen đến nghẹt thở thì cơm, áo, gạo, tiền luôn có một sức mạnh phi thường có khả năng chi phối rất nhiều đến hành động và suy nghĩ của con người, để đáp ứng những nhu cầu hết sức bình dân như ăn, mặc, ở… tất cả đều cần có tiền. Nên chẳng có gì sai nếu người ta hy sinh một chút, đắn đo một chút để chọn một đối tượng có tầm để yêu.
Đôi khi người ta yêu nhau, cưới nhau, chỉ vì một lý do là đối phương có thể lo cho mình, chỉ để bản thân không bận tâm mà an nhàn sống một cuộc sống bớt lo âu cả quãng đời còn lại bên một người mình không yêu và tự ngã giá với chính mình ” từ từ vun đắp tình cảm sau hôn nhân, rồi sẽ yêu thôi”. Nhưng mấy ai biết sau khi cưới họ có hạnh phúc như họ mong muốn và liệu cái giá ban đầu có ngã hay không? Đó là cả một câu chuyện dài của mỗi người-những ai đã trót không may rơi vào vòng xoáy lẩn quẩn ấy và rốt cuộc vật chất đã thắng yêu thương.

e9d28493d9abe918e81633cfdae7cebb24b42b42

Cá nhân tôi cũng là một cô gái, tôi đồng ý với câu nói mà tôi vô tình đọc được, nhưng chỉ đồng ý một phần với điều kiện là người đàn ông đó tôi yêu thật tâm. Vì với những người tôi không yêu thì dù họ có tạo ra nhiều vật chất đến như thế nào đi nữa thì cũng vậy, tôi cũng không bị thu phục, chỉ là nể thôi. Các cô gái của tôi cũng vậy đúng không? Phải yêu thì mới tính đến anh ta tạo ra bao nhiêu vật chất chứ, còn không thì quan tâm làm gì? Chuyện riêng của người ta… ^^
Nói thì nói vậy, chứ tôi, bạn, chúng ta chẳng ai có quyền lên án hay ý kiến, vì mỗi người đều tự sống một cuộc sống của mình, họ có quyền lựa chọn để cuộc đời mình đi theo hướng nào, và cũng chỉ có họ mới có trách nhiệm với chính họ mà thôi. Chúng ta không có quyền phán xét bất cứ điều gì về cuộc đời của người khác, điều tôi muốn nói ở đây chỉ là nhắn gửi cho chính mình cũng như những ai đang thấy hoang mang trước cán cân Tình-Tiền là thời buổi này đã không có bạch mã hoàng tử nửa, nếu có cũng thuộc dạng sắp tuyệt chủng nên chưa chắc đã là hoàng tử của mình, nên con gái à, nếu không có khả năng may vá thì ít nhất cũng phải có khả năng tự mua về cho mình một đôi giày hợp mắt, vừa chân để bước đi vững chãi trên đoạn đường dài phía trước- những ngày mà chắc chắn có lúc chúng ta sẽ đi một mình, hay có thể cho là những ngày chờ bạch mã hoàng tử đang trên đường đến chẳng hạn :D
Những gì do chính mình tạo ra luôn đáng giá và dễ dàng hơn rất nhiều so với những gì trông chờ ở người khác đúng không?

c7df9dcf4990852fb3053393dc3b46bbd0b8bb29

Nên nhớ, con gái ngày nay thông minh và tham lam lắm, nên khi yêu con gái thích đàn ông tạo ra vật chất cũng không có gì lạ. Một điều đáng nói ở đây là con gái dễ bị thu phục bởi những người đàn ông tạo ra vật chất nhưng sẽ kiêu hãnh và đáng nể hơn nhiều nếu tự tạo ra vật chất, con gái à!

6dfd4f2f72d2dc8c483ecdb3d13c516958a2ae7d

vẫn là câu nói quen thuộc, tất cả những gì tôi viết ở đây chỉ mang tính chủ quan, viết theo dòng suy nghĩ bất chợt về một câu nói vô tình nhìn thấy. Không mang tính bôi bác bất kỳ ai và bất kỳ điều gì.

(Tri thức Trẻ)

Bình luậnViết cảm nhận

Mới nhất
TopTrong ngày
TopTrong tuần