Đau đớn bị học trò khóa cửa rồi cưỡng bức

20/09/2013 10:52
Mai Phương

Dạy hắn được 2 tháng thì nhân lúc cả nhà đi vắng, hắn khóa cửa và cưỡng bức tôi. Đau khổ và nhục nhã, tôi cũng chẳng ngại bị đàm tiếu, tôi quyết tâm đưa vụ việc ra pháp luật và kiện hắn.

Tôi và mẹ tôi sinh ra đã không biết cha mình là ai và đều không thể trừng phạt được kẻ đã cưỡng bức mình. Mẹ bảo rằng trước đây, người ta gọi bà ngoại là me Tây, 1 me Tây chính hiệu. Bà ngoại xinh đẹp và phổng phao, thường xuyên trốn nhà đi chơi với mấy tên lính ngoại quốc.

Thấy không quản được con gái, cố ngoại bắt ngoại lấy chồng làng bên. Nhưng được 7 tháng, ngoại sinh ra 1 bé gái da trắng, tóc vàng.

Biết con trai mình bị đổ vỏ, người ta lôi ngoại về trả cố. Ngoại xấu hổ, bỏ đi biệt tăm. Cố nuôi mẹ, trong sự xấu hổ và tủi nhục.

Mẹ lớn lên trong sự ghẻ lạnh của gia đình, sự hiếu kì và chế giễu của bạn bè. Có 1 điều phải công nhận, mẹ tôi rất đẹp, thừa hưởng nét đẹp của ngoại và dáng vóc của người cha Tây mà bà chưa 1 lần biết mặt.

Năm 15 tuổi, ngoại về và đón mẹ đi. Ngoại sống với 1 người chồng Việt Kiều và 2 người con trai riêng của ông. Cuộc sống khá sung túc.

Cho đến 1 ngày, ngoại đi du lịch với chồng, chỉ có mẹ đang ở nhà. Người con trai cả của ông ta về nhà, thấy mẹ ở nhà 1 mình và cưỡng hiếp mẹ. Rồi anh ta bỏ đi du lịch cùng hội bạn. Rồi bồ của ngoại về trước ngoại 1 hôm, không ngoại lệ, cũng lôi mẹ ra cưỡng hiếp. Nhục nhã và ê chề, chỉ đợi ngoại về là mẹ tuôn kể và khóc như mưa.

Ngoại thì thở dài và nói: “Mẹ chỉ thấy thằng Jimmy bảo thích con, không ngờ lão ta cũng mèo mả gà đồng. Nhưng giờ mình đang sống yên ổn và sung sướng thế này, làm to chuyện phỏng có ích gì. Để mẹ bảo với lão ta gả con cho Jimmy. Như vậy thì lão ta sẽ không động đến con nữa, được không?”.

Tôi và mẹ tôi sinh ra đã không biết cha mình là ai và đều không thể trừng phạt được kẻ đã cưỡng bức mình (Ảnh minh họa)

Tôi và mẹ tôi sinh ra đã không biết cha mình là ai và đều không thể trừng phạt được kẻ đã cưỡng bức mình (Ảnh minh họa)

Mẹ tròn mắt nhìn ngoại, rồi trong đêm đó, mẹ bỏ nhà ra đi. Mẹ nói cũng không biết lang bạt thế nào nữa, cuộc đời mẹ cứ trượt dốc dài. Mẹ cặp bồ với hết người nọ tới người kia, mẹ trở thành gái gọi cao cấp lúc nào không hay.

Mẹ nói mẹ đã từng cho đi 2 đứa con trai, giờ cũng không biết nó ở đâu. Mẹ phá thai cũng không biết bao nhiêu lần, thế mà vẫn có thể có bầu được nữa. Khi đã tàn tuổi nghề, mẹ quyết định sinh tôi cho có đứa bầu bạn, chăm sóc lúc tuổi già.

Tôi cũng giống mẹ, sinh ra không biết cha là ai và người tình của mẹ thì cứ thay đổi liên tục. Lâu nhất được 2-3 năm, còn lại vài tháng, vài tuần. Có lần mẹ bị đánh ghen, đánh cho bầm dập, người ta chửi bới mẹ và chửi cả tôi, mẹ cứ câng câng nhìn người ta, thách thức và không nói gì.

Hết cấp 3, tôi thi đại học, tôi cố tìm cho mình 1 trường đại học ở xa mẹ, để không phải chứng kiến những cảnh của mẹ và người tình. Cũng may là trời phú cho tôi nhan sắc và trí thông minh, vì vậy tôi thi đỗ đại học với số điểm khá cao. Và ngay từ ngày nhập trường, tôi đã trở thành hotgirl được nhiều chàng trai săn đuổi.

Vốn thích sống tự lập, nhập trường được 2 tháng thì tôi cũng xin đi dạy gia sư. Học sinh của tôi là 1 tên học lớp 13, học muộn 1 năm và thi trượt đại học 1 năm nên hơn tôi 1 tuổi.

Dạy hắn được 2 tháng thì nhân lúc cả nhà đi vắng, hắn khóa cửa và cưỡng hiếp tôi. Đau khổ và nhục nhã, tôi cũng chẳng ngại bị đàm tiếu, tôi quyết tâm đưa vụ việc ra pháp luật và kiện hắn.

Bố mẹ hắn đến khuyên can và cầu xin tôi bỏ kiện. Nhưng nhìn vẻ mặt câng câng ra chiều thách thức của hắn mà tôi không sao chịu nổi, quyết định kiện tới cùng.

Chẳng hiểu làm sao mà bố hắn tìm về được tận nhà của tôi, với mục đích là gặp mẹ tôi nói chuyện để mong tôi rút đơn kiện. Nhưng thật không may, ông ấy đến và gặp dượng tôi – người đã cặp với mẹ tôi được 1 năm nay và khá hiền lành tử tế.

Và trớ trêu thay, dượng tôi cũng chính là anh vợ của bố tên đốn mạt kia. Ngay lập tức ông ấy cho tôi lựa chọn: 1 là rút đơn kiện, ông ấy sẽ giữ bí mật, 2 là nếu tiếp tục kiện thì ông ấy sẽ nói chuyện của mẹ tôi cho chị gái của dượng biết. Lúc đó thì kết quả thế nào tôi cũng biết rồi đấy.

Mẹ khóc, và xin tôi hãy rút đơn kiện. Mẹ nói 1 phần vì mẹ, 1 phần vì còn tương lai của tôi nữa. Vì nếu tôi tiếp tục kiện, các bạn bè sẽ biết hết và ảnh hưởng tương lai hạnh phúc của tôi về sau.

1 phần tôi cũng muốn vì mẹ, nhưng 1 phần nhìn vẻ đắc ý của hắn ta, làm tôi không sao chịu nổi. Tôi phải làm sao đây? Tôi có nên đòi lại công bằng cho mình?

Nguồn:

Bình luậnViết cảm nhận

Mới nhất
TopTrong ngày
TopTrong tuần