Duy Mạnh: 'Bà Tưng là món quà khuyến mãi cho đàn ông'

19/07/2013 12:24
Hải Băng

Nam ca sĩ “Kiếp đỏ đen” luôn dành sự ưu ái đặc biệt khi nói về phụ nữ, chính vì thế, trong khi nhiều người lên án, phê phán cách khoe thân lố lăng của Bà Tưng thì anh lại cho rằng không nên nói xấu phụ nữ.

Phụ nữ càng thả rông và hở hang, tôi càng khoái

- Nhắc lại tin đồn mình chết do chơi thuốc quá liều trong vũ trường thời gian qua, cảm giác của anh thế nào?

– Tôi không cảm thấy buồn mà còn thấy vui vì có tin đồn đó. Từ xưa, những người bị đồn chết toàn là những người có tài và có tiền. Tôi lại chẳng có tài mà cũng chẳng có tiền, vậy chứng tỏ họ đang lăng xê mình đấy chứ. Vậy thì cứ để họ đồn cho vui đi.

Thông tin đó cũng không ảnh hưởng đến cuộc sống gia đình tôi. Nhiều người gọi điện cho tôi nhưng tôi cố tình không nhấc máy để họ hồi hộp chơi. Còn nhà tôi thì ai cũng cười. Nhưng tôi cũng phải cảm ơn tin đồn đó vì nhờ thế mà tôi biết được có nhiều người vẫn yêu quý mình. Có những người rất lâu không liên lạc cũng gọi điện hỏi han.

manh4

- Tuy nhiên, tin đồn chết do sốc thuốc cũng phần nào cho thấy Duy Mạnh là người chơi bời, anh có sợ điều đó ảnh hưởng tới hình ảnh của mình?

– Tôi nghĩ chẳng có gì là ảnh hưởng, vì chỉ là tin đồn. Xưa đến nay, đã là tin đồn thì không bao giờ có tin nào tốt cả. Tin đồn là xấu, tin đồn là không có thật. Nhưng tôi vui khi bị đồn, có lời đồn thì cuộc sống mới thêm thi vị. Xã hội bây giờ nhiều người “ghen ăn tức ở” lắm, những lời khuyên chân tình rất hiếm. Như đã từng trả lời, tôi chỉ chết vì gái thôi, chứ không bao giờ chết vì sốc thuốc đâu.

- Với Duy Mạnh, phụ nữ luôn là đề tài muôn thủa, chẳng lẽ anh nói mãi không chán sao?

– Tôi không bao giờ có chuyện nói xấu phụ nữ. Như mọi người biết đấy, tôi không dùng mạng xã hội. Đối với cá nhân tôi, tôi thấy nó rất phiền phức. Tôi bây giờ sống khép kín, không thích kiểu cái gì cũng lên trang cá nhân giãi bày. Tôi mà dùng mạng xã hội, suốt ngày lên đó viết linh tinh thì thời gian đâu mà viết nhạc. Thời gian đó, tôi tập nhạc chắc chắn sẽ hay hơn rất nhiều.

Tuy nhiên, nếu có một lý do duy nhất để tôi dùng trang cá nhân là tìm các cô gái xinh đẹp để kết bạn. Nhưng như vậy thì lộ hết, vợ con tôi biết thì hỏng. Mà chuyện ăn chơi với mình thì hay ho nhưng với vợ con thì không ra sao cả. Do đó, mình càng giấu kỹ càng tốt.

- Những chuyện ăn chơi, gái gú của anh có bao giờ bị bại lộ?

– Tôi bị bại lộ nhiều nhưng để nhận lỗi thì chưa bao giờ nhận. Lúc nào tôi cũng cãi. Kể cả khi có bằng chứng rành rành, tôi vẫn cãi như thường. Mặc dù cãi một cách trắng trợn, tôi vẫn cứ cãi. Nếu mình nhận thì suốt ngày sẽ bị vợ chì chiết.

- Vốn được mệnh danh là người đàn ông đa tình, đa cảm, anh có liệt kê được bao nhiêu lần mình có lỗi với vợ?

– Nói sa ngã thì đương nhiên là có chứ. Trong cuộc đời tôi va vấp rất nhiều, nhưng để ngã thì tôi chưa bao giờ ngã. Vấn đề tôi chưa ngã không phải vì tôi tài giỏi đâu mà do tôi may mắn. Mỗi khi mình chuẩn bị ngã thì có một điều gì đó khiến mình tỉnh ngộ. Có thể là gặp được những người bạn tốt, họ khuyên mình. Hay khi đang bị cám dỗ lắm nhưng về đến nhà thấy vợ đang ngồi dạy con học, tôi lại chợt tỉnh.

Nhiều người vợ không hiểu chồng, mỗi lần chồng đi đâu về lại cằn nhằn, người chồng cảm thấy việc về nhà như địa ngục nên ra ngoài đường họ dễ sa ngã. May mắn và hạnh phúc của tôi là tìm được hạnh phúc cả ở ngoài đường lẫn trong gia đình.

- Một cô gái như thế nào có thể hấp dẫn anh, khiến anh có lỗi với bà xã của mình?

– Một người vợ hoàn hảo là hiền lành, ngoan ngoãn nghe theo lời chồng. Còn ra ngoài, một cô gái ăn mặc hở hang, càng khêu gợi bao nhiêu, thả rông bao nhiêu thì tôi càng khoái bấy nhiêu. Nghe rất mâu thuẫn nhưng mâu thuẫn thế mới là con người. Một người càng sống lý tưởng khi vào môi trường cám dỗ sẽ thực dụng vô cùng.

Ngày trước tôi sống lý tưởng lắm, cũng yêu say đắm, nhớ nhung rồi khóc sướt mướt nhưng khi bước chân vào showbiz, tôi thực dụng lắm nhưng bây giờ tôi đã cân bằng được. Hiện tại ở Việt Nam đang sống rất thực dụng. Do đó, nhiều người nghĩ showbiz tuyệt vời lắm, đặt chân vào mới biết tiền bạc danh vọng phải đặt lên hàng đầu. Nhiều ca sĩ không ngại đánh đổi tất cả để được nổi tiếng, đạt được mục đích. Còn tôi, tôi coi nó là cái nghề, mơ mộng nhưng phải thực tế.

- Khoái phụ nữ hở hang, thả rông chắc anh cũng rất thích hiện tượng Bà Tưng đang được cư dân mạng quan tâm?

– Tôi cũng nghe loáng thoáng về cái tên đó thôi. Khái niệm của tôi là không thích nhắc tới người nào mình không quen trên mặt báo vì như vậy chẳng khác nào mình “ăn theo” họ. Trên đời này có những có gái xinh đẹp, cô ấy “khuyến mãi” cho mình để được tận hưởng, thưởng thức vẻ đẹp thì tốt nhất hãy cứ thưởng thức, chẳng tội gì phải chối bỏ cả. Nếu thích mình thì có thể khen, còn không thích thì không nên chửi, mắng vì mỗi người có một sự lựa chọn. Còn đối với phụ nữ, tôi không bao giờ nói xấu, trách mắng gì cả vì tạo hóa đã cho mình một tác phẩm nghệ thuật, thưởng thức không mất tiền thì sao lại trách.

Phụ nữ toàn đến nhà anh Ngọc Sơn lúc nửa đêm

- Với anh, khoảng cách giữa thưởng thức và sa ngã vào cái đẹp như thế nào?

– Sa ngã hay không là do chính bản thân mình. Cuộc đời sinh ra vốn dĩ đã thèm. Trẻ con sinh ra nhìn thấy đồ chơi cũng muốn giành giật, thèm ngủ, thèm ăn, thèm chơi… ai cũng thèm, thèm mới là con người. Nhưng để mình chết vì thèm lại là vấn đề khác. Mình phải biết kiểm soát bản thân, ngoài ra còn là sự may mắn nữa. Ở đời, có những thứ nhìn bên ngoài rất đẹp, nhưng bên trong không đẹp. Như Ngọc Sơn đó, mọi người cứ bảo anh ăn chơi, sa ngã nhưng anh lại rất đàng hoàng. Anh chưa bao giờ đi lừa tình, lừa tiền của ai. Còn đàn bà toàn đến nhà anh lúc nửa đêm thôi nhưng lại bảo anh nhố nhăng. Thử hỏi, phụ nữ đến nhà anh lúc nửa đêm để làm gì. Mà toàn chủ động đến nhà anh ấy chứ anh Sơn không đến nhà phụ nữ.

- Anh đang biện hộ để bênh bạn mình đấy chứ?

– Tôi không bênh. Từ trước đến giờ anh Ngọc Sơn chưa bao giờ xin đại gia nào tài trợ về lĩnh vực âm nhạc.Anh làm bằng chính khả năng của mình. Thử hình dung nhà của Sơn bây giờ khoảng 5 triệu đô, bán đi được 100 tỷ, gửi ngân hàng mỗi tháng 1 tỷ anh tiêu làm sao hết nhưng anh vẫn đam mê ca hát.

Có nhiều người tạo scandal để đi kiếm tiền còn Ngọc Sơn là do anh nghịch ngơm, tinh nghịch quá. Anh như thằng trẻ con, anh khiến người ta nghĩ xấu thôi. Anh chưa có vợ có con, anh có quyền yêu đương như bao người khác. Phụ nữ đến nhà anh lúc 2 giờ đêm, anh rủ uống rượu cũng uống, song lại bảo anh không đàng hoàng. Thử hỏi người đến lúc 2 giờ đêm có đàng hoàng không.

 Ngọc Sơn là ca sĩ đàn anh duy nhất Duy Mạnh muốn nhắc tên trên mặt báo.

Ngọc Sơn là ca sĩ đàn anh duy nhất Duy Mạnh muốn nhắc tên trên mặt báo.

- Nhiều người không muốn chơi với Ngọc Sơn vì sợ liên lụy những trò tinh nghịch không giống ai của anh ấy, nhưng anh thì ngược lại, luôn hào hứng và thích thú mỗi khi kể về “ông hoàng nhạc sến” này?

– Anh ấy chưa bao giờ lừa ai. Anh đấu giá cái gì để đi từ thiện, anh đều đăng báo rõ ràng chứ không như nhiều chương trình bán đấu giá vài tỷ để cho quỹ nọ quỹ kia nhưng chẳng thấy cho gì cả. Nhiều người quyên góp từ thiện được bao nhiêu tiền, cho quỹ nào có bao giờ thấy công bố đâu.

Tôi chơi với anh Ngọc Sơn chẳng bao giờ có lợi gì. Cũng chẳng ai dại mà làm ăn với anh ấy. Nói đến anh ấy chỉ nói đến từ chơi thôi. Tôi chơi với bạn không cần lợi mà cần an toàn. Tôi sợ nhất thành phần xỏ xiên. Tôi sợ nhất người trước mặt mình gọi là anh, sau lưng gọi là thằng. Với anh Sơn, lúc nào tôi cũng gọi là anh. Chơi với anh đôi khi mình cũng vạ lây vì anh tinh nghịch quá, nhưng cũng không sao. Có những việc anh làm cực kỳ vĩ đại.

Bạn có thể hình dung xem, một người đang khỏe mạnh, ở một cái nhà to như thế, giàu như thế, hàng ngày rượu ngon, gái đẹp vây quanh như thế nhưng lại đi ký giấy sau này chết hiến xác cho khoa học. Không chỉ ở Việt Nam mà trên thế giới, chưa ai làm được điều thế. Với tôi, hành động đó rất vĩ đại. Sau này, học sinh, sinh viên mang xác anh ra mổ sẽ lại nhắc tới tên anh. Tên tuổi của anh phải lưu truyền cả 100 năm. Một nghệ sĩ nổi tiêng, ăn chơi cũng nổi tiếng, chat sex cũng nổi tiếng, gái gú cũng nổi tiếng và bây giờ lại làm việc hiến xác, anh lại nổi tiếng tiếp.

- Vợ anh còn cấm anh chơi với Ngọc Sơn như ngày xưa không?

– Nói chung vợ tôi nói vui thế thôi chứ chẳng bao giờ cấm được tôi. Vợ tôi chỉ khuyên anh Ngọc Sơn có nhiều trò tinh nghich lắm, anh chơi với anh Sơn nhưng đừng nghịch giống anh ấy.

- Là một người bạn thân, tại sao anh không khuyên Ngọc Sơn cưới vợ, sinh con như bao người khác thay vì ngày đêm rượu chè, trai gái?

– Tôi không bao giờ khuyên anh Ngọc Sơn lấy vợ vì anh ấy lấy vợ sẽ trở thành bi kịch. Anh ấy phải sống độc thân như thế. Anh ấy không thể sửa đổi được nữa rồi. Nếu bây giờ anh lấy vợ sẽ bị áp lực tâm lý. Anh ấy tinh nghịch như thế, mọi người sẽ lôi vợ con anh ra, anh sẽ chẳng vui vẻ gì.

Tình yêu, khát vọng, hy vọng… anh Ngọc Sơn đã trải qua hết rồi. Bây giờ anh chẳng yêu được ai nữa, tình yêu với anh đã trở thành vô cảm rồi. Anh không có tình yêu với phụ nữ. Một ngày bây giờ của anh ấy phải có rượu, có bia. Nếu không có rượu, có bia là không chịu được. Vậy nên nếu có một lời khuyên cho anh ấy, tôi chỉ khuyên anh bớt uống rượu lại. Tôi nói với anh ấy rằng, một ngày anh uống 5 chai thì bây giờ uống 3 chai thôi, vì anh chết sớm sẽ chẳng còn ai chơi với em. Trong showbiz, anh Ngọc Sơn mà chết thì chẳng còn gì để vui.

Sợ nhất bị vợ dọa bỏ

- Vợ anh cũng là người chiều chồng, khéo léo và lại có nhan sắc, anh giữ chân vợ như thế nào khi anh là người đàn ông ham chơi, lại mê đắm phụ nữ đẹp?

– Đối với người nghệ sĩ, việc tạo cú sốc, scandal, hay bài hit là rất dễ nhưng nghệ thuật giữ được hạnh phúc gia đình thì với nghệ sĩ là việc khó vô cùng. Một nghệ sĩ để tìm niềm vui, tìm một cô gái đi chơi chung thì đơn giản. Bản thân tôi, đến thời điểm này tôi thấy mình may mắn. Vợ tôi dọa bỏ vài lần rồi mà tôi cứ hứa hẹn. Mỗi lần vợ dọa bỏ cũng cần có nghệ thuật. Nói chung lúc tôi sai, vợ nói tôi chẳng cãi. Những lúc vợ lằng nhằng cãi nhau, tôi mang con ra dạy đàn piano để vợ tha tội cho.

Tôi thấy nhiều ông chồng tử tế, chăm sóc vợ con rất đàng hoàng nhưng lại bị vợ bỏ nhiều hơn là những ông chồng ăn chơi. Tất cả là nghệ thuật của người đàn ông thôi. Đàn ông mà cứ chăm lo cho vợ con quá sẽ thiếu sự hấp dẫn. Người đàn ông quan trọng nhất phải luôn biết làm cho phụ nữ vừa biết ghen vừa biết cười.

4-22

- Nếu lấy những yếu tố trên làm thước đo, anh tự cho mình điểm mấy về sức hấp dẫn đối với phụ nữ?

– Cũng không có thước đo cụ thể nhưng đến giờ tôi vẫn thấy mình may mắn, tôi vẫn giữ được hạnh phúc gia đình. Vừa rồi, vợ tôi mới sinh con trai thứ hai, bạn nghĩ xem, tôi ăn chơi hơn chục năm nay có thiếu thứ gì đâu, tưởng không đẻ được ấy chứ nhưng vẫn có thằng con trai, với tôi là quá may mắn rồi.

Nói chung vợ tôi mà tin tôi 100%, tôi trở thành người đàn ông kém quyến rũ, kém hấp dẫn rồi. Như vậy tôi cực kỳ nhám chán. Phụ nữ mà nói chồng tôi đi đêm thoải mái thì vợ chồng chẳng có gì hứng thú cả. Vợ chồng phải có những lúc không tin tưởng nhau. Hay nhiều cô gái nói với tôi rằng, em và anh kia trước yêu nhau nhưng giờ coi nhau như bạn bè, tôi thấy nhạt nhẽo vô cùng. Chỉ khi nào yêu nhau rồi chia tay, ghét nhau, hận thù nhau, với tôi như thế mới gọi là yêu. Ngày xưa, tôi cũng yêu say đắm, nhớ nhung, ghen tuông nhưng bây giờ có vợ con thì hết rồi.

- Hơn chục năm sống cùng nhau, anh và vợ đã bao giờ nghĩ tới chuyện ly hôn?

– Tôi chưa bao giờ có suy nghĩ bỏ vợ. Tôi chỉ bị vợ dọa bỏ thôi, tôi rất sợ. Tôi thấy mình may mắn hơn nhiều người đàn ông khác ở chỗ, vợ tôi dọa bỏ chỉ dọa bế con bỏ đi chứ không cần phân chia tài sản. Như vậy là cô ấy vẫn rất yêu tôi.

Có nhiều người bảo tôi sang Mỹ làm giấy tờ hôn thú giả để định cư nhưng tôi không làm. Tôi rất yêu Việt Nam và chỉ muốn sang Mỹ đi làm. Thứ hai, đối với tôi, giấy tờ đăng ký kết hôn là một điều rất thiêng liêng. Giữa tình vợ chồng với nhau, tôi không bao giờ muốn làm giả. Giả đôi khi trở thành thật thì hỏng luôn. Rất nhiều trường hợp vợ chồng ly hôn giả để định cư ở Mỹ, sang đó lại bỏ nhau thật. Mà cuộc đời tôi không sợ gì khác là sợ bị vợ bỏ. Vợ bỏ thì tôi không có đầu óc viết nhạc nữa.

Cứ hình dung xem bị vợ bỏ, vào vũ trường nhún nhảy để mấy người trẻ họ chửi mình là “anh già mất nết” à. Tôi cũng chỉ còn hơn mười năm nữa là 50 tuổi rồi, khi đó lên sân khấu có khi người ta gọi là “ông” ca sĩ Duy Mạnh ấy chứ. Vậy nên, mình có ham chơi thì giấu diếm mà chơi, đừng để người ta nói mất nết.

- Trong gia đình, vợ chồng anh quản lý tiền nong thế nào?

– Tôi đi diễn được bao nhiêu đưa hết cho vợ, tôi không giữ riêng một đồng nào. Vợ chồng với nhau, tôi không muốn có “quỹ đen”. Tuy nhiên, khi tôi cần sử dụng vào việc gì, vợ tôi đều ủng hộ trừ việc xin tiền đi chơi với gái thì vợ không cho thôi. Nhưng khi tôi đi ăn với fan nữ, vợ tôi cũng rất ủng hộ.

Tôi đi diễn ở nước ngoài, có nhiều fan nữ rất quý mến tôi, thậm chí ga lăng hơn cả tôi. Mỗi lần hát xong, họ không chỉ tặng quà cho tôi mà còn mua quà cho con tôi, vợ tôi, tôi rất trân trọng. Có khi đang hát trên sân khấu nhưng nhiều khán giả cũng chạy lên cho tôi vài trăm đô la. Tôi lấy ngay vì họ tặng tôi mà, đây không phải là tiền “đút lót”, hay cho tôi để đánh đổi cái gì. Nghệ sĩ sinh ra vốn được mọi người quý mến, chỉ có những người lộng ngôn mới bị khán giả ghét.

- Được biết, anh định hướng con gái theo đuổi con đường âm nhạc chuyên nghiệp. Ngoài dạy con về chuyên môn, anh nhắc nhở con những gì để đối phó với cám dỗ trong nghề?

– Con tôi đang học nhạc tại Nhạc viện thành phố. Tôi hạnh phúc vì con mình vẫn giữ được chất ngây thơ. Người cha mẹ cảm thấy hạnh phúc nữa là con dù lớn nhưng vẫn xin tiền bố mẹ vì con mình vẫn giữ được sự trong trắng, ngây thơ. Một ngày nào đó, con mình ra ngoài biết tự kiếm tiền, lọc lõi thì mình có chút chạnh lòng vì con lớn nhanh quá. Con tôi mới 13 tuổi mà đã lọc lõi thì tôi hơi buồn rồi.

Tôi không mong con mình phải là người tài năng, cái tôi muốn là con phải sống tốt. Con có một nghề ổn định để nuôi sống mình. Tôi cũng là người hạnh phúc khi mình sinh ra chọn cho mình được một nghề, nuôi sống được vợ con mình, quan trọng nữa là mình yêu thích nó.

Nhiều ca sĩ xài hàng hiệu, đi xe sang nhưng chủ nợ xếp hàng dài trước nhà

- Anh tự nhận thấy giọng hát của mình bây giờ và 10 năm trước khác nhau như thế nào?

– Tất nhiên là khác rồi. Tôi thực hiện 11 đĩa giống như cuốn nhật ký của mình vậy. Nó trải qua từng khoảnh khắc của từng thời kỳ. Đĩa đầu tiên tôi hát mộc mạc, đơn giản vì mang nhiều niềm khát khao, hy vọng khi mới vào Sài Gòn. Tôi chỉ mong mình làm đĩa cho mọi người biết tới, để đủ tiền chi trả để tiếp tục sống cùng âm nhạc trong thành phố này.

Sau đó, khi có tiền rồi tôi làm đĩa Lời hấp hối của kẻ sám hối, đêm nào tôi cũng uống rượu, giọng hỏng, hát rên rỉ, nghe là biết ngay… Bây giờ các album tôi trau chuốt nhiều nhưng không có nhiều cảm xúc nữa nhưng cuộc sống phải vậy, phải có những lúc thế này thế kia. Không phải tôi mà nhiều người cũng rơi vào tình trạng như thế.

t676151

- Đàm Vĩnh Hưng từng lên báo than than vãn chuyện phải xếp hàng đi hát rất nhàm chán, bản thân anh là người trong nghề, anh có đồng cảm với suy nghĩ đó?

– Không chỉ ở Việt Nam mà cả nước ngoài, xếp hàng là một văn hóa. Chỉ có những cái chen ngang mới là vô văn hóa thôi. Ngay cả cái băng rôn, mình cũng phải tôn trọng những người nghệ sĩ lớn tuổi. Do đó, chuyện nghệ sĩ xếp hàng đi hát là lao động thực thụ. Sợ  nhất là người ở nhà lầu, đi xe hơi nhưng hàng sáng cứ có vài chục người xếp hàng đòi nợ mới là đáng sợ.

Xếp hàng đi hát, sống bằng khả năng của mình không có gì xấu xa cả. Hay nhiều ca sĩ nói bán nhà đi để làm làm album, tôi nghĩ đó không phải là đam mê. Họ làm như thế là họ đang bước vào cuộc chơi, họ đang đánh đổi, một là ăn hai là thua. Nghệ thuật không cần phải bán nhà, mà làm nghệ thuật quan trọng nhất là phải có tài năng.

- Cách nói của cho thấy anh rất coi khinh showbiz, chính vì thế mà anh không kết thân với ai ngoài “bác sĩ tâm thần” Ngọc Sơn?

– Bạn cần nhất là sự an toàn. Chơi với nhau cần hai yếu tố, vui và có lợi nhưng tôi chỉ cần niềm vui thôi, khi cảm thấy không vui thì không chơi. Nhiều đồng nghiệp của tôi mắc bệnh nghề nghiệp nặng quá. Nghề của mình là nghề diễn, lên sân khấu diễn cho khán giả nhưng đôi khi gặp nhau ngoài đời họ vẫn diễn. Tôi cảm thấy họ cực kỳ nghiệp dư. Trong nghề với nhau, ai chả biết ai thế nào nhưng mà vẫn thích diễn.

Thỉnh thoảng gặp nhau, mấy người hay nói “Em dạo này bận lắm, em phải đi show liên tục…” Nghề nào cũng bận hết nhưng cái bận của mỗi người khác nhau. Ca sĩ chỉ bận lúc đi show, còn không thì ngồi dài cà phê đầy.

Bây giờ tôi bận hơn ngày trước rất nhiều vì trước kia vợ tôi ngoài Bắc, một mình tôi sống trong này. Ngoài những lúc đi hát, tôi tụ tập, đàn đúm với bạn bè, không thì đi vũ trường chơi. Công việc chính của tôi bây giờ không phải hát hò mà ở nhà rửa bát, lau dọn nhà cửa, chăm sóc nhà cửa, viết nhạc, dạy nhạc cho con… nhưng cái bận của tôi không cao siêu, to lớn như các dự án âm nhạc của các ca sĩ khác. Quý vị cũng biết rồi, thời buổi kinh tế khó khăn, thị trường âm nhạc bây giờ không được quan tâm nữa. Trước đây, mỗi bài báo của ca sĩ đều được nhiều người chăm chú đọc, nhưng bây giờ lên mạng thì có nhiều thông tin xem. Hàng tuần, đều đặn có khoảng 3 đến 4 album mới phát hành. 10 năm trước, bài hit có thể giúp ca sĩ mua được nhà, nhưng bây giờ thì không có chuyện đó đâu.

Bây giờ muốn nổi tiếng phải có tiền, mua cái xe vài tỷ, túi xách hàng hiệu lên mạng khoe, đảm bảo ngày mai cát-xê lên vùn vụt.

- Bận rộn quét nhà, rửa chén, chăm con nhỏ thay vợ… vậy thời gian nào anh viết nhạc?

– Khoảng 7,8 tháng nay tôi không viết nhạc được. Cảm xúc dần dần mất đi, nhiều người vẫn có nhiều cảm xúc vì họ chưa có vợ, có con. Thời gian bắt đầu vào Sài Gòn tôi nhiều cảm xúc nhất, bao ước muốn của thời trai trẻ, đam mê, niềm hy vọng. Khi vợ chồng mỗi người một nơi, tôi sợ vợ bỏ lắm nên viết cũng hay. Đôi khi rung động hay đi chơi với một người con gái nào đó, vui bao nhiêu, về nhà cảm thấy có lỗi với vợ bấy nhiêu. Vì mình cũng yêu vợ mình mà. Nên khi trót đam mê một người con gái khác thì tôi rất buồn. Vậy nên tôi mới viết được bài Phải chăng tôi yêu hai người.

Khi vợ tôi vào TP.HCM ở cùng, tôi cũng bớt cảm xúc đi nhiều. Một người nhạc sĩ viết thể loại nhạc buồn như tôi phải sống trong sự cô độc mới viết hay được mà gần đây tôi đang mắc bệnh vui quá. Vui vì đẻ được thằng con trai, suốt ngày chăm lo cho con, về đến nhà là cười khúc khích, tôi không còn thấy buồn nữa.

Khổ nữa cho tôi là mắc bệnh thế này, khi tôi viết được nhiều thì không đi hát được, lên sân khấu cứ ngủ gà ngủ gật. Rồi tôi bị trầm cảm, mặt cứ đờ đẫn, ăn nói không được. Đến bây giờ tôi đi hát nhiều, về đến nhà mệt là lăn ra ngủ. Hơn nữa, đến giờ tôi cũng không biết còn gì để mình viết nữa, tình yêu, trộm cắp, cờ bạc, cá độ, lưu mạnh, rượu chè, gái gú… tôi viết đủ cả rồi. Còn để nói viết về hạnh phúc thì tôi không viết được.

Tôi dám khẳng định mình là người nghệ sĩ viết nhạc có sự trải nghiệm nhiều nơi. Những trải nghiệm đó, tôi không cố tình đi tìm nó mà do may mắn. Tôi may mắn có giọng hát khác người, nhạc tôi viết về đề tài xã hội nhiều nên tôi được nhiều người mời đi nhiều nước trên thế giới. Trại tù, trại cai nghiện… tôi đã vào và hát hết rồi. Nó đã cho tôi sự trải nghiệm tuyệt vời. Khi vào đó, tôi mới thấy rằng cuộc sống hiện tại của mình quá may mắn và hạnh phúc. Một nơi mà bây giờ tôi rất thích đi đó là đảo Hoàng Sa, Trường Sa. Tôi sẽ đi ra đó phục vụ miễn phí.

THANH NGỌC

Theo Infonet

Bình luậnViết cảm nhận

Mới nhất
TopTrong ngày
TopTrong tuần