Em hủy cưới vì tôi bị sa thải

21/11/2013 09:18
Tường Vân

Yêu nhau từ thời sinh viên, ra trường rồi đi làm, mối quan hệ của tôi và Lan càng ngày càng thêm thắm thiết.

Yêu nhau từ thời sinh viên, ra trường rồi đi làm, mối quan hệ của tôi và Lan càng ngày càng thêm thắm thiết. Ai nhìn vào cũng khen chúng tôi là một cặp đẹp đôi, và bản thân chúng tôi cũng rất hài lòng về tình yêu của mình.

Lan làm hành chính tại một trường đại học, tôi là nhân viên của một ngân hàng, lương không cao, nhưng cuộc sống của chúng tôi cũng tương đối ổn. Chúng tôi có thể ngày ngày đi làm, cuối tuần lại vui chơi cùng bạn bè, hò hẹn xem phim, ăn uống. Dù chưa thể mua một căn nhà ở thành phố, nhưng cuộc sống cũng không đến nỗi chật vật. Và cũng như những người yêu nhau khác, khi đã ổn định về cuộc sống, tài chính, tôi và Lan nghĩ đến chuyện làm đám cưới.

Đều là dân tỉnh, chúng tôi phải lên kế hoạch dành dụm, gom góp tiền bạc để chuẩn bị cho chuyện trọng đại nhất trong đời. Không xun xoe như bạn bè, chúng tôi chỉ dự định làm một đám cưới nhỏ, rồi mua sắm sửa soạn cho cuộc sống hôn nhân. Lên kế hoạch từ giữa năm ngoái, chúng tôi dự định cuối năm là có thể thực hiện đâu vào đấy.

Trong thời gian hai đứa cùng lo lắng cái này, cái kia, có những khi giận hờn, xung đột, nhưng vì mục tiêu lâu dài, chúng tôi lại nhường nhịn, bỏ qua cho nhau. Nói cũng buồn, nhưng vấn đề chính để dẫn đến tranh cãi chủ yếu vẫn chỉ là tiền bạc. Biết thân tôi là đàn ông nhưng đến khi cưới vợ vẫn chưa có được nhà cửa đàng hoàng cho người mình yêu thì cũng có phần thiệt thòi cho cô ấy, nên tôi luôn là người chủ động nhường nhịn mỗi khi có bất đồng.

Nhưng qua năm lần bảy lượt, tôi hiểu là Lan rất chi li. Bàn về đám cưới, từ chi phí chụp album cưới, lựa chọn nhà hàng, chi phí xe cộ đưa đón người thân đi lại cho đến tiền mua sắm vật dụng sau khi cưới, chọn nhà mới để thuê sau khi đã là vợ chồng… Lan đều luôn tính toán từng chút một sao cho có lợi nhất, tiết kiệm nhất. Có người bảo tôi, cả đời mới cưới một lần, nên xông xênh một chút, kiểu như Lan thì “kẹo” quá, khó sống. Nhưng cũng có người lại khen, bảo người như Lan lấy về rồi tha hồ sướng, vì vợ biết lo toan thì gia đình lúc nào cũng sẽ trong ấm ngoài êm.

Thôi thì đằng nào cũng đúng cả, quan trọng là tôi yêu Lan thật lòng. Dù vậy, đôi lúc tôi cũng hơi bối rối và chạnh lòng khi thấy những mối lo về tiền cứ thường trực quanh tôi và Lan. Có vẻ như khi tính đến hôn nhân rồi thì những sự lo toan cứ làm chết dần cảm xúc lãng mạn của tình yêu đôi lứa.

Có người bảo tôi, cả đời mới cưới một lần, nên xông xênh một chút, kiểu như Lan thì “kẹo” quá, khó sống. (ảnh minh họa)

Có người bảo tôi, cả đời mới cưới một lần, nên xông xênh một chút, kiểu như Lan thì “kẹo” quá, khó sống. (ảnh minh họa)

Nhưng rồi đùng một cái, tôi mất việc. Đơn giản là vì tình hình kinh tế khó khăn, nơi nơi đều thực hiện cắt giảm biên chế, ngân hàng là một trong những cơ quan “thẳng tay” với nhân viên nhất. Năng lực của tôi không đến nỗi tệ, nhưng xét trong tình hình chung của phòng, có chị thì đang bầu bì, chị thì mới sinh em bé nên đang trong thời gian nghỉ dưỡng, anh thì có mối quan hệ thân thiết với sếp, tôi ra đi cũng là lẽ thường tình.

Đó là một cú sốc lớn đối với Lan. Em vô cùng thảng thốt và thất vọng khi nghe tôi bị cắt giảm biên chế. Thay vì an ủi, động viên tôi như lẽ thường tình, em đâm ra cáu gắt, bực bội.

Tình hình còn tệ hơn vì đã bắt đầu vào quý cuối năm, thế là tôi gõ cửa khắp nơi nhưng lại chẳng có tìm được một công việc phù hợp và ưng ý. Làm một công việc tạm thời nào đó, với mức lương thấp thấp cũng được, rồi qua tết tìm việc mới, đó là ý kiến của Lan. Nhưng bản thân tôi lại mong muốn tìm được một công việc ưng ý, để khỏi phải lăn tăn nhảy chỗ này chỗ kia, tôi vốn thích ổn định. Nên thời gian thất nghiệp của tôi cũng theo đó mà dài ra.

Không có lương, việc chi tiêu cũng dè xẻn hơn. Đi ăn uống, coi phim với Lan hay hát hò, nhậu nhẹt cùng bạn bè cũng không còn như trước. Thi thoảng tôi mới dám đi một lần. Lại còn dành tiền lo cho đám cưới. Nhưng Lan không chịu hiểu hết, hình như em chỉ thấy chán, chán và chán. Nên sau vài lần rủ tôi không đi, Lan tự đi cùng đám bạn, rồi em cũng từ chối dần những lần hẹn hò hai đứa, với lý do là tiết kiệm.

Mới đây, khi bàn bạc với em về chuyện hơn một tháng nữa là đám cưới, như dự định, Lan đã thản nhiên nói rằng em đã báo với gia đình em hủy đám cưới rồi. Dời lại sang năm. Đợi khi nào tôi tìm được việc làm ổn định, có tiền bạc rủng rỉnh rồi hãy nghĩ đến chuyện tương lai. Chứ cưới về, mà chồng thất nghiệp thì trước sau gì gia đình cũng lục đục vì thiếu tiền.

Quả thật, ngẫm ra thì Lan cũng có lý của em. Em không sai. Nhưng tôi là một thằng đàn ông, tôi có lòng tự trọng của mình. Tôi rất ghét những sự xúc phạm, không tôn trọng. Nên tôi cũng đã không tỏ ra níu kéo khi em nói hủy cưới.

Vậy là đã mất việc lại còn mất vợ! Tôi chua chát tự hỏi, vậy cuối năm nay tổng kết, mình sẽ được gì đây?

(Eva)

Bình luậnViết cảm nhận

Mới nhất
TopTrong ngày
TopTrong tuần