Gái quê 'ngậm bồ hòn làm ngọt' khi bị quấy rối tình dục

10/09/2013 10:37
Hải Băng

Không chỉ các em gái độ tuổi 10, 14, 15 mà cả khi 18 tuổi những thiếu nữ này vẫn chỉ còn biết ngậm bồ hòn làm ngọt khi bị quấy rối tình dục 

Khi bạn của ba là “dê già”

Hôm rồi về quê, trông gương mặt đứa em  tên Vy (16 tuổi, xã Thành Công, Phổ Yên, Thái Nguyên) cùng làng cứ đờ đẫn, vẻ mặt nửa như sợ sệt nửa căm hận. Gặng hỏi mãi rồi phải chở nó đi chơi vài nơi, đến khi cả hai mệt nhoài tấp vào quán cà phê nó mới ngần ngừ: “Em nói chuyện này, chị hứa không kể cho ai, không em sợ lắm”. Tôi hứa đến lần thứ ba thì Vy vào câu chuyện: “Hôm thứ bảy tuần trước, lão Báu, bạn của bố em đến chơi vào lúc gần trưa, lúc đó em mệt nên vẫn đang nằm ngủ. Trời nắng nhưng em vẫn đặt cái chăn ngang bụng. Lão ta và bố em ngồi ở bàn cạnh đó uống rượu suông với bát lạc rang. Chuyện trò to làm em tỉnh giấc nhưng nghĩ nhà có khách nên em ngại không dậy. Em định chờ cho khách về thì dậy nên  cứ nhắm mắt giả vờ ngủ. Khi ba em xuống bếp, lão ta đi ra phía giường, hỏi nhỏ sực mùi rượu: “Vẫn ngủ hả cháu gái”. Mồm nói, tay lão luồn xuống dưới chăn, đặt lên ngực em nắn bóp. Em căm giận nhưng ngượng quá chỉ dám xoay người rồi nằm sát vào tường nhưng lão ta vẫn không rời tay khỏi ngực em cho đến khi nghe tiếng chân bố em quay lại”.

Khi tôi hỏi tại sao lúc đó không phản ứng mạnh hoặc gọi to cho người nhà nghe, cô bé  chỉ thút thít: “Em hoảng quá, không nghĩ được gì. Với cả, em sợ”.

Nhiều em gái ở quê bị lạm dụng tình dục mà không dám nói (Ảnh minh họa)

Nhiều em gái ở quê bị lạm dụng tình dục mà không dám nói (Ảnh minh họa)

Sau chuyện đó, Vy mới dần để ý hành động kỳ quặc của một số người đàn ông ở quê. Nó còn kể, có lần, ông Lâm già đến nhà bà  Bảy chơi, ông ấy cứ nằm dài ra chiếu trải giữa nhà rồi ông gọi cái Hương (12 tuổi) bảo ra ông dậy hát rồi hỏi lan man chuyện học hành. Ông mặc độc cái quần cộc mỏng, cứ nằm ngửa ra chiếu, đoạn kêu bé Hương ngồi lên bụng, dựa lưng vào hai đùi. Ông Lâm có những động tác rất kỳ với con nhỏ, cứ sờ soạng, nắn bóp người nó, rồi ghì chặt con bé xuống người mình. Có lúc con bé Hương đau quá phải kêu lên thì ông Lâm mới để nó đi. Mỗi khi bà Bảy hay có người lớn ở nhà thì ông Lâm chẳng bao giờ làm thế.

Đó là chuyện các bé gái nông thôn bị quấy rối. Còn ở thành phố hiện nay, các em đang lớn trước tuổi. Những học sinh nữ cấp 2 đã ra dáng thiếu nữ xinh đẹp, nhiều em còn trang điểm loè loẹt. Nhiều em tỏ ra sành đời. Sự thả nổi internet cùng với sự phát triển chóng mặt của công nghệ thông tin làm cho các em biết cả những chuyện sinh hoạt của người lớn. Bên cạnh đó, ở nông thôn, đặc biệt là vùng sâu vùng xa, sự hiểu biết của các em gái mới lớn rất hạn chế. Không chỉ các em gái độ tuổi 10, 14, 15 tuổi mà cả khi 18 tuổi những thiếu nữ này vẫn chỉ còn biết ngậm bồ hòn làm ngọt khi bị quấy rối tình dục.

Kỳ thi đại học năm 2010, Nguyễn Thị Tuyết (18 tuổi, xã Vạn Phái, Phổ Yên, Thái Nguyên) được gia đình cho lên nhà một người họ hàng xa ở phường Đồng Quang (TP. Thái Nguyên) để ôn nửa tháng rồi thi vào đại học Sư phạm Thái Nguyên. Gái quê lần đầu sống ở thành phố, với Tuyết cái gì cũng mới lạ. Cuối tuần về nhà, nó cứ khen ông chồng nhà đó lúc nào cũng quan tâm đặc biệt tới mình.

Tuyết kể: “Nhà bác Hương mà em ở nhờ có mỗi anh con trai độc nhất. Bác Hương đi bán thịt heo ngoài chợ Đồng Quang từ sáng đến tối thành ra chỉ có em với ông Bửu (chồng bà Hương) là ở nhà nhiều nhất. Ông Bửu năm nay cũng chừng 55 tuổi. Hàng ngày, thi thoảng ông lại vào phòng, nói tìm đồ này đồ nọ, rồi ngồi cạnh em. Có lần, em mặc áo dây với váy, ông bảo gầy quá, ăn nhiều mới có sức học. Vừa nói tay ông vừa đặt lên eo em rồi vuốt nhẹ từ vai xuống ngực. Ông Bửu còn quan tâm như bố với con. Lúc nào cũng gọi con gái, có khi khen chân em thẳng ông ấy cũng phải sờ soạng”.

Thời gian đầu, Tuyết chỉ nghĩ là bác cháu bình thường, mọi sự đụng chạm thể xác chỉ là quan tâm. Thế nhưng, có một buổi tối, khi Tuyết vừa giặt đồ xong, ông Bửu tự ý mở cửa đi vào. Vừa nói Tuyết gầy quá, ông bảo: “Để bác nhấc thử xem cháu được bao nhiêu cân nhé”. Con bé vô tư gật đầu vì trong mắt nó ông Bửu là tuổi cha chú. Ông Bửu cởi trần, mặc quần đùi, đứng từ phía sau lưng rồi ôm chặt eo Tuyết nhấc bổng lên. Hai bàn tay còn tranh thủ nắm trọn phần ngực. Máu dê nổi lên, ông Bửu bế thốc Tuyết đi ra phía giường, toan giật phăng cúc áo. Quá hoảng hốt, Tuyết vùng chạy ra ngoài cửa thì may thay đúng lúc cậu con trai lão Bửu đi làm về. Cho đến tận bây giờ, Tuyết vẫn không dám yêu ai. Khi có người bày tỏ tình cảm thì nó lại liên tưởng đến hành động của ông Bửu.

Mặc cảm tội lỗi

Chắc hẳn, nhiều người sẽ đặt câu hỏi thời này sao còn để cho lũ “dê già” lợi dụng. Thế nhưng, đây là vấn đề phổ biến ở các vùng quê nghèo. Các bé gái còn nhỏ khoảng 10 tuổi thì không biết mình bị lợi dụng, cho đến những thiếu nữ gần đôi mươi cũng ngậm bồ hòn trước những tình huống này. Đây cũng là một thiếu sót trong cách quan tâm chăm sóc con trẻ của người lớn. Các ông bố bà mẹ ở nông thôn nhiều khi mải mê với đồng ruộng, lo miếng ăn, chẳng có thời gian dành cho con cái. Phần nữa vì hiểu biết của họ hạn chế.  Những bé gái quê, thiếu nữ quê thiếu kiến thức để tự bảo vệ mình trước những tình huống bị quấy rối hay lợi dụng tình dục. Các em luôn mang tâm lý sợ sệt sau khi xảy ra chuyện. Sợ nói ra thì gia đình, dòng họ rồi bạn bè biết, khi đó chẳng còn biết giấu mặt đi đâu nên chỉ còn cách chịu đựng một mình.

Trao đổi với PV Người Đưa Tin, tiến sỹ Xã hội học Trịnh Hoà Bình (giám đốc Trung tâm dư luận xã hội và truyền thông đại chúng, viện Khoa học xã hội Việt Nam) cho rằng, đối với trường hợp những trẻ em gái bị lạm dụng tình dục, xét ở bất kỳ mức độ nào thì các em cũng có mặc cảm tội lỗi. Thậm chí các em không dám tố giác với mọi người. Dường như các em nghĩ mình cũng là tội phạm, có gì đó như sự đồng lõa với người lạm dụng, sau đó, đành phải câm nín. Điều này ảnh hưởng nghiêm trọng đến sự phát triển tâm sinh lý về sau. Các em nhìn nhận sự gần gũi xác thịt là nỗi tủi nhục, dẫn đến mặc cảm, không xứng đáng tiếp nhận tình cảm với người khác giới, sống thu mình. Rồi suy nghĩ mình tầm thường, rẻ rúng đến mức không khao khát kiếm tìm thứ tình cảm trai gái trong tương lai.

“Mặt khác, nhiều bậc làm cha mẹ ở nông thôn vẫn mắc căn bệnh hồn nhiên, cứ nghĩ nuôi ăn học, có đủ quần áo, có những nhu cầu ấy con cái sẽ lớn lên sẽ sinh con để cái bình thường và thế là đủ. Họ giản đơn đến mức họ không có kỹ năng và chuyển giao kỹ năng liên quan phát triển tâm sinh lý cho con cái. Đây là thiếu sót lớn”, ông Bình nói.

(Người Đưa Tin)

Bình luậnViết cảm nhận

Mới nhất
TopTrong ngày
TopTrong tuần