"Hàng triệu người tự cài lấy băng tang"

05/10/2013 10:44
Lê Dũng

Bài thơ của thầy Lê Thống Nhất là tiếng lòng của hàng triệu người dân Việt Nam tưởng nhớ Đại tướng Võ Nguyên Giáp.

18h chiều ngày hôm qua, 4/10/2013, Đại tướng Võ Nguyên Giáp, Tổng tư lệnh đầu tiên của Quân đội nhân dân Việt Nam, vị tướng tài kiệt xuất của dân tộc đã trút hơi thở cuối cùng tại bệnh viện Quân Y 108, thọ 103 tuổi.

Sự ra đi của Đại tướng đã để lại nỗi tiếc thương vô hạn cho hàng triệu người dân Việt Nam. Chỉ trong hơn 12 tiếng qua, dân tộc Việt Nam đã trải qua nhiều cung bậc cảm xúc, từ sững sờ, bất ngờ, đến nghẹn ngào, xót xa, và đau thương, tiếc nuối.

hang-trieu-nguoi-tu-cai-lay-bang-tang1

hang-trieu-nguoi-tu-cai-lay-bang-tang2

Thế hệ trẻ Việt đã ngay lập tức có những hành động rất thiết thực để tưởng nhớ đến vị anh hùng dân tộc. Không chỉ có mạng xã hội tràn ngập hình ảnh, câu chuyện, những lời nói bất hủ của Đại tướng, mà ngay đêm qua, nhiều bạn trẻ Hà Nội đã có mặt tại đường Điện Biên Phủ, con đường mang tên chiến thắng lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu mà Đại tướng Võ Nguyên Giáp là tổng chỉ huy, để thắp nến, tỏ lòng thành kính tiếc thương.

Cũng vào sáng nay, cư dân mạng đã liên tục chia sẻ bài thơ “Hàng triệu người tự cài lấy băng tang” của thầy giáo Lê Thống Nhất viết để kính viếng vị tướng tài Võ Nguyên Giáp. Bài thơ với những lời lẽ thành kính, tiếc thương đã bộc lộ rõ được giây phút ngỡ ngàng khi biết tin Đại tướng qua đời, phút hào hùng khi nhớ lại những trận đánh Phai Khắt, Nà Ngần chói lọi ngày xưa của “anh Văn” (tên thường gọi của Đại tướng Võ Nguyên Giáp), những năm tháng khó khăn thời chống Mỹ, sự cảm phục khi Đại tướng không chỉ anh dũng, mưu lược trong thời chiến mà còn hoàn thành mọi nhiệm vụ được giao trong thời bình, và phút nghẹn ngào khi nói lời tiễn biệt vị anh hùng dân tộc.

hang-trieu-nguoi-tu-cai-lay-bang-tang3

“Lễ tang Người… có thể không đến đấy…/ Hàng triệu người… tự cài lấy băng tang…” – Hai câu thơ cuối bài đã một lần nữa khẳng định vị trí của Đại tướng Võ Nguyên Giáp trong tim người dân cả nước. Dù lễ tang được tổ chức ở đâu, những người con Việt Nam có thể không vượt đường sá xa xôi đến viếng Người được thì trong thâm tâm họ đều đã tự chuẩn bị cho mình một chiếc băng tang cài trên ngực, nghiêng mình tỏ lòng thành kính với Đại tướng, một lòng kính mong Đại tướng sẽ được yên nghỉ dưới suối vàng.

Chúng tôi xin gửi đến bạn đọc bài thơ của thầy giáo Lê Thống Nhất.

HÀNG TRIỆU NGƯỜI TỰ CÀI LẤY BĂNG TANG

Kính viếng Vị tướng tài Võ Nguyên Giáp

Ôi! Vẫn biết phút giây này sẽ đến

Mà làm sao tim vẫn nghẹn nên lời

Vị tướng tài bao triệu người quý mến

Trái tim Người ngừng đập… Việt Nam ơi!

 

Tin buồn đưa giữa chiều tối đất trời

Tin buồn đưa đến muôn nơi trái đất

Tin buồn đưa ngỡ chưa là sự thật

Vị tướng tài! Nay đã mất rồi sao?

 

Từng hàng tre ngỡ như cũng lao xao

Từng trái tim thấy nghẹn ngào thương tiếc

Bữa cơm tối từng nhà dừng ăn tiếp

Cháu ngây thơ ngơ ngác biết chuyện gì?

 

Vẫn hiểu rằng vòng tử biệt sinh ly

Chẳng ai thoát, chẳng có gì níu được

Đời nhân hậu mấy ai so sánh được

Thế kỷ đời điều mong ước nhân gian!

 

Khu rừng xưa nghe vọng tiếng suối ngàn

Tên anh Văn vẫn vọng vang bờ cõi

Quân lệnh đầu tiên rõ từng tiếng nói

Phai Khắt, Nà Ngần chói lọi sử xưa…

 

Đờ Cát gục đầu, hai cánh tay đưa

Từ dưới hầm lên vẫn chưa hiểu nổi

Là tướng phương Tây không ngờ phút cuối

Thành hàng binh cúi đầu dưới sao vàng

 

Cầu Hiền Lương chia cắt Bắc Nam

Cuộc chiến mới với vô vàn gian khó

Lời Bác Hồ trong tim ai khắc rõ

“Không có gì quý hơn độc lập, tự do!”

 

Pháo đài bay? Ta thiêu chúng ra tro!

Vua chiến trường? Ta đập bò ra hết!

Xẻ Trường Sơn! Bao đoàn quân mải miết…

Vị tướng tài thêm anh kiệt vô song.

 

Nhật lệnh tuyệt vời, dân tộc chờ mong

Thần tốc nữa lên! Vang trong quân ngũ!

Táo bạo nữa lên! Từng giây tranh thủ…

Giải phóng miền Nam! Một nửa cõi bờ…

 

Khúc khải hoàn rộn rã nhạc và thơ

Quốc kỳ tung bay ước mơ đã thoả

Vị tướng tài thấy nỗi niềm sao lạ

Trong ngày vui như thấy có Bác về…

 

Tóc bạc một đời binh nghiệp say mê

Tạm quên chiến trường quay về cuộc sống

Đảng giao việc gì không hề nao núng

Dù có tạm quên gươm súng, sa bàn…

 

Nụ cười vẫn hiền, tình vẫn chứa chan

Tuổi tác càng cao lại càng đức độ

Bên người lính xưa chia từng cảnh ngộ

Giữa những gian nan vẫn tỏ tim hồng

 

Ôi! Vị tướng tài rạng rỡ núi sông

Sử vàng mãi ghi chiến công lừng lẫy

Lễ tang Người… có thể không đến đấy…

Hàng triệu người… tự cài lấy băng tang…

(Trí Thức Trẻ)

Bình luậnViết cảm nhận

Mới nhất
TopTrong ngày
TopTrong tuần