Hiến dâng xong tôi mới thất vọng về anh

17/12/2013 14:00
Tường Vân

Khi gặp anh lần đầu, tôi đã có cảm tình vì anh rất ga lăng, hết sức tôn trọng phụ nữ. Anh nói chuyện rất khôi hài và có duyên.

Tôi nhìn dáo dác. Căn phòng chừng 20m2. Đồ đạc lèo tèo vài thứ. Tôi muốn tìm cái nồi để đun nước nấu bát mì cũng không có. Chén đĩa thì cáu bẩn, ố vàng. Nói chung là những gì đang hiện ra trước mắt hoàn toàn chưa bao giờ hiện diện trong trí tưởng tượng của tôi.

Trí nói rằng anh “thuê một căn hộ” và chỉ ở một mình. Nhà có đầy đủ tiện nghi từ máy lạnh, bếp âm, máy giặt, máy rửa chén… với giá thuê mỗi tháng là 9 triệu đồng. “Em biết rồi đấy, ở Sài Gòn mà thuê nhà với giá ấy thì là trung bình thôi. Đám cưới xong anh sẽ chuyển sang nơi khác cho em ở thoải mái hơn”- Trí nói với tôi như thế qua điện thoại. Tôi nghe anh mô tả mà chắc mẻm rằng, lương của anh chí ít mỗi tháng cũng phải 30 triệu đồng. Và như vậy, tôi chẳng phải lo lắng gì về kinh tế. Lấy anh, tôi chỉ việc ở nhà nấu cơm và sinh con cho anh.

Viễn cảnh hạnh phúc ấy khiến tôi không quản ngại đường xa, lặn lội từ Phan Thiết vô Sài Gòn để tìm anh sau mấy tháng hẹn hò. Anh vốn là chỗ quen biết với một người anh họ của tôi. Tôi tin anh vì anh đã mấy lần ra nhà tôi chơi, ăn dầm nằm dề ở nhà ba má tôi. Anh đã có một đời vợ và ly hôn nhưng tôi không quan trọng vấn đề này

Thế nhưng, thực tế không như những gì anh kể với tôi. Do tôi vô sớm hơn dự tính nên anh có vẻ bị bất ngờ. (ảnh minh họa)

Thế nhưng, thực tế không như những gì anh kể với tôi. Do tôi vô sớm hơn dự tính nên anh có vẻ bị bất ngờ. (ảnh minh họa)

Khi gặp anh lần đầu, tôi đã có cảm tình vì anh rất ga lăng, hết sức tôn trọng phụ nữ. Anh nói chuyện rất khôi hài và có duyên. Tôi nghĩ, người nào có anh hẳn là trong nhà lúc nào cũng rộn ràng tiếng cười. Chắc chắn một người chồng có công việc ổn định, tính tình tốt như vậy là niềm mơ ước không của riêng tôi. Tôi quyết định phải vào tận nơi để xem chỗ ăn ở của anh thế nào, còn liệu đường mà tính chuyện cưới xin vì năm nay tôi cũng đã xấp xỉ ba mươi tuổi rồi…

Thế nhưng, thực tế không như những gì anh kể với tôi. Do tôi vô sớm hơn dự tính nên anh có vẻ bị bất ngờ. Tôi không báo trước mà đến thẳng công ty tìm anh. Thấy tôi, anh giật mình: “Sao bảo tháng sau em mới vô?”. Tôi nói cuối năm, tôi gom phép lại nghỉ một lần nên tranh thủ vô thăm anh. Anh đưa tôi đi uống nước, đi ăn rồi đòi đưa tôi ra khách sạn ở nhưng tôi không chịu. Tôi bảo muốn tới coi chỗ anh ở.

Thấy tôi cứ khăng khăng, anh đành phải chiều ý nhưng gãi đầu, gãi tai: “Chủ cũ vừa lấy lại nhà, anh chưa kịp tìm nhà mới nên phòng trọ chật chội, chỉ sợ bất tiện cho em…”. Tôi không quan trọng chuyện nhà cửa vì với một người làm lương cao như anh, tìm chỗ nào mà không có nhà? Sau này về ở chung, chắc chắn tôi sẽ có kế hoạch tiết kiệm để mua nhà vì lương anh cao như thế, không thể tiêu xài không có kế hoạch…

Cứ nghĩ như vậy, nhưng thực tế lại phủ phàng hơn nhiều khiến tôi hoang mang. Thoạt đầu tôi ngạc nhiên, sau đó là thông cảm. Và bây giờ, tôi bắt đầu nghi ngờ cái năng lực tài chính và rất nhiều thứ của anh.

Hôm qua, trong lúc anh có việc ra ngoài, tôi ở nhà một mình. Có người xưng là chủ nhà trọ đến thu tiền. Tôi bảo chờ Trí về vì tôi không có tiền, với lại tôi không biết có đúng bà là chủ nhà trọ hay không? “Có hơn triệu bạc mà tháng nào cũng cù nhây, thiệt bực mình hết sức”- người phụ nữ lèm bèm. Tôi ngạc nhiên: “Sao cháu nghe anh Trí nói mới chuyển tới đây mấy hôm mà?”. Bà chủ nhà trợn tròn mắt: “Ai bảo với cô là chú ấy mới dọn tới ở? Xin lỗi nghen, ở đây muốn mòn nền gạch nhà tôi mấy năm nay rồi mà còn bày đặt sĩ diện, nói dóc… Cô cứ ở đây vài ngày nữa rồi coi, người ta tới đòi tiền thuốc, tiền rượu… nườm nượp”.

Những lời bà chủ nhà trọ như những nhát búa tạ đập vào niềm hân hoan của tôi. Chẳng lẽ… tất cả những gì Trí nói với tôi từ xưa tới giờ đều là giả dối? Nếu thế thì còn bao nhiêu điều giả dối nữa mà anh giấu tôi?

“Em sao buồn vậy? Muốn đi chơi không, anh chở đi?”- Trí bảo tôi khi vừa về tới. Tôi lắc đầu: “Em mệt, chỉ muốn ngủ. À, hồi nãy có mấy người tới tìm anh, em bảo anh không có ở nhà, họ bảo lát nữa sẽ quay lại”. Sau câu nói của tôi, vẻ mặt Trí lộ rõ sự hoảng hốt: “Họ có nói… gì với em không?”. Tôi lắc đầu: “Không có, họ bảo lát nữa sẽ quay lại”. Trí vội vàng kéo tay tôi: “Đi, anh dẫn đi ăn tiệm, anh nới biết chỗ này ngon lắm mà rất rẻ”.

Tôi không muốn đi nhưng cũng không biết nói sao để từ chối đành phải leo lên xe cho anh chở đi ăn, đi chơi… Anh chở tôi đi tới nửa đêm mới chịu chở về. Khi đó, cả dãy nhà trọ đều im lìm. Anh tắt máy xe từ đầu hẻm rồi dẫn bộ vào vì sợ gây ôn ào, làm phiền hàng xóm.

Bây giờ thì tôi thậm chí không còn muốn nghe điện thoại của anh. Tối tối lên mạng tôi ẩn nick để anh không trông thấy. Anh có nhắn tin, tôi cũng làm lơ... (ảnh minh họa)

Bây giờ thì tôi thậm chí không còn muốn nghe điện thoại của anh. Tối tối lên mạng tôi ẩn nick để anh không trông thấy. Anh có nhắn tin, tôi cũng làm lơ… (ảnh minh họa)

Đêm đó, anh lại nói với tôi về ngôi nhà và những đứa trẻ. Tôi nghe vô tai này, ra tai kia, kết cục chẳng nhớ anh đã nói những gì. Điều duy nhất tôi nhớ là tôi đã ngủ với anh, đã làm chuyện vợ chồng với anh. Một cách tự nguyện và hoàn toàn thỏa mãn. Tôi gọi anh là chồng, anh gọi tôi là bà xã, y như thể chúng tôi đã cưới xin. Anh bảo tôi đẻ cho anh 4 đứa con, chúng sẽ tha hồ vui chơi, quậy phá trong ngôi biệt thự mà anh đang chờ người ta sửa sang rồi mới bàn giao… Nói chung là số ngày tôi ở với anh càng dài ra thì niềm tin của tôi đối với anh càng ngắn lại.

Tôi dự định sẽ ở với anh 2 tuần. Thế nhưng bước sang ngày thứ 5, tôi tình cờ nghe anh nói chuyện điện thoại với ai đó lúc sáng sớm: “Làm gì mà gấp dữ vậy? Chừng nào có người ta đưa chớ có giật đâu mà sợ? Mấy bữa nay kẹt cứng rồi…”. Tôi để ý thấy dường như lúc nào anh cũng có điều lo lắng nhưng tôi không dám hỏi. Mấy ngày sau, chúng tôi chỉ toàn ăn mì gói chứ không đi ăn tiệm nữa. Tôi bắt đầu lung lay ý định.

Tới ngày thứ 9 thì tôi quyết định về lại Phan Thiết. Anh cố nài nỉ tôi ở lại thêm để chờ anh “đòi nợ mấy công trình xây dựng người ta còn thiếu để đưa em đi mua sắm Tết” nhưng tôi nhất định ra về. Tôi thấy anh có vẻ buồn nhưng tôi không muốn nấn ná để gây khó khăn cho anh vì tôi đã lờ mờ đoán ra tất cả những thứ anh “vẽ” ra trước mắt tôi chỉ là đồ hàng mã…

Bây giờ thì tôi thậm chí không còn muốn nghe điện thoại của anh. Tối tối lên mạng tôi ẩn nick để anh không trông thấy. Anh có nhắn tin, tôi cũng làm lơ…

Tôi tự hỏi mình, tình cảm giữa tôi và anh có phải là tình yêu hay không? Và liệu tôi có thể chấp nhận làm vợ một người mà ngay những ngày đầu quen biết đã không thật lòng với mình?

Có ai đã từng yêu, từng trao thân cho một người đàn ông và từng thất vọng như tôi không?

(Eva)

Bình luậnViết cảm nhận

Mới nhất
TopTrong ngày
TopTrong tuần