Hoang mang khi chồng bỗng dưng "thích" đàn ông

03/09/2013 12:30
Mai Phương

Em đã một thời luôn nghĩ mình là người phụ nữ hạnh phúc nhất, khi chúng mình yêu nhau, trải qua rất nhiều thăng trầm sóng gió để nắm tay bước vào ngưỡng cửa hôn nhân.

Lúc anh nắm tay em để trao chiếc nhẫn cầu hôn, em đã vỡ oà vì hạnh phúc, có người con gái nào mà không có cảm giác như bước lên thiên đường khi được người mình yêu cầu hôn đúng không anh?

Chiều nắng tắt…. 

Những giây phút mặn nồng như vẫn thoảng đâu đây theo từng làn gió lùa vào mái tóc em mỗi khi em thả hồn theo những cảm xúc bên hiên nhà. Em nhớ lắm những khoảnh khắc ban đầu đó, nhớ như in những gian khó từ hai bàn tay trắng chai sần, em và anh cùng ước hẹn sẽ làm tất cả để vươn tới tương lai tươi đẹp hơn.

chong-thich-dan-ong

Tình yêu đi qua nghèo khổ thì càng mãnh liệt hơn bao giờ hết, anh vẫn ngày đi làm công việc chuyên môn và tối phụ giúp thêm ở một nhà hàng. Em thì vốn là cô gái mỏng manh yếu đuối, chỉ có thể đi dạy học hằng ngày bên phấn trắng bảng đen.

Cuối cùng trời cũng không phụ lòng chúng ta, anh ngày càng thành công, trở thành một doanh nhân thành đạt. Những ngày tháng không phải lo nghĩ gì về vât chất quả thật rất sung sướng nhưng cũng tỷ lệ thuận với những chuyến đi xa của anh. Còn em ngày càng trở nên mạnh mẽ để thích nghi với sự cô đơn trong chính ngôi nhà mình.

Mỗi lần anh trở về nhà, thì em cứ như đứa trẻ sợ người khác giành mất quà, cứ ríu rít quấn lấy anh. Em ngắm anh, nhận ra anh ngày càng phong độ và tài giỏi, sao tự dưng em lại sợ mất anh quá đỗi. Em đã tự hỏi, nếu có thể gom góp hết những phút giây hạnh phúc của cả đời người thì liệu sẽ kéo dài được mấy ngày?

Linh cảm người phụ nữ luôn rất đúng, hơn nữa em lại là người phụ nữ rất yêu anh. Những lần về nhà tiếp theo, ngoài những lúc vui vẻ bên em, có những khoảnh khắc anh nhìn ra cửa sổ thẫn thờ, những lúc anh nhắn tin rất lâu với một ai đó, em giả vờ ngủ nhưng vẫn lén nhìn anh, nét mặt của anh khẽ nhíu mày rồi chợt sáng bừng lên khi có tin nhắn phản hồi, tim em như có ai bóp nghẹt.

Em vốn dịu dàng, không muốn xen vào những riêng tư của anh nhưng em yêu anh, em ghen, em hỏi thì anh nói “chỉ là mấy đứa bạn thân”. Đợi anh ngủ say, em vùng dậy kiểm tra điện thoại thì anh đã xóa trống trơn. Em trằn trọc đến sáng…

Nhắm nghiền đôi mắt mệt mỏi, em vẫn nằm im và lắng nghe anh thức dậy để chuẩn bị tiếp chuyến hành trình xa xôi. Em nằm đó với đôi mắt đỏ hoe, và anh hình như quên mất hôm nay là sinh nhật em. Điện thoại em vang lên điệu nhạc mà em cài đặt riêng cho anh, em bắt máy một cách thờ ơ. Anh thông báo là đã đến nơi, em chỉ ậm ừ cho qua chuyện.

Trong em hoàn toàn trống rỗng, em không muốn ở nhà với tâm trạng tệ hại như thế này! Em bước vội lên chuyến xe bus một cách vô định, em muốn đi dạo 1 vòng thành phố để nhìn ngắm sự náo nhiệt của phố phường. Miên man suy nghĩ thì xe bus đã chạy ngang nhà thờ Đức Bà, em xuống xe và đi dạo với tâm trạng nặng trĩu.

Ánh mắt em vô hồn bất chợt nhìn thấy anh! Đúng là anh rồi! Em muốn chạy theo gọi anh nhưng đôi chân như chôn chặt dưới đất khi thấy một người nữa đưa tay ra nắm lấy tay anh, vừa đi vừa cười rất vui vẻ, còn như muốn dựa đầu vào vai anh. Tay anh lúc đó thì nắm thật chặt bàn tay ấy và nhìn người ta say đắm.

Cả thế giới giờ chỉ còn là đống gạch vụn dưới chân em, các giây thần kinh em như đông cứng lại, tim em không muốn đập nữa mà trở thành hoá đá khi thấy anh âu yếm một người đàn ông giữa nơi kỷ niệm của hai đứa mình. Em hoảng hốt không hiểu chuyện gì đã xảy ra thì một chiếc taxi ập đến chở anh và người đàn ông đó, định thần lại, em mới luýnh quýnh leo lên một chiếc xe gần đó mong theo sát anh.

Khi thấy xe anh dừng lại trước một khách sạn lớn thì em đã không giữ được bình tĩnh nữa, em luống cuống trả tiền rồi vội bước sau anh. Khi nhìn thấy rõ hơn hai người tay trong tay tại quầy lễ tân để nhận phòng. Không lẽ người đàn ông đích thực của em lại phản bội em để đi theo một người con trai sao? Không thể nào!

Khi vô thang máy, anh quay lại và nhìn thấy bóng dáng em nước mắt tràn mi. Anh sững lại, định bước ra nhưng bàn tay kia đã giữ lại, anh chần chừ đến khi tháng máy khép lại. Em đã bỏ chạy khỏi nơi đó. Em muốn chạy trốn khỏi hiện thực này dù bao xa cũng được!

Ai lúc này có thể đánh em chết em cũng không thể tin được. Nếu anh là gay sao đã từng yêu em nồng nàn như thế? Sao lại lừa dối em như thế?

Hàng ngàn câu hỏi cứ hiện lên trong đầu mặc cho em khóc như mưa. Em phải làm sao đây khi tình địch của em lại là một người đàn ông? Tình yêu của em với anh có lỗi gì mà anh đối xử với em như thế?

(BDD)

Bình luậnViết cảm nhận

Mới nhất
TopTrong ngày
TopTrong tuần