Khát tình, vợ lăng nhăng ngay sau ngày cưới

03/12/2013 15:50
Tường Vân

Bây giờ, khi cái thai đã quá to, em cũng không đủ sức khỏe để phá nên mọi chuyện mới ra nông nỗi này.

Cưới xong, chồng đi lập nghiệp

Ý đồ của tôi khi cưới Nga không hẳn là vì cưới em rồi để đó. Chỉ là tôi yêu em, nên sợ, nếu như không cưới em lúc này thì sẽ mất em, và rất có thể em sẽ không sẵn sàng chờ đợi tôi. Yêu nhau được hơn 1 năm, tôi bàn với em về chuyện cưới xin. Thật ra, hai đứa không cần phải chờ đợi điều gì nữa, cũng đến tuổi và cũng có công ăn việc làm rồi, nhất là em. Còn tôi, cũng định hướng công việc rõ ràng rằng, sau khi hết hôn, tôi sẽ đi nước ngoài một thời gian để làm ăn.

Em cũng đồng ý với quyết định ấy và gật đầu lấy tôi làm chồng, sẽ chờ đợi tôi quay về sau 1 năm ở nước ngoài. Nhưng khi cưới xong, em lại nói tôi không có trách nhiệm với em, em không muốn tôi đi làm nữa. Trong khi tiền nong gia đình tôi đã chạy chọt xong hết rồi, tôi cũng chuẩn bị tâm lý kiếm tiền. Tôi động viên em ở nhà, chờ đợi tôi quay về, 1 năm không phải là quá lâu. Chỉ cần khi tôi kiếm được chút ít thì chúng tôi sẽ mở hàng kinh doanh.

Thì dù em không vui nhưng vẫn phải bằng lòng. Bây giờ em ở nhà cùng với bố mẹ tôi nên có vẻ khiến em không vui. Nhưng sự đã rồi, tôi phải đi lập nghiệp, phải làm việc còn chăm sóc vợ con. Nên em có níu kéo tôi cũng đành lòng. Tôi chỉ lo vợ ở nhà không được chồng chăm sóc, em sẽ tủi thân mà thôi.

Em cũng đồng ý với quyết định ấy và gật đầu lấy tôi làm chồng, sẽ chờ đợi tôi quay về sau 1 năm ở nước ngoài. (ảnh minh họa)

Em cũng đồng ý với quyết định ấy và gật đầu lấy tôi làm chồng, sẽ chờ đợi tôi quay về sau 1 năm ở nước ngoài. (ảnh minh họa)

Vợ khát tình, ở nhà ngoại tình và mang bầu

1 tuần sau ngày cưới tôi đi. Nói đúng hơn là tôi đang cưới chạy. Cũng hi vọng thời gian đó em ở nhà làm vợ của tôi, chăm sóc bố mẹ tôi và tôi có thể gửi tiền về cho em lo trang trải nhà cửa. Tôi ngày ngày gọi điện về hỏi thăm vợ, xem em ăn cơm chưa, đang làm gì. Những ngày đầu, em cũng chăm chỉ nhắn tin tho tôi lắm. Nhưng lâu dần, chúng tôi cũng ít liên lạc với nhau. Có khi cả tuần mới gọi về cho nhau một lần.

Mẹ tôi có gọi sang bảo, dạo này vợ tôi hay đi chơi đêm lắm, mẹ nói mãi cũng không được, nói nhiều thì sợ thiên hạ lại dị nghị chuyện mẹ chồng nàng dâu. Mẹ cũng mặc kệ, chỉ nhắc nhở là gái có chồng rồi nên giữ chừng mực.

Nhưng có vẻ như con dâu phớt lờ lời của mẹ chồng. Mẹ nói, cô ấy hay tụ tập bạn bè, có hôm còn uống rượu say về nhà. Thảo nào mấy ngày gần đây, tôi gọi điện nhưng vợ không nghe máy. Có lẽ em đang bận chơi bời đâu đó.

Tôi cũng mải mê làm việc mà quên đi mất chuyện vợ mình. Thi thoảng chỉ nghe mẹ nói vậy. Nhưng mẹ nói sao biết vậy chứ ở xa thì làm sao được. Thời gian trôi qua, tôi về nước. Lúc ấy, tôi ngạc nhiên vì về nhà không thấy vợ mình ra đón. Tôi có hỏi thì mẹ bảo, mẹ đã trả em về nhà mẹ đẻ, với lý do em quá hư đốn.

Bây giờ, khi cái thai đã quá to, em cũng không đủ sức khỏe để phá nên mọi chuyện mới ra nông nỗi này. (ảnh minh họa)

Bây giờ, khi cái thai đã quá to, em cũng không đủ sức khỏe để phá nên mọi chuyện mới ra nông nỗi này. (ảnh minh họa)

Tôi gào lên trách cứ mẹ, sao mẹ lại hành động như vậy mà không nói với tôi một lời. Lúc này tôi mới nghe câu chuyện mẹ nói. Em có bầu với người đàn ông khác. Vì chồng đi xa, ở nhà không chịu được cảnh gối chăn lạnh lùng nên vợ tôi đã ngoại tình và kết quả là mang thai. Cái thai cũng đã lớn nên không thể phá, vì phá thì ảnh hưởng tới sức khỏe của người mẹ nên em không dám liều. Mẹ không muốn nói cho tôi vì sợ tôi sẽ đau khổ. Tôi dù choáng nhưng vẫn cố gắng làm rõ đầu đuôi câu chuyện.

Tôi nói chuyện với vợ và được nghe chính em thú nhận rằng, em thực sự mang bầu và đó là con của người đàn ông khác, chính là người em thường hay qua lại suốt thời gian tôi đi nước ngoài. Vợ tôi bảo, lấy chồng mà như không có gì. Cuộc sống vợ chồng chỉ trên danh nghĩa, còn em phải chăn đơn gối chiếc, còn phải cô quạnh, khổ đau, em thật sự cảm thấy mệt mỏi vì chuyện này. Em không thể sống cô độc một mình và trong thời gian đó, em đã lầm lỡ vì chúng tôi xa nhau.

Bây giờ, khi cái thai đã quá to, em cũng không đủ sức khỏe để phá nên mọi chuyện mới ra nông nỗi này. Em không thể lừa dối tôi được thêm nữa, và giờ, em bị mẹ tôi trả về nhà mẹ đẻ.

Nhìn em mà tôi chua xót vô cùng. Người con gái tôi yêu, người tôi muốn gắn bó cả đời lại như vậy sao. Tôi đã tin em nên lấy em và hi vọng, không để mất em. Hi vọng em có thể kiên trì chờ đợi tôi. 1 năm, quá ngắn để thử thách tình yêu này, thế mà em lại vội vàng như vậy, phản bội người chồng ở nơi xứ người mà vẫn chỉ nghĩ đến việc chăm chỉ làm việc để về với vợ yêu.

Thật đúng là, còn gì đáng để tin nữa đây?!

(Khám Phá)

Bình luậnViết cảm nhận

Mới nhất
TopTrong ngày
TopTrong tuần