Làm con gái… chẳng ai muốn xấu

04/12/2013 09:36
Tường Vân

Thất tình một vài năm, mình thấy xung quanh không một bóng đàn ông. Có lẽ mình xấu thật. Mình đã buồn lắm, đã tủi thân nhiều lắm. Làm con gái… chẳng ai muốn xấu.

Mình viết cái này để tạ lỗi cùng các bạn trai đất Việt. Xin các bạn hiểu cho trong trái tim mình, đàn ông Việt Nam vẫn là chân lý, là ước mơ chẳng bao giờ mình có được. Mình yêu các bạn lắm.

Ngày xưa còn trẻ, mình cũng thỉnh thoảng phải lòng ai đấy… mà không ai thèm hiểu. Những anh A anh B coi mình như em gái, hay người bạn… không bao giờ có ý tưởng đi quá giới hạn. Mình đã chờ mãi, chờ mãi…

lam-con-gai-chang-ai-muon-xau-3bf2cbfe3476893b98be0e66788bf881f328b094

Có một lần, cũng có một anh để ý đến mình, chính xác là anh để ý đến giọng đọc thơ trầm bổng của mình (công nhận giọng mình đọc thơ hay thật, thơ chẳng ra gì mà đọc lên lại thấy hay. Thế có tài không!), anh bèn trồng một cây si nhỏ.
Rồi anh bắt đầu chăm cây. Anh dịu dàng sửa lá chỗ này một tý, sửa dáng chỗ kia một tí. Rồi có lẽ chưa ưng ý, anh gọi bạn đến giúp sức.
Tưởng rằng bạn sẽ giúp anh chăm cây. Ai ngờ quân sư quạt mo sau khi nhìn ngắm mình 5 phút, tuôn ra một hồi mất cả hứng, anh vội vã bê cây si đi mất tích, bỏ lại đôi dép da.
Tóm lại, anh bạn này chưa bao giờ nghe giọng mình đọc thơ, nên trần trụi phán rằng: “Trời ơi con gái gì mà mắt thì trố thô lố, mũi thì tẹt dí, gò má cao, quai hàm bạnh, môi thì dầy, tóc thì rối, mặt thì mộc, ai hơi đâu trồng cây si đất này. Cây si đẹp thế, mày để đây nó phí đi. Tao tìm cho mày chỗ đất khác màu mỡ hơn nhiều”.
Thất tình một vài năm, mình thấy xung quanh không một bóng đàn ông. Có lẽ mình xấu thật. Mình đã buồn lắm, đã tủi thân nhiều lắm. Làm con gái… chẳng ai muốn xấu.
Để xoa bớt nỗi buồn xấu xí ám ảnh, mình bèn xin đi làm. Vì mình ham tiền, nên chỉ xin vào những công ty có tí ngoại hy vọng thu nhập khá hơn chút đỉnh. Nói trắng ra là mình bắt đầu làm thuê cho các công ty tây. Tuổi còn trẻ, ai cũng muốn thành đạt hơn 1 tí, túi tiền nhiều hơn một tí còn đi hát Karaoke chống buồn.

lam-con-gai-chang-ai-muon-xau-76d29db15e9cbd4d5990b48dfe9e2f4ba6db8a1c

Rồi một ngày đẹp trời, chợt thấy quanh mình nhiều vệ tinh, Mắt xanh, mắt nâu, tóc nâu, tóc vàng đủ cả, mà không thấy mắt đen tóc đen. Các xanh nâu vàng thay nhau chăm sóc mình, giữ cửa thang máy cho mình vào, kéo ghế cho mình ngồi, hát cho mình nghe những bài hát từ phương trời xa, nhường áo khoác cho mình bớt lạnh khi đi dạo phố… Bao nhiêu năm chẳng ai thèm ỏ ê, sao lúc ấy mình thấy hạnh phúc thế… quên mất mình xấu xí.
Rồi một ngày, mình nhận lời một tóc nâu mắt xanh sang xứ sở cờ hoa. Cuộc đời mình bỗng nhiên thay đổi. Mình không còn là vịt con xấu xí nữa.
Không bao giờ là vịt con xấu xí nữa.
Hôm qua mình thú nhận với một anh đẹp trai là mình chưa bao giờ đẹp cả. Rằng mình đã lớn lên xấu xí, đã vào đời xấu xí, và đã yêu một tình yêu xấu xí.
Với tất cả tài năng hùng biện của businessman, được sinh ra và nuôi dưỡng trong môi trường hùng hồn, anh âu yếm và quyết liệt đọc cho mình một bài diễn thuyết 45 phút, với đủ bằng chứng, dẫn chứng, chủ đề “Linh là người đàn bà đẹp”.
Mình vẫn đang cố tiêu hóa bài diễn thuyết ấy. Nó dài lắm, được thuyết cùng với ánh mắt đắm đuối nhìn mình (giờ sống lưng còn run) và bàn tay mạnh nắm chặt tay mình (công nhận bàn tay ấm).

lam-con-gai-chang-ai-muon-xau-344f96fbd1de26a6e0a667831d3a984613692064

Có lẽ, mình là người đàn bà đẹp thật.
Vì anh nói: mình có ánh mắt nhìn của Marilyn Monroe (bà này chết lâu rồi, có biết mắt bà ấy nhìn ra sao đâu)
Vì anh nói: mình có đôi môi của Angelina Jolie (mẹ này môi dầy hay hờn)
Vì anh nói: mình có cái mũi của Yoko trước khi sửa (giời ơi mũi tẹt châu Á điển hình)
Vì anh nói: mình có gò má của Julia Robert (gò má cao sát chồng đấy, các bà Việt Nam bảo thế)
Vì anh nói: mình có quai hàm của Paris Hilton (quai hàm gì bạnh ra như đàn ông)
Vì anh nói: mái tóc mình sẫm mầu mà không quá đen (bà nội mình bào mình tóc đỏ như lông bò)
Vì anh nói: trên tất cả những người đàn bà đẹp ấy, mình còn có nụ cười lúm đồng tiền ngày xưa mẹ mình dành dụm.
Vì anh nói: mình còn có dáng đi điển hình dịu dàng của con gái Hà Nội (cái này phải xem xét lại, vì đôi guốc mình đi gõ tiếng điếc tai bạn đồng nghiệp Michael. Ông nội mình mà sống lại nghe cháu gái gõ guốc thế là chết với ông)
Vì anh nói anh biết thế vì anh đi nhiều lắm, thậm chí đã từng uống bia Tiger ở Hà Nội.
Nhưng thật tâm, mình đang muốn tin, đang tin…
Thế nên mình đành tạ lỗi với các đấng mày râu Việt Nam, mình không thể quay về được nữa. Mình sợ sự mổ xẻ bình phẩm từng milimet khuôn mặt như cây si còi năm xưa, mình sợ không còn ai nhường áo khoác ấm cho mình khi dạo phố. Mình sợ một ngày tỉnh giấc, thấy lại mình xấu xí, đi qua đời xấu xí, yêu tình yêu xấu xí…
Lỗi tại mình yếu đuối…

(Tri Thức Trẻ)

Bình luậnViết cảm nhận

Mới nhất
TopTrong ngày
TopTrong tuần