Lấy gái Bắc làm vợ: Sự thật đáng quan tâm

03/12/2013 10:08
Mai Phương

Chỉ cái tựa đề đã hàm chứa rõ một sự không bình thường trong xã hội; bởi nữ là một bộ phận của Dân tộc, và miền bắc là một phần của lãnh thổ Quốc gia.

Người viết đã sẵn sàng chấp nhận mọi sự phản bác gay gắt nhất, và “dù có bị dư luận lên án đến cỡ nào, vẫn không thể thay đổi những định kiến xấu về gái Bắc”; do đó chúng ta chẳng nên quan tâm về chỉ trích, nhứt là những phản bác mà không đưa ra được, chỉ ra được phương cách xử lí vấn đề.

Qua bài viết và những bình luận thể hiện 3 điều không hay:

a/-Điều đáng chú ý là có nhiều ý kiến công nhận thực tế, thậm chí có người đánh giá bài viết đúng 85% hoặc “100 cô thì có tới 99 cô ương ngạnh, vô đối miệt thị…”; không ai có công làm thử nghiệm để xác định tỉ lệ, và chắc chắn không thể đến mức tệ hại ấy; nhưng chừng đó cũng đủ nói lên tính phổ biến và nghiêm trọng của thực trạng xã hội; mà những nguời có trách nhiệm đối với danh dự và vận hội của Quốc gia, Dân tộc không thể làm ngơ.

b/-Một giọng điệu rặt mùi vật chất, bất chấp đạo lí mà dám đưa lên trang mạng: “Ừ thì con gái Bắc điêu ngoa, có thể nói là thuộc dạng ‘to mồm’. Nhưng thử hỏi, sự dịu dàng có kiếm được tiền không, có cơm có gạo để ăn không?”, “Đúng, nói về độ chanh chua thì không ai bằng con gái Bắc. Con gái Bắc có cái hay, thậm chí là rất hay, không gì bằng đâu nhé. Chua ngoa mà kiếm ra tiền. Tôi thích họ với chính cái lí do mà bạn không hài lòng về họ”.

Tiền tài, vật chất cần thiết cho sự sống, nhưng nó không phải là tất cả, cái quý của loài người là cái đạo lí trong cư xử với nhau, coi thường nó con người khác chi thú vật? Ý kiến thô thiển ấy chẳng những vô giá trị, mà còn cổ vũ cho những sự chua ngoa đanh đá trong bộ phận không ít con gái Bắc hiện nay, quan niệm ấy cần nghiêm khắc phê phán.

images1049608_gai_bac

c/-Tư tưởng phân biệt Bắc – Nam: “Phần lớn người bắc đều sống đẩy đưa, giả tạo, miệng ngon ngọt nhưng không thực lòng, đểu giả, chua ngoa, đanh đá ẩn giấu trong cái vỏ bọc ngoan hiền”.

Sự xuống cấp về đạo đức trong xã hội hiện nay là trầm trọng, mà ở miền Bắc là nặng nề hơn. Nhưng trước tiên nên hiểu sâu sắc rằng: Dân tộc ta là một khối thống nhất (tất cả đều từ cái nôi đồng bằng sông Hồng mà ra); bản chất của người Việt là: Thông minh lanh lợi, hiếu khách, tính dịu dàng, nghĩa tình; bản chất ấy xuất phát từ tiếng nói ngũ âm: (không – huyền – sắc – hỏi – ngã – nặng).

Giọng nói đa âm đa cảm, tình cảm đậm đà sâu sắc, so giọng nói ít âm như người Anh, người Nga ít âm (2 âm) đời sống khô khan, nặng lí hơn tình; do đó có người nước ngoài nói “giọng nói người Việt nghe như là ca hát, còn người Nga nói như chửi nhau”.

Vị chính khách khác nói “Ăn cái Tết ở nước ta như uống li nước trà, còn ăn tết ở Tây Âu như uống li nước lã”. Sự dịu dàng, duyên dáng của các cô nữ sinh Đồng Khánh, nữ sinh Gia Long nổi tiếng khắp vùng một thời là một biểu tượng đẹp đó.

Bản sắc Dân tộc ta là vậy. Nhưng khi sinh sống ở những vùng miền khác nhau, lĩnh hội quy luật thâm thúy vũ trụ khác nhau, mà hấp thu khác nhau những tác động của khách quan, định nên tính cách khác nhau của con người. Nắm bắt chiều sâu ấy để có quy hoạch tạo nên sự chuyển biến đúng mực của xã hội hiện nay là điều thật sự cần thiết (sẽ dẫn giải kĩ phần sau). Không nên vì cái hiện tượng biểu hiện ra bên ngoài ấy mà đánh giá quy nạp thành bản chất sai lầm như vậy.

Mặt khác người tốt đang ở những vùng không mấy tốt di chuyển đến nơi thông thoáng cởi mở cái tốt của họ càng bộc bạch đáng trân trọng, còn kẻ xấu bụng đang sống ở vùng tốt đẹp chuyển đến nơi kém khuyết hơn cái xấu càng tăng lên, cái xấu bộc lộ ra càng rõ hơn. Xin nêu điển hình 2 cặp vợ chồng như vậy:

1)- Một ông anh làm ở công binh xưởng miền Nam thời chống Pháp tập kết ra Bắc làm ở Tổng cục đường sắt lấy vợ người Hà Nội, sau giải phóng về Nam; bên cạnh lối sống tốt đẹp của vợ chồng bà con ai cũng biết, thì một nghĩa cử của hai người là ít có: anh ấy không giàu có gì, và người em trai không phải nghèo cho lắm, nhưng muốn giúp em, anh có í định cất cho 1 căn nhà, nhưng chưa kịp thì anh qua đời, người vợ làm theo í nguyện chồng là cầm đưa cho em chồng 300 triệu đồng để cất nhà. Bà con, xóm giềng ai cũng tôn trọng, quí mến anh chị và con cái anh chị ấy.

2)- Một ông anh và bà chị học sinh miền Nam ra Bắc đều tốt nghiệp đại học, sau này về nam cưới nhau trong điều kiện bà mẹ bệnh nằm liệt một chỗ; do sự bỏ bê mẹ và ngược đãi của cặp vợ chồng này mà người em đang là sĩ quan ở Campuchia bỏ cả công danh rước mẹ về quê nuôi.

Thời gian từ về nhà chồng đến lúc ấy “nàng dâu” chưa hề ngồi bên nói chuyện hay cầm cái khăn lau mặt, hay đút cho muỗng nước, muỗng cháo; con trai thì nạt nộ hất hủi, mẹ nằm tầng trệt, nàng dâu đi guốc gỗ lốp cốp trên lầu ngang chỗ bà nằm, bà không chịu, bà nói với anh con trai chỉ nhận được tiếng “hứ” rồi bỏ đi.

Sau khi người em rước mẹ đi, anh ta mời bạn bè đến “ăn mừng” ca hát om sòm, nàng dâu còn theo đến nơi hoạnh họe chanh chua rằng: “Tại sao đứa giúp việc đi guốc được mà con dâu lại không đi được, sao má bất công vậy?” (trong khi cô giúp việc đi guốc dưới đất). Anh chàng con trai chẳng những không khuyên cản vợ lại còn đồng tình trách móc mẹ ra mặt.

Khi rước bà mẹ đi thì người em bỏ tất cả chế độ lương, chế độ gạo ở Campuchia, bà mẹ có lương hưu và chế độ liệt sĩ của chồng và con trai, nhưng bỏ tất cả lại Sài Gòn, mà người anh cũng không gởi thủ tục chuyển chế độ cho mẹ sống, trong khi người em sống dở chết dở nuôi mẹ một năm rưỡi toàn bằng tiền của bà con giúp đỡ, còn vợ chồng anh ta hưởng căn nhà cấp do bà mẹ đứng chủ quyền, nhưng không hề đưa 1 đồng bạc nuôi mẹ.

Đến khi bà qua đời chiều hôm trước có người cho hay mà đến chiều hôm sau anh ta mới dẫn người của cơ quan đem tràng hoa về như đi đám tang của gia đình bạn bè vậy, và khi đã chôn bà mẹ thì anh ta mới về tới! Anh không những từ người em, bỏ mẹ mà còn tuyệt tình tất cả bà con quyến thuộc của mình; con cái cho đến khi anh ấy chết chưa hề dẫn về quê nội 1 lần, bà con không ai biết con của anh ta; anh ấy chết bên vợ đem chôn nơi đất bên vợ mà không hề tham khảo bất cứ ai bên chồng.

(Megafun)

Bình luậnViết cảm nhận

Mới nhất
TopTrong ngày
TopTrong tuần