Lợi dụng cảnh tàn tật để buôn bán ma túy

09/07/2013 16:09
Mai Phương

Người dân bản Đô, xã Châu Kim, huyện Quế Phong mỗi khi nhắc đến Lữ Văn Thiệt (43 tuổi) đều có thái độ thương xót. Sinh ra trong một gia đình có hoàn cảnh éo le, bố bị dị tật bẩm sinh, các anh em của Thiệt chịu ảnh hưởng từ bố nên cũng tàn tật. Bản thân cũng chịu căn bệnh di truyền khiến Thiệt co rúm người, phải ngồi xe lăn suốt đời. Những người tàn tật trong gia đình nhà Thiệt đều được hưởng chế độ trợ cấp xã hội hàng tháng, dù số tiền không nhiều nhưng đối với những vùng đồng bào dân tộc khó khăn, khoản trợ cấp thường xuyên ấy rất có ý nghĩa, góp phần giảm bớt khó khăn cho họ.

Cũng như nhiều bản làng khác của xã Châu Kim, bản Đô là điểm nóng ma túy. Cơn lốc trắng càn quét qua vùng đất này khiến bao gia đình tan cửa, nát nhà, nhiều thanh niên trai tráng nghiện ngập, đi tù hoặc chết vì ma túy, vì nhiễm HIV/AIDS. Là một người tàn tật nhưng Thiệt không thoát khỏi vòng xoáy nghiệt ngã của cái chết trắng. Sau những “lần thử cho biết”, Lữ Văn Thiệt đâm ra nghiện rồi làm đại lí buôn bán lẻ heroin cho các con nghiện trong vùng.

Thiệt xem đây là nghề làm ăn chính, là cách để đổi đời trong cuộc sống. Để ngụy trang cho việc làm ăn bất chính của mình, Thiệt thuê người xây cho mình một ki ốt, dùng để bán hàng tạp hóa, phía sau thông ra vườn. Hàng ngày, Thiệt cho người canh gác trước cửa hàng, các con nghiện đến mua heroin, sẽ được Thiệt chỉ vào trong nhà, giao hàng rồi lẻn ra vườn để sử dụng tại chỗ, tuyệt đối không được mang heroin ra khỏi nhà, đề phòng bất trắc.

 

Hai chú cháu Thiệt – Hồng lợi dụng việc mình bị tàn tật để buôn ma túy.

Hai chú cháu Thiệt – Hồng lợi dụng việc mình bị tàn tật để buôn ma túy.

 Để việc buôn bán hàng trắng thành công, Thiệt nhờ đến cô cháu Lữ Thị Hồng (30 tuổi). Hồng cũng là người bị tàn tật bẩm sinh, chỉ nặng hơn 1 yến, cao chưa đầy 1 mét và chỉ ngồi được 1 chỗ. Dù bị tật nguyền nhưng Hồng là một người lọc lõi trong nghề buôn hàng trắng. Năm 2007, Hồng từng bị Tòa án nhân dân huyện Quế Phong xử phạt 2 năm tù về tội mua bán trái phép chất ma túy.

Khi đang trong thời gian chờ thi hành án, Hồng tiếp tục phạm tội, bị cảnh sát bắt quả tang và bị Tòa án nhân dân tỉnh Nghệ An tuyên phạt 3 năm tù về cùng tội danh. Tổng hợp 2 hình phạt mà Hồng phải chịu là 5 năm tù. Đến năm 2012, Hồng mãn hạn tù, khi thấy “đại lý” bán lẻ heroin của anh Thiệt ăn nên làm ra và chưa bị lực lượng chức năng sờ gáy, Hồng lại “ngựa quen đường cũ”, nhanh chóng phối hợp cùng ông chú bại liệt phân phối hàng trắng cho khách.

Những hoạt động mua bán trái phép chất ma túy của Lữ Văn Thiệt và Lữ Thị Hồng đều nằm trong tầm ngắm của lực lượng Công an huyện Quế Phong. Chập tối 26/2/2013, khi phát hiện nhiều con nghiện đang đến nhà Thiệt để mua heroin, tổ công tác của Công an huyện Quế Phong ập vào nhà, bắt quả tang trên giường ngủ của Thiệt 1 gói heroin có trọng lượng 0,3 gam. Lúc này Hồng ở buồng ngủ bên cạnh lấy 4 gói ma túy ném qua cửa sổ hòng phi tang nhưng bị phát hiện.

Khám xét khẩn cấp, lực lượng cảnh sát tịch thu thêm 5 gói heroin và 2 gói chứa các viên ma túy tổng hợp, 1 lọ đựng chất dẻo màu nâu đen được xác định là thuốc phiện. Tổng cộng, cơ quan chức năng thu được 10 gói heroin có trọng lượng 43,2 gam; 27 viên ma túy tổng hợp trọng lượng 2,5 gam; 68,5 gam thuốc phiện trong nhà Thiệt.

Một bị cáo ở huyện Quế Phong bị bại liệt nhưng vẫn buôn ma túy, phải ra tòa bằng cáng.

Một bị cáo ở huyện Quế Phong bị bại liệt nhưng vẫn buôn ma túy, phải ra tòa bằng cáng.

 

Mới đây, Tòa án nhân dân tỉnh Nghệ An đưa vụ án buôn bán trái phép chất ma túy của Lữ Văn Thiệt và Lữ Thị Hồng ra xét xử. Trong khi Thiệt được đưa đến tòa bằng cáng thì Hồng phải ngồi xe lăn. Sau một lúc nghe thẩm vấn, việc nằm trên cáng gây khó thở khiến lực lượng cảnh sát hỗ trợ tư pháp phải bế Thiệt, đặt trên chiếc xe lăn và đặt ngồi trước vành móng ngựa.

Trong suốt quá trình xét xử, cả hai đều khai nhận rằng “cứ tưởng bị tàn tật thì không bị đi tù nên mới buôn bán hàng cấm”. Hội đồng xét xử nhận định, cả Thiệt và Hồng đều là những người bị hạn chế về năng lực, hành vi, được hưởng trợ cấp hàng tháng của xã hội, đáng lẽ ra, hai bị cáo phải biết vươn lên, hòa nhập cộng đồng với tinh thần “tàn nhưng không phế”, tuy nhiên, vì hám tiền và lợi dụng vào việc mình bị tàn tật nên cả hai đã phạm tội nghiêm trọng. Kết thúc phiên tòa, Thiệt chịu án 11 năm tù giam, Hồng bị tuyên phạt 13 năm tù.

Việc những người bị tàn tật lợi dụng mình bị bệnh, đau yếu để buôn bán trái phép chất ma túy không phải lần đầu tiên diễn ra. Cách đây hơn 1 năm, Tòa án nhân dân tỉnh Nghệ An cũng từng đưa ra xét xử một người đàn ông ở huyện Quế Phong bị liệt nửa người, phải nằm trên cáng vì tội buôn bán trái phép chất ma túy; ông trùm khét tiếng Trần Văn An (SN 1960) trú tại thành phố Vinh trước khi bị Tòa án nhân dân tỉnh Nghệ An xử chung thân, tòa án tỉnh Hà Tĩnh tuyên án tử hình đều cho rằng bản thân là thương binh nặng, phải sử dụng ma túy để giảm đau nên mới lập đường dây buôn bán ma túy từ Lào về Việt Nam.

Trong phiên tòa xét xử hai chú cháu bị bại liệt buôn ma túy vừa qua, vị thẩm phán, chủ tọa phiên tòa và đại diện viện kiểm sát nhân dân tỉnh Nghệ An cho biết lâu nay vẫn có nhiều đối tượng lợi dụng việc mình bị tàn tật để vi phạm pháp luật, buôn bán trái phép chất ma túy, đây là thủ đoạn không mới và đều bị xử lí nghiêm.

“Nhiều người ở vùng đồng bào miền núi có khiếm khuyết về cơ thể, nhận thức pháp luật hạn chế nên đã tưởng rằng mình bị tàn phế, khi buôn bán ma túy sẽ không bị bắt hoặc nếu bị bắt cũng không phải thi hành án tù. Điều này hoàn toàn sai, bởi trước pháp luật, người tàn tật cũng như người lành lặn, đều phải chịu trách nhiệm về các hành vi vi phạm của mình. Trong một số trường hợp, hội đồng xét xử có thể áp dụng một số điều khoản để giảm nhẹ hình phạt, tuy nhiên, pháp luật xử lí rất nghiêm những người phạm tội buôn bán trái phép chất ma túy cũng như các hành vi phạm tội khác”, vị chủ tọa phiên tòa cảnh báo.

Bình luậnViết cảm nhận

Mới nhất
TopTrong ngày
TopTrong tuần