Lương 3,5 triệu, bắt vợ vay tiền để học lái ô tô

08/08/2013 10:41
Mai Phương

“Chưa bao giờ tôi thèm tiền như lúc này. Tiền nuôi con, tiền trả nợ, thậm chí tiền cho chồng đi học lái xe… Tôi mới hơn 30 tuổi mà người khô gầy, gò má nhô cao, da đen sạm, tất cả cũng vì chồng vì con vậy mà anh không biết thương tôi, còn hành hạ tôi thế này”, chị Nguyễn Hà Thư (31 tuổi, quê ở Gia Viễn, Ninh Bình), nhân viên hành chính một ngân hàng chi nhánh KCN Biên Hòa, Đồng Nai chia sẻ.

Người ngoài nhìn vào cứ bảo tôi sướng, làm ngân hàng lương cao, thưởng lắm, cuối năm có khi được thưởng cả trăm triệu. Nhưng người trong cuộc mới biết chúng tôi đang phải vật lộn thế nào để tồn tại.

Tôi làm nhân viên hành chính của ngân hàng đã 8 năm. Đúng là thời gian trước, chi nhánh làm ăn được, lương tôi được 7,5 triệu, cộng thêm một số khoản thưởng hàng quý nhờ kinh doanh có lãi, cũng được hơn 10 triệu. Sống xa nhà, một mình phải tự lo mọi thứ nên tôi chịu khó tiết kiệm. Gặp và yêu anh, chúng tôi bảo nhau tích cóp để lo cho cuộc sống của hai đứa sau này.

Sau khi kết hôn, vợ chồng tôi vay thêm ngân hàng với lãi suất ưu đãi và anh em thêm 150 triệu mua được mảnh đất rồi xây căn nhà nhỏ.

Hạnh phúc của chúng tôi trọn vẹn hơn khi con trai tôi chào đời. Trộm vía, giờ cháu 3 tuổi mà được 18 cân. Nhìn con ngoan ngoãn, khỏe mạnh, vợ chồng tôi bảo nhau khổ thế nào cũng chịu được.

Thế nhưng kinh tế khó khăn, chi nhánh chúng tôi làm ăn không có lãi, thậm chí có thời điểm lỗ, cán bộ nhân viên ngân hàng bị cắt giảm hàng loạt. Bản thân tôi lương bị giảm xuống còn 5 triệu. Trong khi đó chồng tôi là công chức quèn ở sở, thu nhập hàng tháng chỉ được 3,5-4 triệu.

Tích cóp mãi, vợ chồng tôi cũng trả được hơn một nửa số nợ, giờ chỉ còn hơn 60 triệu. Hàng tháng chúng tôi để dành 3 triệu để trả ngân hàng.

Lương thấp, chồng tôi bảo vợ vay tiền để anh học lái xe ô tô. Ảnh minh họa

Lương thấp, chồng tôi bảo vợ vay tiền để anh học lái xe ô tô. Ảnh minh họa

Nhà tôi cách cơ quan 30 cây số. Hàng ngày tôi phải dậy sớm bắt xe buýt đi làm. Mỗi tháng riêng tiền xe buýt đã ngốn mất gần 1 triệu trong quỹ chi tiêu của tôi. Công việc của chồng tôi khá nhàn nên anh chịu trách nhiệm đưa đón con đi học.

Con tôi học ở trường công, mỗi tháng hết 900 nghìn học phí. Cô giáo bảo cháu ăn theo chế độ ở trường nên không phải mang sữa theo nữa. Lo con chưa đủ chất, ở nhà tôi thiết lập chế độ ăn riêng cho con. Riêng sữa, mỗi tháng con tôi ăn hết 2 hộp sữa bột cùng 1 thùng sữa tươi Vinamilk.

Tổng chi phí ăn uống cho con tôi hết gần 3 triệu/tháng. Tôi nghĩ, vợ chồng tôi ăn uống thế nào cũng được, có bữa chỉ có rau, lạc và trứng tráng nhưng con tôi thì không thể tuềnh toàng được.

Dạo này tôi sọp hẳn xuống vì lo nghĩ đến tiền. Chẳng là rảnh rỗi, lại thấy đồng nghiệp (toàn con ông cháu cha) rủ nhau đi học lái xe ô tô, chồng tôi cũng cao hứng lên đòi học.

Anh tính sơ sơ: tiền mua hồ sơ 4 triệu cộng với tiền xăng xe thực hành tập lái, tiền bồi dưỡng thầy ít nhất 6 triệu nữa, tổng cộng hết chừng 10 triệu cho cái bằng lái.

Tôi sẵng giọng bảo không có tiền thì anh dỗi, rồi anh lại quay sang thuyết phục tôi, có đi đâu xa thuê xe tự lái tiện hơn hẳn, nhất là nhà có trẻ con, đỡ phải chen chúc trên xe buýt hay ô tô khách.

Nghe chồng nói mãi cũng thấy hợp lý nhưng tôi không biết lấy tiền ở đâu ra. Lương tôi, lương anh thì không thể tăng rồi, nợ hàng tháng vẫn phải trả, tiền ăn, tiền học của con không thể cắt, chỉ có nước đi vay.

Nhưng chồng tôi bảo anh không thể vay đồng nghiệp ở cơ quan vì như thế mất thể diện lắm, tôi là phụ nữ, mấy chuyện này dễ hơn. Vậy là tôi gọi cho em trai ở ngoài Bắc hỏi vay 10 triệu để đưa cho chồng.

Em tôi chuẩn bị cưới vợ. Mấy hôm trước, nó gọi vào rụt rè hỏi tiền. Nó cũng chẳng dám đòi, chỉ bảo là chị có thì gửi cho em sớm để lo đám cưới, bố mẹ không có nhiều tiền. Tôi xoay như chong chóng.

Tiền trả em, tiền để mua vé máy bay về quê… Tôi quay sang trách chồng tôi vì một thứ phù phiếm để bây giờ mang nợ.

Tôi mới hơn 30 tuổi mà người khô gầy, gò má nhô cao, da đen sạm, tất cả chỉ vì chồng vì con. Vậy mà anh không biết thương tôi, còn hành hạ vợ thế này. Tôi thấy mệt mỏi quá, chỉ muốn buông xuôi mọi thứ…

(BPNT)

Bình luậnViết cảm nhận

Mới nhất
TopTrong ngày
TopTrong tuần