Mẹ của bạn gái thường xuyên “xin đểu”

17/09/2013 15:30
Mai Phương

Thái và Lan yêu nhau được gần hai năm nay. Ban đầu, Lan rất ngần ngại và không dám nhận lời yêu Thái, vì cô cho rằng hoàn cảnh gia đình mình không xứng đáng với anh.

 

Ba Lan mất sớm, mẹ Lan phải ôm con về ở với mẹ ruột, nhưng Lan lớn lên là do một tay của bà ngoại nuôi nấng, còn mẹ Lan thì do buồn phiền đã sa vào cờ bạc, lô đề rồi không thoát ra được. Đã nhiều lần bà ngoại Lan phải vất vả trả nợ thay cho con gái, nhưng cho đến khi bà ngoại mất đi thì thú vui đỏ đen vẫn còn đeo đẳng mẹ Lan.

Cô rất xấu hổ về tính khí của mẹ. Hàng xóm xì xào, dèm pha, bà con họ hàng cũng xa lánh dần vì mẹ Lan hay đến mượn tiền, rồi nợ cứ chồng chất nợ. Lan lại thay bà ngoại làm công việc trả nợ cho mẹ. Khuyên nhủ, nói nặng nói nhẹ bao nhiêu thì mẹ Lan vẫn cứ tính nào tật nấy. Hứa bỏ được vài hôm rồi đâu lại vào đấy, ngựa quen đường cũ.

Trong khi đó, Thái sinh ra trong một gia đình nề nếp, ba mẹ đều là giáo viên. Gia đình Thái không giàu có lắm, nhưng luôn được hàng xóm và nhiều người kính trọng, xem như là tấm gương sáng để học hỏi và noi theo.

Tình yêu thì đâu cần quan tâm đến hoàn cảnh gia đình phải môn đăng hộ đối gì, chỉ cần thương nhau thật lòng và hạnh phúc khi có nhau là đủ. Thái đã từng nhiều lần thủ thỉ cùng Lan như vậy. Và Lan nhận lời yêu anh, vì cô nhận ra sự chân thành trong thái độ và trong cảm xúc của Thái.

Nhiều lần Thái định thẳng thắn từ chối những lời xin xỏ của mẹ Lan, nhưng thú thật là anh cũng thấy rất tội cho bà ấy. (ảnh minh họa)

Nhiều lần Thái định thẳng thắn từ chối những lời xin xỏ của mẹ Lan, nhưng thú thật là anh cũng thấy rất tội cho bà ấy. (ảnh minh họa)

Biết trước tính của mẹ Lan nên Thái đã chuẩn bị sẵn tâm lý là sẽ không có gì bất ngờ nếu gặp phải tình huống khó xử. Nhưng dù có lường trước thì Thái vẫn lúng túng trước một số thái độ khó đỡ của mẹ vợ tương lai. Có lần, Thái qua chở Lan đi chơi, mới vừa tới cổng mẹ Lan đã chặn lại nói “Bác đang định đi mua nước mắm với dầu ăn nhưng chưa kịp rút tiền, con cho bác mượn tạm, hôm sau bác trả lại”. Thái vội vàng rút ví đưa mẹ Lan tờ hai trăm ngàn. Một lần khác, mẹ Lan hỏi: “Con có tờ năm trăm ngàn không, bác bỏ bao thư đi đám cưới mà trong túi chỉ còn toàn tiền lẻ, thấy kỳ quá”. Thái lại rút ví, có điều, mẹ Lan không hề đưa “tiền lẻ” lại cho Thái.

Lần khác nữa, Thái lại bị mất tiền khi mẹ Lan đề nghị trưa ở lại ăn cơm, rồi xin Thái ít tiền đi chợ, nhưng anh đợi mãi vẫn chẳng thấy mẹ Lan về… Và nhiều lần khác, cứ lý do này lý do kia, khi mấy trăm ngàn, cũng có khi chỉ mấy chục, nhưng mẹ Lan luôn tìm cách bòn rút từ chàng rể tương lai của mình. Dĩ nhiên Lan không hề biết những chuyện này. Thái cũng không dám nói vì sợ Lan buồn, tủi thân rồi lại đòi chia tay.

Nhiều lần Thái định thẳng thắn từ chối những lời xin xỏ của mẹ Lan, nhưng thú thật là anh cũng thấy rất tội cho bà ấy. Thật ra số tiền cũng không phải quá lớn. Mẹ Lan là một người đàn bà cô độc và bất hạnh, giờ cũng chẳng có niềm vui gì ngoài những tờ vé số và những lô đề. Sức khỏe bà ấy thì ốm yếu, cũng chẳng biết còn sống được bao lâu nữa. Nhưng cứ để mẹ vợ tương lai “xin đểu” như vậy hoài thì kể ra cũng ấm ức vô cùng. Bởi vậy, Thái cứ lần lựa mãi vẫn không thể tìm ra cách nào để giải quyết cho trường hợp oái ăm của mình.

(Khám Phá)

Bình luậnViết cảm nhận

Mới nhất
TopTrong ngày
TopTrong tuần