Mẹ không đủ bản lĩnh để đón con chào đời

25/11/2013 21:17
Tường Vân

Mọi thứ trong mẹ dường như sụp đổ, chân mẹ run rẩy đứng không vững. Mọi thứ trước mắt chỉ thấy một màu đen tối bao phủ. Mọi việc đã an bài, mẹ sẽ tước đoạt quyền được sống của con.

Mẹ thực sự xin lỗi con! Giờ đây mẹ rất mệt mỏi và đau đớn nhưng không thể ngủ được bởi lương tâm bị dằn vặt vì hành động tàn nhẫn đối với con. Mẹ muốn ghi lại những dòng nhật ký này như một lời nhắc nhở rằng phải ăn năn sám hối về việc làm ghê sợ của mình.

Con à, bố mẹ đã gọi con đến cuộc đời này vào đêm 26/10, một đêm đất trời Đà Lạt se lạnh, lâu rồi mẹ mới cảm nhận được không khí này. Mẹ cũng cảm thấy thích lắm, thích vì là lần đầu tiên được đặt chân đến Đà Lạt, vì khi đó mẹ không còn thấy mình lẻ loi đơn độc nữa. Tất cả mọi thứ khi ấy thật mới mẻ, không khí đó khiến người ta có đôi chút lãng mạn nữa. Đêm đó bố mẹ đã ở bên nhau.

Sáng hôm sau, mẹ không hề biết con đã đến và ở trong cơ thể của mình, mẹ thật sự mệt mỏi khi phải dậy sớm và tiếp tục lên xe di chuyển, hơn nữa lúc đó tâm trạng mẹ cũng không được vui, hình như mẹ đang bực bội bố điều gì đó. Khi xe bon bon chạy mẹ tranh thủ nhìn ngắm qua ô cửa phong cảnh tuyệt đẹp trên đường, nhìn những ngôi nhà mang kiến trúc đặc biệt vừa có đôi nét hiện đại pha chút cổ điển rất riêng mà chắc chỉ ở đất Đà Lạt này mới có.

images

Rồi mẹ nhìn những hàng cây hai bên đường, những đồi thông xanh bạt ngàn thẳng đứng, những khóm hoa dã qùy vào mùa đua nhau khoe sắc vàng rực khắp các nẻo đường. Thật đẹp con à! Rồi những dốc đèo quanh co hiểm trở nữa chứ, lần đầu tiên mẹ ngồi trên xe nhìn ngắm cảnh vật xung quanh mình tuyệt đẹp đến thế. Mẹ thấy ở xa xa màn sương mù đang che phủ khắp các ngọn đồi bất chấp những tia nắng ấm áp của một sớm bình minh, cảnh vật thật nên thơ. Mẹ thiếp đi lúc nào không hay, có lẽ do mệt quá, lại đang thiếu ngủ do nhiều ngày phải di chuyển liên tục. Thế là tạm biệt đất trời nơi đây, mẹ đã chia tay Đà Lạt như vậy đó con.

Rồi ngày 29/10, cuối cùng mẹ cũng phải chia tay bố vì bố không thể ở lại Sài Gòn thêm nữa, bố và mẹ không hề biết con đã có mặt trên cõi đời này. Mẹ nhớ chiều ngày hôm ấy trời mưa rất to, mưa to lắm, cũng không hiểu sao thời tiết lại bất thường đến thế, thật là chán. Trời mưa to làm cho việc ra sân bay về Hà Nội của bố con bị cản trở đôi chút. Mẹ và bố cứ vậy mà ngồi hoài dưới ô dù nhỏ ở quán cà phê bên đường, lòng trông chờ cho trời mau tạnh. Mưa to đến nỗi làm ướt luôn cả áo khoác ngoài của mẹ. Bố mẹ lại nép lại gần nhau hơn. Giờ mẹ nghĩ lại mới thấy lúc đó chúng ta như một gia đình! Mẹ xin lỗi con!

Lúc đó bố bất chợt hôn mẹ rồi nói: “Trời như vậy cũng hay, sau này biết đâu lại có kỷ niệm vui để kể với các con”, mẹ chỉ biết cười trừ, mọi thứ đúng là định mệnh phải không con? Thực sự khi ấy tâm trạng mẹ rối bời, chưa thể xác định được tình cảm của mình. Mẹ với bố chưa đến mức sâu đậm để bắt đầu việc đó, chính sai lầm ngày hôm ấy đã dẫn đến sai lầm hôm nay của mẹ.

Việc gì đến cũng sẽ đến, sau đó bố con về Hà Nội bắt đầu lại với công việc thường ngày. Bố và mẹ như hai con người lãng du bước đi trên con đường dài vô tận, gặp và trao nhau hạnh phúc nhưng không thể ở bên. Mẹ muốn con hiểu được hoàn cảnh của mẹ lúc này, thực sự cô đơn buồn chán lắm, không tình yêu, không công việc. Mẹ cũng cần lắm một bờ vai để có thể dựa vào lúc mệt mỏi và kiệt sức, cần một người hiểu để mẹ có thể chia sẻ mọi chuyện.

Mọi việc cứ trôi đi, mẹ vẫn không hề biết con đang ở bên mẹ. Đến ngày 10/11 bỗng mẹ linh cảm điều gì đó, lúc này con của mẹ cũng được 15 ngày tuổi rồi, những động mạch của con bắt đầu hình thành trong cơ thể mẹ, dường như mẹ cảm nhận được điều đó rất rõ. Mẹ thấy mình hay bị choáng, thường phải vào nhà vệ sinh nhiều hơn và lại ngủ nhiều nữa. Mẹ cứ nghĩ do chuyển sang phòng mới khiến dễ ngủ nhưng không phải.

Rồi sự nghi ngờ về sự hiện diện của con càng tăng lên khi kỳ kinh nguyệt của mẹ bị chậm hơn một tuần. Lo lắng càng ngày càng lớn, vậy mà mẹ cũng không dám chia sẻ cùng ai, kể cả với bố. Mẹ còn cố tỏ ra bình thường vui vẻ như không hề có chuyện gì khi nói chuyện với bố con qua điện thoại. Con người mẹ là thế, mẹ ghét tính cách này, đôi khi mẹ thấy mình thật giả tạo.

images (1)

Những ngày sau đó mẹ vẫn chưa đủ can đảm để xác định chính xác con đang ở bên vì lúc đó mẹ thật sự rất hoang mang. Nếu tim con đã hình thành, con sẽ cảm nhận được sự thổn thức trong người mẹ. Chắc con sẽ hỏi tại sao mẹ lại lo lắng nhiều đến thế.

Ngày 16/11 mẹ quyết định cho mình câu trả lời chính xác. Mẹ thành thật xin lỗi con khi thấy mình đứng không vững và run rẩy như là đón nhận một hung tin. Lúc này mẹ biết chính xác con đang ở trong cơ thể mẹ. Hẳn là con cảm thấy hạnh phúc và vui sướng biết bao khi được cơ thể mẹ bao bọc nhưng không hay biết rằng mẹ đang toan tính một ý đồ hết sức độc ác. Bởi vậy mẹ không thể báo tin cho bố con được. Mẹ muốn bí mật này sẽ được chôn cất mãi mãi.

Chắc con đã khó hiểu lắm khi tại sao đêm đó mẹ lại khóc nhiều đến vậy. Con đang ở bên mẹ nhưng mẹ lại không vui mà cứ úp mặt vào khóc. Có lúc mẹ khóc bật thành tiếng, nấc lên những hơi thở nhọc nhằn rồi lại thổn thức thở dài. Trong đầu mẹ mọi thứ rất hỗn loạn, mẹ thiếu dũng cảm, không đủ bản lĩnh để đón nhận con đến bên mẹ. Hoàn cảnh lúc này không thể được. Mẹ biết dù có nói gì cũng không thể biện minh được cho cái suy nghĩ đen tối và độc ác của mình.

Mẹ thực sự quá mệt mỏi. Mẹ chỉ muốn xin lỗi và nói với bố con một điều gì đó, nhưng tại sao nhận được tin của mẹ bố con lại im lặng? Thực sự bố con là người như vậy sao, mẹ không dám tin vào điều này. Mẹ chợt nghĩ, chỉ là tình một đêm rồi đường ai nấy đi, sao mà mẹ ngu ngốc quá vậy. Mẹ đang trông chờ vào điều gì chứ?

Lúc đó mọi thứ trong mẹ dường như sụp đổ hoàn toàn, chân mẹ run rẩy đứng không vững. Mọi thứ trước mắt chỉ thấy một màu đen tối bao phủ. Bất chợt suy nghĩ độc ác kia càng có cơ hội mạnh lên hơn bao giờ hết. Mọi việc đã an bài! Mẹ sẽ tước đoạt quyền được sống của con. Mẹ biết con rất buồn khi đón nhận điều này bởi mẹ là người mẹ tội lỗi. Con của mẹ thế kia, một sinh linh bé bỏng không hề có tội tình gì mà mẹ lại đem cái án tử đến với con nhanh như vậy. Những ngày tiếp theo con sẽ nằm thoi thóp trong bụng mẹ chờ tới giờ khắc ra đi mà chưa kịp nhìn thấy thế giới bên ngoài chỉ vì hành động độc ác tàn nhẫn của mẹ. Con ơi, mẹ xin lỗi, xin lỗi con thật nhiều.

Đến hôm nay con đã ra đi mãi mãi. Khi con đi, mẹ đau lắm, đau cả thể xác lẫn tinh thần. Mẹ quằn quại trong từng cơn co thắt mà không một ai bên cạnh. Nếu lúc đó chẳng may có chuyện gì mẹ cũng đồng ý buông tất cả để được đi cùng con.

Mẹ biết hành động của mình không thể tha thứ và không một ai thông cảm được nhưng con ơi xin hãy cho mẹ một đặc ân, để mẹ có thể luôn được cầu nguyện cho con. Mong rằng ở thế giới bên kia con của mẹ sẽ được bình an, luôn vui tươi hồn nhiên và hạnh phúc. Mẹ yêu con! Xin hãy tha thứ cho mẹ! Giờ đây mẹ sẵn sàng đón nhận những hình phạt mà cuộc đời dành cho mình.

(VnExpress)

Bình luậnViết cảm nhận

Mới nhất
TopTrong ngày
TopTrong tuần