Mẹ òa khóc tìm được con sau một ngày bặt tin trong lũ

22/11/2013 10:30
Mai Phương

Hoảng sợ vì không biết mẹ và con gái 18 tháng của mình đang ở đâu, chị Hòa khóc nức nở, nhảy lên canô của bộ đội phòng không xin đi vào vùng lũ dữ…

Chúng tôi đến lữ đoàn Phòng Không 573, Quân khu 5 để nắm tình hình giúp người dân khắc phục hậu quả sau trận lũ lịch sử vừa xảy ra trên địa bàn thị xã An Nhơn, Bình Định. Tình cờ chúng tôi nghe được câu chuyện cảm động về tình mẫu tử của hai mẹ con bị chia cắt bởi dòng nước lũ.

Hơn 9 giờ sáng ngày 16/11, chiếc ca nô cứu hộ của Lữ đoàn Phòng Không 573 cặp bờ, đưa hơn 30 người từ trong vùng lụt ra đến nơi sơ tán. Trong lúc mọi người lục đục bước xuống, thì có một phụ nữ trẻ tự ý trèo lên ca nô.

Thấy cô gái khóc nức nở, thượng tá Nguyễn Bá Khanh – chủ nhiệm Chính trị Lữ đoàn lại gần hỏi han. Cô gái tên Lê Thị Hòa (24 tuổi, nhà ở phường Nhơn Hòa – thị xã An Nhơn – Bình Định) là công nhân của một công ty tư nhân, có chồng nhưng đã ly dị hơn một năm nay.

Lê Thị Hòa được lữ đoàn Phòng Không 573 – Quân khu 5 giúp tìm thấy con trong vùng tâm lũ.

Lê Thị Hòa được lữ đoàn Phòng Không 573 – Quân khu 5 giúp tìm thấy con trong vùng tâm lũ.


Sáng 15/11, chị Hòa mang con gái (bé Vũ Lê Anh Thư, 18 tháng tuổi) vào gửi nhà mẹ đẻ cách đó gần 3km để đi làm. Nào ngờ buổi chiều tan ca, nước đã ngập cao chị không thể về đón con.

Lo cho con, cả đêm 15/11 chị Hòa liên tục điện thoại cho mẹ và các em hỏi thăm tình hình. Không có sữa mẹ, cháu Thư đói nên khóc cả đêm không chịu ngủ.

Nhưng đến sáng 16/11 thì chị mất liên lạc hoàn toàn với mọi người. Chị đứng ngồi không yên, lúc nào cũng ngóng nhìn về phía nước lũ. Chị đứng đợi hơn 10 chuyến ca nô đưa người từ vùng lũ đến nơi sơ tán.

Chị mong, chị chờ, chị đợi… nhưng mẹ và con chị vẫn chưa thấy đâu. Chị sốt ruột xin theo đoàn cho vào đón cháu.

Cán bộ, chiến sĩ ai cũng cảm thông cho hoàn cảnh của chị. Đội cứu hộ đã quyết định đặc cách cho chị đi theo đoàn. Chị mặc áo phao, ngồi trên cano, giữa dòng nước lũ trắng xóa, chỉ còn lại những ngôi nhà trơ mái ngoi trên mặt nước. Chị mất phương phướng, không xác định được đường đưa lực lượng cứu hộ về nhà mẹ đẻ.

Trong lúc tìm nhà chị Hòa, mọi người cũng kịp cứu thêm được 4 cụ già ở những ngôi nhà bị ngập sâu trong nước lên ca nô. Lượng xăng dự trữ sắp hết, anh em đành neo ca nô vào một cột điện, tìm cách gợi chuyện để chị Hòa bình tĩnh, nhớ lại.

Giữa dòng nước lũ trắng xóa, chị mất phương phướng, không xác định được đường đưa lực lượng cứu hộ về nhà mẹ đẻ.

Giữa dòng nước lũ trắng xóa, chị mất phương phướng, không xác định được đường đưa lực lượng cứu hộ về nhà mẹ đẻ.

Sau một lúc, chị nhớ ra nhà mẹ cách mấy cái lò gạch cũ khoảng 200m, đến đó chị có thể chỉ tiếp đường về nhà. Lập tức Thượng tá Nguyễn Bá Khanh nhanh chóng điện thoại hỏi một cán bộ của địa phương vị trí những chiếc lò gạch. Theo sự chỉ dẫn, chiếc ca nô tiếp tục nổ máy, thẳng hướng lò gạch tăng tốc. Quả nhiên chị Hòa đã xác định được phương hướng và tìm thấy nhà mình.

Nhưng tới đây, ca nô lại không thể tiếp cận được ngôi nhà do vướng ngọn cây và dây điện. Anh em chiến sĩ đành bơi vào các nhà dân gần đó, xem ai có thuyền nhờ họ giúp nhưng không có kết quả.

May mắn, hai chiếc thuyền đi lấy củi tình cờ chạy ngang qua, nên được anh em huy động luôn. Cháu bé được hai người cậu đưa ra ca nô. Nhìn chiếc thuyền nhỏ và cháu bé liêu xiêu trong dòng nước, ai cũng thót tim. Còn chị Hòa đưa tay lên cầu trời khấn phật.

Hai người cậu đưa cháu ra với mẹ.

Hai người cậu đưa cháu ra với mẹ.

Có một điều lạ là khi người cậu ôm trong lòng, cháu Thư rất ngoan và không hề khóc. Vậy mà khi chị Hòa vừa bế cháu lên ca nô, thì lập tức cháu khóc nức nở, lẫy người và vung tay đánh vào người mẹ thùm thụp. Cả hai mẹ con ôm nhau khóc òa.

Hai mẹ con ôm nhau òa khóc.

Hai mẹ con ôm nhau òa khóc.

Phải mất vài phút dỗ dành con, cháu bé mới chịu nín và ngậm bầu vú mẹ say sưa bú. Thì ra cháu hờn vì bị mẹ đã “bỏ rơi”, cháu đâu biết rằng cả đêm qua và sáng nay mẹ cháu đã gần như kiệt sức vì lo cho cháu.

Được mọi người dìu vào nơi sơ tán an toàn, chị Hòa vừa khóc vừa hỏi tên những ân nhân đã cứu mẹ con mình. Song chiếc ca nô đã quay đầu, tiếp tục tăng tốc hướng về vùng lũ. Mọi người chỉ kịp nhắn lại phía sau “Chúng tôi là bộ đội Lữ đoàn Phòng Không 573”.

Các chiến sĩ lữ đoàn Phòng Không 573, Quân khu 5 đưa người từ trong vùng lụt ra đến nơi sơ tán.

Các chiến sĩ lữ đoàn Phòng Không 573, Quân khu 5 đưa người từ trong vùng lụt ra đến nơi sơ tán.

Đi cùng các anh bộ đội phòng không, tôi cảm nhận được niềm tự hào khi làm nhiệm vụ của những người chiến sĩ bộ đội Cụ Hồ. Các anh đã không ngại khó, ngại khổ, bất chấp mọi hiểm nguy hết lòng vì dân đã khiến tôi rất cảm động. Chúng tôi xin gửi lời cảm ơn đến các anh.

(Vnexpress)

Bình luậnViết cảm nhận

Mới nhất
TopTrong ngày
TopTrong tuần