Người lính nữ viết thơ đẫm nước mắt gửi Đại tướng lúc 1h30 sáng

06/10/2013 20:37
Long Nhất

Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã từ trần vào 18h09′ ngày 4/10 tại bệnh viện Quân y 108, hưởng thọ 103 tuổi. Sự ra đi của Đại tướng là nỗi mất mát, là nỗi đau của hàng triệu người dân Việt Nam. Trên khắp các diễn đàn, mạng xã hội facebook, các thành viên đồng loạt thay ảnh đại diện bằng hình ảnh của Đại tướng và những dòng chia sẻ bày tỏ lòng thành kính tới Người.

Trong số đó có đoạn chia sẻ của một dân mạng tên Đỗ Hương lúc 1h30 sáng ngày 6/10 với những dòng tâm sự đầy xúc động và nghẹn ngào, đó là những kỉ niệm với Đại tướng. Đặc biệt, theo thông tin Đỗ Hương cho biết thì chị từng là một quân nhân.

Chị viết: “Cháu là Đỗ Thu Hương – từng là một người lính trong QĐND Việt Nam như bố mẹ cháu và các anh chị ruột thịt của cháu, luôn tin tưởng và yêu kính Bác và những cha chú anh chị – những người đã sống trọn tâm huyết và sức lực cống hiến và chiến đấu giành độc lập tự do cho đất nước . dai_tuong_vo_nguyen_giap_10-2ce13-93ea9

Cháu chắc chắn tình yêu và lòng kính trọng bác cùng những con người như bố mẹ của cháu sẽ theo cháu đến ngày cháu đi về thế giới vĩnh hằng – nơi mãi mãi có bác và bố mẹ cháu. Cháu cầu mong bác ra đi về nơi ấy thanh thản.

Nội dung bài thơ đầy cảm động viết lúc nửa đêm với tựa đề “Nén Nhang thành kính tiễn Bác Võ Nguyên Giáp – Đại Tướng của nhân dân Việt Nam.

Con thấy buốt trong tim

Như năm ấy các chiến sĩ ở trường thông tin chỉ huy nghe tiếng kèn báo thức, bị thay bằng lời thông báo: Có giặc xâm lược

Lòng chúng con tan hoang chảy nước

“Việt Nam ơi máu đổ nữa rồi”

Bác ơi,

Tin bác mất rồi

Con loạng choạng khi vừa về tới cửa

Lòng hoang mang khi không còn lửa

Biết tìm đâu ánh sáng nữa để tin

Hai ngôi sao dân tộc sinh ra

Mang trong tim ánh sáng và chí khí tự do độc lập

Đường tìm đến tự do gian truân vấp váp

Dụng tâm trí đưa đất nước đến vinh quang.

Năm sáu chín

Đường đấu tranh dài còn lắm dở dang

Hồ Chủ Tịch đi xa lòng chưa toại nguyện

Đại Tướng tiếp hồn Người thống nhất non sông

Tim “học trò” Võ Nguyên Giáp mênh mông

Tỏa sáng tri thức và tấm lòng nhân văn quảng đại

Bao đời nay Việt Nam được nhớ

Bởi tên Người Hồ Chí Minh – Võ Nguyên Giáp vang bốn biển năm châu

Cháu gọi bác: Bác ơi!

Bởi bác như bố cháu

Hơn hai mươi năm trước ở T.78

Cháu giả vờ như con nít để được gặp bác giờ nghỉ ngơi

Tối khuya rồi bảo vệ ngăn và bác gái nói: Đại Tướng Ngủ rồi

Cháu ăn vạ ỉ ôi để bác nghe thấy ra nói chuyện

Làm việc có xá gì giờ

Bác thủ thỉ kể cháu nghe những điều vui nhộn.

Cháu thấy bác như cha

Gần gũi và âu yếm

Giọng bác ấm kể chuyện

Cháu quên việc phải làm

Bên bác thấy thanh bình

Tình Tướng quân ấm áp.

Bác – Vị Tướng tóc bạc

Uy danh bằng trí tài

Cả thế giới nghiêng mình

Suốt dọc dài lịch sử

Bác là ông là cha

Có tâm hồn bao la

Nhân văn và hiền hậu

Không chỉ ở trong nhà

 

Khi cháu mặc áo lính

Tham gia chống ngoại xâm

Nghe tên bác mềm lòng

Chí khí dâng cao ngất

Tài thao lược tinh chất

Từ bộ óc vĩ nhân

Bác Giáp tên rất gần

Với từng người bộ đội

Nghe tin bác từ trần

Cháu hoang mang lảo đảo

Niềm tự hào dân tộc

Hôm nay đã ra đi

Đất nước còn lâm nguy

Bởi bao điều thay đổi

Lòng dân đang xào xáo

Cần một người cầm quân

Tư tưởng bác rất cần

Tài dùng binh bố trí

Cả đời bác lo nghĩ

Cũng vì nước thương dân

Tiễn bác đi mưa quần

Trời cũng tuôn nước mắt

Bác ơi,

Lửa từ mắt

Cũng không cứu được ai

Mai sau con đường dài

Dân tộc cần chỗ dựa

Còn ai…

Đất nước tắt một vì sao

Thế giới mất một anh hào

Hôm nay

Tiễn bác đi

Nén nhang này

Cháu con tiếc một giang sơn xót mười

Khóc người như khóc cha già

Như chẳng quên được mái nhà Việt Nam.”

(Trí Thức Trẻ)

Bình luậnViết cảm nhận

Mới nhất
TopTrong ngày
TopTrong tuần