Những chuyện kì bí có thật: Quê em - Đất độc (2)

28/10/2013 20:32
Lê Dũng

Lời Kênh 13: Trong thời đại khoa học công nghệ tiên tiến hiện nay, tưởng như mọi bí ẩn đều có lời giải. Con người đã du hành lên mặt trăng, giải mã AND hay có thể lặn sâu xuống đáy đại dương. Tuy nhiên, có những điều kỳ bí mà các nhà khoa học vẫn chưa thể lý giải được, trong đó vấn đề “Tâm Linh” là điều mà mỗi người trong chúng ta đều quan tâm nhất. Vậy chuyện ma quỷ có thật hay không ? Hay đó chỉ là những lời kể nhằm hù dọa những người có tâm lý yếu ? Liệu có một thế giới khác nào đó tồn tại song song với chúng ta mà các nhà khoa học chưa phát hiện được ? Tất cả đều chưa có lời giải đáp hợp lý.

Hôm nay, Kênh 13 xin đăng một câu chuyện đã được sự quan tâm đặc biệt của Cộng đồng mạng từ khá lâu, được một thành viên dấu tên đăng tải trên một diễn đàn công nghệ thông tin lớn nhất Việt Nam. Đã có nhiều ý kiến phản hồi về sự xác thực của câu truyện này. Kênh 13 xin phép không đưa ra lời bình luận gì, chỉ mong bạn đọc có thể xem nó hoặc như là một câu truyện mang tính giải trí, hoặc là một cái nhìn khác về thế giới tâm linh…

Vì câu chuyện khá dài, bao gồm 18 Chương, Kênh 13 xin phép được chia làm 3 phần để bạn đọc có thể tiên theo dõi…

>>> Những chuyện kì bí có thật: Quê em – Đất độc (1)

Quê em – Đất độc ( Phần 2 )

lanh-giang

Câu chuyện thứ 7: MA NAM

Trong tất cả những truyện trước, chi tiết em hay nhắc đến nhiều nhất là con sông và dải bãi bồi trải dài đoạn qua Ngọc Thụy. Sông Hồng dường như lúc nào cũng chứa đựng trong nó những điều kì lạ, và cả những thứ khó giải thích đến phi lý…

Như em đã kể ở trên, ngày xưa mạn Gia Lâm còn 1 cái bãi bồi to lắm. Bãi này trải dài từ chân cầu Long Biên về phía học viện Hậu cần bây giờ. Có những năm nước sông rút sâu đến mức cảm tưởng có thể bơi một chút là sang được bãi giữa. Trên bãi bồi rộng mênh mông đấy, người làng em trồng đủ thứ cây, ngô, khoai, rau rợ.. và cả khai thác cát. Cái bãi rộng và chắc đến mức mỗi mùa nước rút, dân cho máy xúc ra khoét sâu xuống, rồi đưa cả ô tô ben từng đoàn vào chở cát ra, để lại những cái hố sâu hoắm, rộng hoang hoác. Sau một mùa nước lên và rút, nước tràn vào gần như tạo thành 1 cái “hồ” trên mặt bãi bồi. Cứ thế, năm này qua năm khác, cái “hồ” rộng dần ra, thành 1 dải sông thu nhỏ ngay sát bờ, như cái bể bơi của tự nhiên. Nhà em nằm cách cái hồ đấy gần trăm m

Hồi nhỏ, ông ngoại hay đưa anh em bọn em ra chỗ đấy tập bơi. Chỗ nông chỗ sâu, bì bõm, y hệt 1 cái sông con con, nhưng không có sóng. Bọn trẻ con đứa nào cũng khoái chỗ đấy, vừa được tắm sông, vừa như được đi bể bơi. Nhưng có một điều cấm kỵ, gần như luật bất thành văn ở làng em, đó là nghiêm cấm tuyệt đối không ai được ra sông tầm giữa trưa và ban đêm. Nếu tầm đó còn có việc ngoài bãi thì không được mon men ra bờ sông hoặc cái hồ đấy. Bà em bảo, làng mình có Ma Nam

Ma Nam là linh hồn của những người chết đuối trên sông, chết bất đắc kỳ tử như bị sụp cát hoặc chìm tàu, và những người chết trôi dạt vào làng. Những người này không thể siêu thoát, họ tụ tập nhau trên triền sông vào mỗi buổi trưa và tối để tìm người. Họ chỉ có thể đầu thai nếu bắt được người hợp vía chết thay, gọi là “trả mạng cho Hà Bá” Vào những buổi đấy, người làng em vẫn thỉnh thoảng nghe tiếng ủm ủm nhảy xuống nước hay tiếng cười đùa ở bờ sông vào giữa khuya. Những người câu nhái đêm còn kể, có nhiều lần trên cái hồ đấy vào nửa đêm, từng tốp bóng trắng toát cứ nhảy ùm ùm, rồi lại cười khe khé với nhau. Làng em tuyệt nhiên không ai ra sông vào những giờ cấm kỵ cả trừ một vài tay cứng đầu cứng cổ tỏ ra coi thường, trong đó có cậu cả nhà em, cậu D.

Ông bà ngoại có 4 người con, mẹ em là cả, thứ 2 là cậu D. rồi đến cậu C. và dì T. là út. Cậu C. là người thông minh, nhanh nhẹn, học 1 hiểu 10, con đường sự nghiệp sáng lạn; nhưng trái lại, cậu D. lại rất nghịch. Cậu em nghịch từ bé, lớn lên làm trùm du côn, hở ra là cà khịa, ngứa mắt là đánh nhau.. Cả làng ngán ổng, gọi ổng là D. bẹt. Đỉnh điểm của sự việc là khi cậu em tham gia đánh người gây thương tích, bị công an bắt đi tù mấy năm. Lúc trở về cậu lại càng đâm lầm lì, khó tính… Trong các thứ trên đời,cậu em ghét nhất là mê tin dị đoan và những thứ thuộc về tâm linh như ma quỷ, thánh thần Ai nhắc đến những chuyện đó trước mặt ổng, nếu là bề trên thì cậu tỏ ra coi thường, hoặc nói lại gay gắt; còn nếu là bề dưới thì cậu tát luôn. Cậu em bảo, tao vào sinh ra tử bao lần rồi, cái đất Gia Lâm này làm gì có ma với chẳng quỷ; cậu em coi tất cả chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng… cho đến một ngày…

Cách đây 9 năm, hồi em mới vào lớp 10 cậu em bị dạ dày cấp. Đi 108 mổ, bác sĩ cắt đi 2/3 dạ dày. Kể từ đó, gã đàn ông lực lưỡng cứ suy sụp từng ngày. Đến năm em kết thúc kì 1 lớp 10, cậu em gầy nhẳng, cao 1m6, nặng tầm hơn 40kg, mỗi bữa ăn được lưng bát cơm là chịu. Thế nhưng tính hổ báo của cậu vẫn còn y nguyên, lại có phần nặng hơn trước. Cậu em đâm ra bất mãn với đời, càng tỏ rõ thái độ với những chuyện tâm linh.

Trưa hôm đấy, 2 ông cậu rủ nhau ra sông tắm. Phàm là dân sông nước, ai cũng thích bơi lội, đặc biệt là ở ngoài bãi. Đến gần giữa trưa, cậu C. em giục cậu D. cùng về ăn cơm, nhưng cậu D gạt đi. Thuyết phục không được, cậu C về trước…

12 rưỡi, chưa thấy cậu em về, cả nhà dáo dác đi tìm.. Vừa chạy ra đầu bãi thì cậu em lững thững đi vào. Mặt trắng bệch, cứ dấm dúi bước đi từng bước một như người say rượu. Nghĩ chồng bị trúng gió hoặc cảm nắng, mợ em hoảng quá, vội kéo cậu vào nhà bôi dầu. Cậu D cứ giãy dụa, mắt đảo như rang lạc. Vào đến sân, cậu em giật ra, ngồi phịch xuống, mặt như người điên, ngửa mặt lên trời cười ha hả. Mợ và bà sợ quá, gọi điện cho bố mẹ em về xem cậu thế nào để đưa đi viện. Cả nhà em tất tả phóng về quê. Lúc nhà em đến nơi, nắng đã chếch quá đỉnh đầu, cậu em đầu trần ngồi giữa sân, ai đem ô ra che là cầm gạch ném, rồi lại quay ra chỗ cũ ngồi cười. Lần đầu tiên trong đời em nhìn thấy một người như thế. Đầu tóc cậu em bù xù, lưỡi lè ra ngoài dài ngoằng, nâu xỉn; cái tròng mắt trắng ởn không còn thấy tròng đen.. Cậu em cứ ngửa mặt lên trời cười ế ế, rồi lại giật cục….. Cả họ nhà em, bao gồm 6 gia đình trong khu nhà em, gia đình em, và 3 gia đình trong khu nhà bà chị bà em đứng quanh sân, trố mắt nhìn cậu D.

Biết có chuyện chẳng lành đã xảy ra, bà em nhảy ra trước cậu D, trỏ thẳng tay vào mặt quát:

– Mày là thằng nào ? Mày ở đâu về đây

Lúc này cậu em mới nhìn liếc về phía bà em, nói bằng cái thứ giọng mà vĩnh viễn trong đời không bao giờ em quên, nó phảng phất, nghe như cái loa rè, hoặc như khi cắm dây loa lỏng, chỉ nghe tiếng rào rào mà không rõ tiếng…

– Quê tao ở Hải Dương

Cả họ nhà em chết lặng… Rồi “nó” lại cười khé khé như 1 người điên… Chỉ thấy bà em bảo vọng lại “Ma Nam” rồi đi ra phía cổng… chẳng ai biết bà đi đâu..

Lúc này “nó” hiện nguyên hình không phải là ông cậu em… “nó” bảo nó tên là Nguyên, quê ở Hải Dương, làm ăn buôn bán ở trên này, gặp mùa nước lũ bị chết đuối từ năm 96. “Nó” lang thang quanh bãi mấy năm, rồi bỗng hôm nay gặp ngày, lại gặp được ông cậu em hợp vía nên nó nhập.. “Nó” nói cứ bằng cái giọng đấy, mặt vẫn ngửa lên trời…. trời vẫn nắng chang chang…

Một lúc sau, “nó” đòi ăn cháo… Mợ em vào nấu cháo, bưng ra trước mặt “nó” cái xoong đang nghi ngút khói bỗng nhiên nguội hẳn rồi thiu luôn, chứ tuyệt nhiên không vơi đi 1 giọt, hay thấy “nó” thò vào ăn. Ăn xong bảo vẫn chưa no. Lúc này bố em cáu quá nhảy ra chửi. “nó” chẳng nói chẳng rằng lết từng bước vào nhà bếp Nhà em trồng ngô, thế nên hay tích ngô, lèn chặt trong những cái thùng phuy đặt trong bếp. Một thùng đầy nặng phải hơn tạ.. “Nó” lết vào đến bếp, lừng khừng đứng dậy rồi sốc cả cái phuy đầy ngô đặt lên vai tiến ra vườn… Cái phuy đấy 2 người ôm còn vất vả, vậy mà ông cậu em gầy nhẳng, vác trên vai, đi nghiêng ngả ra vườn..

Đến bờ tường, “nó” bất ngờ hất tung cái thùng văng qua, rơi sang vườn nhà bà trẻ. Bố em với cậu C nhảy vào giữ, chỉ thấy lắc lắc mấy cái 2 ông bắn về 2 hướng. Xong xuôi, “nó” lại về chỗ cũ ngồi…

Cả họ nhà em vẫn không rời mắt nửa bước khỏi “Nó”. Con chó nhà cậu C nuôi hằng ngày hay sang vườn nhà cậu D chơi, hôm nay rúc hẳn trong chuồng rên ư ử. Mọi người dạt hẳn ra, nhưng vẫn cố quây thành vòng tròn kín để đề phòng “nó” dắt cậu em ra sông. Bà trẻ em lần tràng hạt lầm nhẩm kinh liên tục, nhưng đáp lại, “nó” chỉ cười phe phé… Trời càng lúc càng nắng gắt, “nó” bắt ông cậu em cứ cởi trần, mặc quần đùi ngồi giữa sân gạch, thế nhưng mặt vẫn trắng bệnh, và nhờ nhờ thiếu sinh khí..

Đúng lúc này thì bà em về !

Bà em cầm trên tay là cành dâu vặt ngoài nghĩa địa; rồi không biết kiếm đâu ra nước tiểu trẻ con tẩm vào. Bà em nhìn thẳng vào “nó” gọi to tên cậu em 3 lần “D. ! D. ! D. ! ” , cứ mỗi câu “D.” là 1 phát bà quật thẳng cái cành dâu đầy gai đấy vào người cậu em.

Lúc này “nó” đã thôi cười, và quay sang nhìn bà em gườm gườm với ánh mắt sắc lẻm không có tròng đen nhưng tuyệt nhiên không làm gì cả. Bà em vẫn quật.. Đến cái thứ 6 thì “nó” quỳ sụp xuống chắp tay lậy bà. “Nó” bảo đã biết lỗi, chỉ xin ít tiền đi đường. Bà em vẫn chẳng nói chẳng rằng vụt tiếp.. Được 9 cái thì người cậu em giật tưng tưng, sùi bọt mép, rồi nằm yên không động cựa. Mợ em ré lên lao vào ôm cậu khóc, gào ầm lên “Mẹ giết chồng con rồi” Bà em cũng khóc, nhưng bảo cậu em không sao đâu, cứ đưa vào nhà nằm là được, đã trục được con yêu ra ngoài, giờ bà sẽ lo phần còn lại… Rồi bà em lại bỏ đi…

Đưa cậu vào nằm trong nhà, quả nhiên sáng sau cậu em tỉnh thật, nhưng không nhớ bất cứ chuyện gì. Điều cuối cùng cậu em nhớ là thấy bị ấn mạnh xuống nước, rồi khi mở mắt ra đang nằm ở nhà. Kể lại thì cậu khăng khăng không tin, bảo cả nhà bịa chuyện, rồi lại chửi bới ầm mỹ như mọi khi….

Chuyện cậu D. chưa qua được ít lâu, thì vài tháng sau đến lượt bác Ng. …

Bác Ng. là con dâu bà trẻ em – tức chị gái bà ngoại em; nhà bác sát vách nhà em, cách mỗi bức tường phân ranh giới mảnh vườn. Bác Ng còn trẻ lắm, cách đây 9 năm bác vừa lấy bác H. con bà trẻ em, và dọn về khu này sống. Đêm trước khi xảy ra chuyện, mấy con chó trong làng cứ sủa nhặng lên. Nhưng chúng sủa không thành chuỗi, mà cứ Gâu, huuuuu, Gâu…. Bà em bảo chó cắn “1 tiếng là ma, 3 tiếng là người”… Mắt loài chó có thể nhìn thấy âm khí và tà ma. Nếu cứ sủa thành chuỗi dài thì chắc chắn nó đang đuổi người, nhưng nếu cứ tiếng 1 cách nhau như thế có nghĩa là đang sủa ma.

Đêm đấy là cuối tuần, em ngủ lại bên Gia Lâm như thỉnh thoảng mọi khi. Tầm quá 1h bỗng bọn chó quanh nhà sủa nhặng lên, tiếng một, con nào cũng gầm gừ sợ sệt.. Một lúc sau phía nhà bà trẻ em rậm rịch tiếng người la hét, tiếng chạy, tiếng kêu khóc. Biết có biến, em gọi thằng em họ dậy, 2 anh em chạy ra hóng. Trong ánh đèn tròn vàng vàng, em thấy bác Ng, đang cố bám vào sợi dây treo trên cành hồng bì, đầu cố chúi vào cái nút thắt, còn bà trẻ em cùng 2 bác khác đang cố kéo chân bác Ng. ra, vừa kéo vừa khóc…

Bác Ng. tóc dài, để xõa, cố cắm đầu qua cái dây treo trên cành cây, mồm gầm ghè chứ không nói ra thành tiếng.. Điều kì lạ là 3 người giữ chân bác Ng. kéo ra mà vẫn không lại, bác Ng cứ đung đưa bám vào cái thòng lọng, rít ra những tiếng lạnh cả sống lưng. Cái chao đèn ngoài sân trước gió cứ rung bần bật, đảo qua đảo lại, ánh sáng chỗ mờ chỗ tỏ, khắp sân là tiếng khóc, chửi bới, và tiếng chó ư ử tạo nên cảnh tượng rất quái dị…

Lúc này bà ngoại em cùng các cậu cũng chạy sang. Buổi đêm gió to, tóc bác Ng. để xõa che kín mặt, giãy giụa cố chui đầu vào thòng lọng. Cậu D. trèo lên ngọn cây cắt dây, bác Ng ngã úp đầu xuống sàn gạch, rỉ máu… Bà ngoại em chậm chậm bước đến chỗ bác Ng nằm sấp, vén tóc ra, bất ngờ cả cái đầu bác Ng quay ngược lại, dù người vẫn nằm trong tư thế sấp. Cái đèn vàng đung đưa hắt ánh sáng vừa đủ để nhìn rõ. Mặt bác Ng. căng phềnh, 2 hốc mắt ti hí khép kín, vết máu chảy rỉ xuống từ đỉnh đầu lòa xòa khắp mặt.. Miêng bác Ng nhai rào rạo cái gì đó… Nhìn thấy bà em, bác Ng nhoẻn miệng cười, để lộ ra cái chân ếch còn giãy giụa…

Tất cả mọi người hét toán loạn, chạy dạt cả ra…. Bác Ng. lại lồm cồm bò dây với tìm cái dây. Bà em hô hào mọi người trói chặt bác Ng lại, đem nhốt dưới gầm bàn thờ.

Bà em bảo bác Ng mới về đất này, chưa cúng bái, thần linh thổ địa chưa quen mặt nên bị ma quỷ bắt dụ. Con này là ma thắt cổ, trước nó bị treo cổ chết, giờ bắt vía người, rủ ra treo cổ cùng nó. Nó hay bắt người ta ăn cóc hoặc ếch sống để càng tê dại, hoặc chết vì độc. Số bác Ng. còn cao nên người nhà phát hiện ra.

Bà em lại dò dẫm tìm đủ 3 nén hương lụi, thêm cái dao sắc gọt trầu và 1 quả trứng luộc. Bà với bà trẻ cúng bái đến 2h sáng thì bác Ng tỉnh… Lúc này cả nhà hớt hải đưa bác đi rửa ruột…

Giờ bác Ng. vẫn sống vui vẻ cùng bác H. sát vách nhà em…

Câu chuyện thứ 8: QUÁI VẬT SÔNG HỒNG

Theo lẽ thường tình, con người sống tại nơi nào thì cũng mang trong mình nỗi sợ về một điều mơ hồ ở nơi đấy. Đối với dân sông nước và vạn chài, nỗi sợ hãi lớn nhất chính là “Hà bá”. Hà bá là gì không ai biết, nhưng theo các cụ xưa kể thì đó là thần, được trời cử làm quan cai quản một khúc sông. Theo đó dân chài sinh ra tục thờ Hà bá, cầu cho những chuyến câu, mẻ lưới được thuận lợi, cuộc sống trên thuyền nay đây mai đó được yên ổn và không bị yêu ma quấy nhiễu. Dần dần, họ hình thành những “giao ước” ngầm, bất thành văn để thỏa hiệp với Hà bá. Người sắp chết đuối, dù có vẫy vùng gào thét, hay là người thân chăng nữa, thì người làm nghề sông nước cũng không bao giờ được cứu. Nếu cướp người đó khỏi tay Hà bá, cả nhà họ sẽ phải đền mạng… Dù sao đây cũng chỉ là một hủ tục, trong câu chuyện này em xin phép không đề cập đến, vì đối với người dân làng em, có một thứ còn đáng sợ hơn Hà bá, được biết với cái tên “Thuồng luồng”…

Cách đây chừng một năm, trên báo mạng có viết về một loài rùa khổng lồ sống trên sông Hồng ngày trước. Chúng cứ mất dần, cho đến khi chỉ còn một con rùa sống trên bãi giữa. Con rùa này mai to bằng cái phản, đen trũi, hay lên bờ cắp trâu tha xuống sông ăn. Dân ven làng sợ lắm, tìm cách trừ nó. Đuổi đánh một thời gian, cho đến khi 1 mũi lao ghim trúng vào người, con rùa mới bơi ngược dòng biến mất. Người ta nói con rùa đấy sợ, lại bị dân truy đuổi nên trốn mất, nhưng với ông bà và người làng em thì mọi chuyện không đơn giản như vậy….

Cách đây khoảng hơn 10 năm, hồi ông em còn sống. Hồi đấy ông vẫn ra sông tắm, nhưng không còn khỏe như trước. Ông em chỉ sông 1 lần vào buổi sáng sớm, nửa tiếng là về Ông là dân bờ bãi từ nhỏ, gan dạ, cường tráng, nhưng cũng tuyệt nhiên kiêng cữ, tránh động chạm đến thần thánh hay loài ma nam ngoài sông. Đều như đếm, sáng tinh mơ 6h ông em ra bơi, đến tầm 6 rưỡi 7h kém là về ăn sáng. Mọi thứ cứ thế lặp đi lặp lại cho đến một ngày. Hôm đấy cả nhà cậu D, cậu C đi vắng; dì T em làm ở đằng Hà Nội, nên nhà chỉ có ông bà. 8h sáng, không thấy ông về, bà em hốt hoảng đi tìm. Bà em biết chắc ma không bắt ông vì vía ông em rất nặng, chỉ lo ông bị trúng gió mà ngã xuống nước thì không biết thế nào. Chạy ra bờ sông, bà em thấy ông tắm ở giữa sông, tay chân vẫn kì cọ bình thường. Bà cất tiếng gọi ông vào, nhưng không thấy trả lời. Ông em vẫn thản nhiên tắm. Bà em bước đến gần hơn, sát bờ sông, định bụng gọi to cho ông nghe thấy, lúc này bà mới phát hiện ra một điều kinh hãi… Chỗ ông em đang tắm cách bờ tầm chục mét, nước sâu quá đầu, nhưng ông em vẫn nhô nửa người lên, 2 tay kì cọ như đứng trên một vật gì đấy… Sững sờ một lúc, linh cảm chẳng lành bà em cất tiếng hét thất thanh, ông em giật mình quay lại, chúi người ngã bổ ra đằng sau.. Chỗ ông em đứng gợn thành một dài sóng kéo dài, nghe oạp 1 tiếng rất lớn. Ông em vẫn tỉnh táo hoàn toàn, bơi về bờ….

Bà hỏi, ông em kể bơi ra đến đoạn đấy như mọi khi, đang định ngụp mấy cái rồi về, thì tự nhiên chân ông lần được hòn đá trơn nhẵn, rộng khoảng 1m nhô lên ở đáy. Rồi chẳng hiểu sao ông em lại đứng lên hòn đá đấy, tắm rửa bình thường, cảm thấy trong người mơ mơ tỉnh tỉnh. Bà em bảo ông tắm sông được hơn 2h rồi, nhưng ông em không tin, vì ông mới chỉ đứng lên đấy được một lúc, chưa được 10p thì thấy bà gọi… Bà bảo, lúc ông ngã nghe tiếng oạp rất to, và sông gợn sóng kéo dài kì lạ ở khúc đấy. Ông bà hoảng quá dắt nhau về thẳng….

Đi hết cầu Chương Dương, qua ngã tư Ngô Gia Tự – đường 5, đoạn Khu đô thị Việt Hưng là làng rắn Lệ Mật. Ở cái đất này rắn nhiều vô kể, dữ và có mặt ở khắp nơi. Từ xưa, làng Lệ Mật đã nổi tiếng với đặc sản rắn, dân lũ lượt kéo đến thưởng thức, làm ăn phát đạt vô cùng. Người ta cất nhà, tậu xe, xây đường lớn cũng từ mạng rắn mà ra. Cũng từ đó mà sinh ra lắm chuyện kì dị. Ngoài những con trâu con bò đột nhiên mất tích, hay có những tiếng động rột roạt lúc nửa đêm ngoài làng. Hồi đấy, bên phía quê em còn nhiều cây cối, dân thưa thớt chứ không náo nhiệt như dải phố Nguyễn Văn Cừ bây giờ. Dân sợ, mời thầy bên làng em sang xem. Thầy làng em sang, coi qua một vòng trong làng, biết đã có biến, khu này đã có một cái Tinh lớn. Thầy bèn lập đàn, lấy máu trâu bò đổ một đường ra sông rồi tế 49 hình nhân ngoài đó. Tối đấy cả làng nhà cửa đóng kín mít, đến nửa đêm nghe tiếng rột roạt rất nhanh mà mạnh, cả tiếng rít xè xè lẫn trong gió. Sáng ra, vệt máu trâu bò hôm trước lằn nguyên vết đất bị cày xới ra đến tận ngoài sông. Ông thầy lĩnh tiền rồi ra về. 10 ngày sau người ta tìm thấy xác ông thầy trên bờ đê làng, gãy hết xương cốt, máu trào từ mũi, miệng, tai tong tỏng, 2 mắt đã bị nổ nát bét… Từ đấy trở đi, ngoài bờ sông làng em hay nghe tiếng ì oạp lúc nửa đêm….

Hồi còn bé, mẹ em hay xin nước gạo ngoài Hà Nội về nuôi lợn. Đường xá hồi đấy rất thưa người, mẹ em lại hay đạp xe về muộn. Có một xẩm tối, đang thong dong đạp xe trên cầu Long Biên, mẹ em thấy 1 cái gợn to dưới mặt sông. Mẹ em kể, năm đấy nước lên cao, cách mặt cầu chưa đầy 5m, dừng xe nhìn kĩ, mẹ em tá hỏa nhận ra dưới cái gợn đấy, sát mặt là bóng 1 con rắn cực kỳ lớn, đen sì đang bơi từ từ về phía bãi làng em… Mẹ em bảo chẳng ước lượng được nó dài bao mét, vì lúc đấy còn bé, với lại hoảng quá nên chẳng nghĩ được gì; chỉ nhớ nó dài lắm, lúc trồi lúc lặn, đầu có cái sừng lớn màu đỏ. Mẹ em đứng trố mắt nhìn được một tẹo thì nó lặn xuống đáy sông.

Tết năm đấy cả nhà ngoại em đi chùa trong làng. Sư ông là người cao tuổi, sống ở làng từ khi còn là chú tiểu bé con. Bà em đem chuyện hỏi sư ông, sư mặt đăm chiêu một lúc lâu, rồi bảo ra bàn nước ngồi nói chuyện. Sư kể, từ cái năm Thầy pháp kia đi trừ tà, cái Tinh đấy theo về làng, trả thù ông thầy pháp vì làm nó mất chỗ kiếm ăn. Đấy là cái tinh rắn, do oan khí của rất nhiều con rắn bị giết ăn thịt hợp lại. Lâu dần nó thành ma ngoài sông. Con này ngủ dưới đáy sông, ăn xác người chết trôi qua hoặc bắt trộm trâu bò ven bờ. Con rắn này to và khỏe vô cùng, nhưng không bắt người bao giờ. Sư bảo có lẽ tại Thành hoàng làng mình thiêng và yểm ngoài bãi nên yêu ma không phạm được vào trong. Những con rùa khổng lồ ngày xưa chắc đã bị con này cuốn chết hay bị ăn thịt. Điều này sư khẳng định, bởi từ sau năm con tinh này về, loài rùa ở sông cứ mất dần, rồi tuyệt diệt… Cái ụ ông ngoại em đứng lên là lưng nó, nó muốn dìm chết hoặc bắt ông nhưng vì vía ông nặng quá, là dân thổ địa của làng, lại có bà em ra gọi kịp nên chưa làm gì…

Bây giờ mỗi khi về quê, qua cầu, lúc nào em cũng nhìn xuống sông… Nước vẫn cuộn những vệt đỏ dập dềnh…

Câu chuyện thứ 9: CÁI LINH

Cái Linh là em họ em, con gái cả của cậu D. , dưới nó là cái Liên. Cái Linh sinh năm 86, tuổi Hổ, sinh giờ Dần. Mẹ em bảo con gái sinh giờ Dần là sướng và gặp may mắn, nhưng cũng có nhiều truân chuyên.

Cái Linh càng lớn càng xinh. Năm nó 18 tuổi, cao ráo trắng trẻo, mặt mày sáng sủa, thế nên cái giai thường hay sang lê la. Lúc thì con cà con kê, lúc thì rủ đi chơi hay mua quà bánh đến tặng. Nó chẳng đáp lời ai, cũng chẳng nói ra nói vào gì cả. Thế nên cái giai lại càng cố cưa cẩm, rình mò.

Cậu D. em đuổi hết !

Đuổi thẳng cổ, vác gậy ra đuổi !

Cậu em ghét nhất là bọn con trai hay la liếm, làm phiền con gái ổng ôn thi ĐH. Nhất là mấy anh ăn mặc không lịch sự, đóng thùng, và đặc biệt là không biết tắt máy dắt xe khi vào đến cổng

Nó ôn thi ĐH mà như bị giam lỏng. Sáng, trưa, chiều, tối ăn gì, làm gì, cậu mợ em lo hết, chỉ việc vác xác ngồi ôn bài. Anh em em sang cũng chỉ nói chuyện được dăm ba câu cậu lại cắm cảu… Nó gần như bị nhốt trong phòng, cắm đầu vào đống sách vở cao bằng đầu nó. Cậu em bảo, nó mà trượt ĐH thì bọn kia chết hết với cậu…

Tối nào nó cũng đều đặn chong đèn học từ 7h, đến 12h thì đi ngủ. Hồi nhà dì chưa xây, mỗi lần sang em đều ngủ ở phòng cạnh phòng nó. Em kém nó 1 tuổi, ham chơi, thế nên thấy con bé học vậy cũng hơi hoảng. Đều đặn như đếm, nó học đến nửa đêm thì thấy tắt đèn

Phòng cái Linh ở tầng 2, phía sau là một vườn khế rất rộng, được ngăn cách với đường ra sông bằng một bức tường gạch loang lổ. Cái Linh kê bàn học nhìn ra sông qua vườn khế, nhưng nó chẳng mở cửa sổ bao giờ. Nó đặc biệt nhát chết, sợ ma, và có lẽ cũng là một trong số những người hiếm hoi ở làng em không biết bơi.

Cái Linh chăm chỉ và rất thương bố. Cậu em bảo gì nó cũng nghe, không bao giờ cãi, dù có phải cắn răng cố gắng nó cũng làm. Cậu em tỏ ra yên tâm về nó lắm. Tối tối lên kiểm tra, 7h con gái đóng cửa chong đèn, thế là yên tâm xuống ngủ. Nhà cậu em cầu thang nằm ngoài hành lang tầng 2, thế nên 2 tầng biệt lập hoàn toàn, không chung chạ cửa nẻo gì cả. Con Liên ngủ dưới tầng 1, tầng 2 dành hoàn toàn cho con Linh ôn thi, để trống 1 phòng bên cạnh.

Con Linh càng ôn càng gầy mòn. Thế nhưng chỉ trong 1 tuần liên tục, nó giảm cân thấy rõ. Người gần như da bọc xương, mặt xanh xao, đờ đẫn. Cậu mợ em thương quá, chăm chăm bồi bổ, nhưng không lại. Nó càng lúc càng héo hon, hỏi không đáp, cứ lầm lì… Mẹ em bảo có khi cậu nên xem lại, ép nó học nhiều quá đâm ra stress hoặc tự kỉ thì khổ thân.. Cậu D lo lắm…

Tối đấy, cũng như mọi hôm, 7h cậu em lên tầng 2 thì nó đã chong đèn học từ lúc nào; cậu lại yên tâm đi nằm. Chẳng hiểu sao đêm đấy trở gió, cái lưng dở chứng, đau quá không sao cậu em ngủ được. Nhìn đồng hồ thì mới gần 12h, cậu nghĩ bụng thôi lên bắt con bé đi ngủ không mai lại mệt. Cầu thang lên tầng 2 lát đá và khá cao, do cơn mưa ban tối trở nên trơn trượt, cậu em cứ dò dẫm từng bước lên chỗ cửa phòng con Linh còn sáng đèn. Cậu lên đến nơi, mở hé cửa ngó vào cho con Linh đỡ giật mình…

Con Linh không còn ở đó ! 2 cánh cửa sổ mở toang, nước mưa hắt vào ướt cả quyển sách !

Ngoái ra ngoài sân tối ôm như mực, mưa lâm thâm. Nhà cậu em đến tối là đóng cửa biệt lập với các nhà khác, lại nuôi 2 con chó rất khôn, cứ có động là sủa, nhưng tuyệt không thấy tiếng gì. Đèn nhà bếp và phòng tắm cũng im ỉm.. Bất chợt có tiếng rì rào nói chuyện dưới vườn khế, cậu em chùn hẳn lại… Rón rén bước ra hành lang ngó xuống vườn, cậu em thấy con Linh đang lẩm bẩm cạnh 1 gốc khế, phía trước nó, là bóng một người đen sì đang úp mặt vào góc tường. Cái bóng đứng im, không cử động gì cả, còn con Linh cứ rủ rỉ liên hồi. Cậu em hét lên một tiếng “Linh!”, con Linh giật mình rồi ngã lăn ra đất, một tràng cười ré lên sắc lẻm, chỗ cái bóng đứng giờ chẳng còn gì….

Sáng sau, bà em bôi dầu, đánh gió một lúc lâu thì cái Linh tỉnh… Nó chẳng hiểu tại sao lại bị sốt và nằm đây… bà em gặng hỏi thật lâu thì nó nhớ… Nó bảo, cách đây 1 tuần, nó vẫn ngồi học như mọi khi. Bỗng có tiếng cốc cốc ở cửa sổ, như có người cầm đất ném. Nó sợ lắm, toan gọi cậu D. thì dưới vườn khế có tiếng gọi thì thầm, nhưng nghe rất rõ “Linh!”. Không hiểu sao nó đứng lại và đi ra phía bàn học, dù vẫn tỉnh táo. Cái tiếng đấy lại cất lên lần nữa làm nó biết chắc không phải nghe nhầm tiếng gió “Linhhhh”… Bất giác nó “Ơi”…

Thế rồi cửa sổ mở ra, có bàn tay một cô gái bám lấy chấn song mà đu lên. Nó không nhớ mặt, nhưng bảo trông rất quen. Chẳng hiểu sao nó không thấy sợ mà lại cầm tay cô gái. Bàn tay đấy dắt nó chui qua khe cửa sổ rơi xuống vườn. Rồi cô gái đấy bắt nó hát. Một lúc lâu sau, cô gái ghé vào tai nó thì thầm “Mai tao lại tìm mày nữa nhé” rồi dắt nó đu qua khe cửa sổ vào lại phòng. Sáng ra nó chẳng để ý thấy gì khác…

Cậu em hỏi, thế còn bóng đen đứng im quay mặt vào tường là thế nào, và cả tràng cười the thé ? Nó khăng khăng bảo chỉ có cô gái đấy, khóc như mưa rồi ngất lịm… Nhà em hoảng quá….

Bà em thở dài đi xuống ban thờ…….

Cả sáng hôm đấy bà cấm cả nhà xuống vườn khế, một mình làm gì đó ở góc tường. Đến giữa trưa bà lên, mặt xanh xao, bảo “Từ giờ nó sẽ không bị quấy nữa” rồi trở về buồng dưới…

Quả nhiên từ đợt đấy trở đi con Linh không còn vàng vọt nữa.

Cậu em cũng đem gỗ mà chặn chết cái cửa sổ lại, không thể mở ra, cho đến một ngày khác….

Câu chuyện thứ 10: CON BẠN HỌC

Con Linh ôn thi chăm chỉ và miệt mài, nhưng cái trận ốm đấy làm nó xịu hẳn. Cậu mợ D. vẫn cố chăm bẵm, bố mẹ em năng sang chơi hơn, dúi cho nó mấy hộp Ensure tẩm bổ. 1 tháng gần thi nó vùi đầu vào học, cố quên đi mọi thú vui hàng ngày, họa hoằn lắm thì ngồi xem ti vi được dăm mười phút…

Cơ mà con Linh trượt !

Thiếu 1 điểm để vào Nông Nghiệp, nó cũng chẳng đăng kí cao đẳng… Ngày biết tin, con Linh phát bệnh ốm cả tuần. Khóc lóc chán thì lại lăn ra ngủ. Đến bữa cậu mợ mang cháo lên mới chịu ăn chút đỉnh. Cái thân thể gầy o của nó lại càng được thể suy sụp. Người tong teo, mắt trũng, thâm quầng… thế nhưng con Linh vẫn đẹp. Mắt nó buồn và lúc nào cũng ngấn nước như chực khóc. Cái tuần con Linh ốm, nó như một người khác. Lúc tỉnh lúc mê, lúc khóc lóc vật vã, lúc lại cười lảm nhảm 1 mình. Có đêm cậu mợ em đang ngủ thì con Linh dựng dậy, bảo “ngoài bãi có cái đám ma to lắm, nhưng sao lại đưa giờ này” Cậu em chẳng nói gì, đuổi nó lên gác bắt đi ngủ. Sáng hôm sau trong làng có người chết thật. Tiếng kèn inh ỏi re ré khắp nơi… Ngày đưa quan nhập thổ, đám đang đi qua con đường con con ra sông cạnh nhà em thì không sao quan di chuyển tiếp được. Chững lại ở đầu đường nửa tiếng rồi mới đi tiếp. Người ta bảo, người gốc ở làng, lúc chết đi bao giờ cũng muốn ra sông lần cuối. Cậu mợ D. thấy vậy trong lòng đâm lo lắng… Thế nhưng con Linh chẳng biết chuyện đấy, nó mải chìm trong cơn mộng mị của mình.

Khóc nhiều, lại biếng ăn, con Linh gầy rộc như da bọc xương. Cái tuần đấy có lẽ là thời gian em sang thăm nó nhiều nhất. Ngồi trông nó, chủ yếu nghe nó khóc, với cả nói luyên thuyên. Nó kể về một người làng bị chém chết đầu bãi ra sông cách đấy hơn chục năm vì ăn trộm. Nó bảo lúc chết, người đấy bị trói gô lại áp mặt vào bờ tường, dân đằng sau cầm rựa bổ vào đầu, nứt toác… Em trông nó mà như thử lửa với tinh thần.

1 tuần sau con Linh đỡ hẳn, không còn nói cười linh tinh nữa, mà đã chịu xuống nhà ăn cơm. Nó lại sinh hoạt bình thường, nhanh nhảu, nói nhiều, ăn cũng nhiều. Dần dà người cũng đẫy đà trở lại. Nó bảo quyết tâm thi lại năm sau. Bố mẹ em nghe vậy cũng mừng, rồi sau xin cho nó vào 1 trường trung cấp tài chính của quân đội, học kế toán, để nó đỡ có thời gian ở nhà 1 mình mà tự kỉ. Cái Linh nghe lời bố mẹ em, xách cặp đi học, và đi ôn thi lớp 13.

Hè năm đấy nhà em đi Hạ Long, mẹ em rủ con Linh đi cùng cho vui. Ở biển cũng hay, thoáng đãng và mát mẻ, tinh thần cũng dần trở nên phấn chấn. Thế nhưng bố em chẳng hiểu đi đứng thế nào mà bị ngã dập lưng, phải bó thuốc. Cả nhà đành về sớm mà thuốc thang cho bố. Đợt đấy mẹ em vẫn đi làm, 2 anh em em đi học, nhà chẳng có ai trông bố. Con Linh xin sang ở nhà em, để thuốc men cho bác, và cũng để đổi gió. Nó cũng chẳng biết có chuyện gì đợi nó tiếp theo…..

Con Linh sang nhà em có một thú vui rất hay, đấy là cứ đến tối lại lên tum hóng mát Ngày đấy khu nhà em toàn nhà tập thể 2 tầng, thỉnh thoảng nhú lên 1 căn 3, 4 tầng, thế nên đứng trên mái tầng 3 nhà em ngó sang 2 bên rất rộng rãi Lên một mình chán, nó rủ em lên cùng nói chuyện cho vui. Từ đấy em cũng hay tranh thủ thu xếp bài vở, tối lên tum hóng chuyện cùng nó.

Con Linh hình như rất thích để gió thổi vào mặt. Nó cứ hít hà cái hơi gió thổi qua, rồi lại cười bảo “Con gái ở sông anh ạ” Lúc này nó chẳng còn quái quái như hôm em trông nó ở quê, bình thường như mọi đứa con gái khác, cũng nói cười phe phé như ai. Nó cũng chẳng còn lảm nhảm kể chuyện nọ kia nữa, cho đến tối hôm đấy..

Như lệ thường, ăn cơm xong, con Linh tranh phần rửa bát rồi ngồi xem ti vi. Đến tầm 9h nó lại gọi em lên tum, tắt đèn ngồi hóng gió. Đêm đấy oi, trời chẳng có gió, cũng chẳng có trăng sao gì cả. Mải nói chuyện, mãi sau em mới để ý đồng hồ là hơn 10 rưỡi. Cả phố đã đi ngủ, chỉ còn 1 nhà gần nhà em chong đèn. Bỗng con Linh quay sang em bảo nhỏ “Chẳng hiểu sao con gái con nứa tự nhiên mặc váy vào cái trời này anh nhỉ”

Thấy nó nói 1 câu vô nghĩa, em nghĩ bụng có biến… Con Linh cứ nhìn về phía nhà kia, rồi lại quay sang em bảo “Cái con đấy chắc là hâm, đứng lên tum mặc váy đi qua đi lại.. Mà sao nó cứ nhìn em?”

Theo hướng nó hất hàm, em nhìn quanh, chỉ còn duy nhất là sáng đèn và có tum… nhưng không có một bóng người. Cả phố chìm trong màn đêm im lặng, tĩnh mịch. Còn tum cái nhà kia tuyệt nhiên không có ai qua lại…

“Anh Đ. sao con hâm kia nó cứ nhìn em?”

Em biết rồi… Thật sự là đến lúc này em biết có chuyện gì rồi. Em bảo ờ, anh cũng thấy nó nhìn mày, nhưng mà ko nhìn rõ nó mặc váy áo như nào.

“Nó mặc cái váy xanh liền thân mới lại buộc tóc 2 bên, có đoạn ngắn tí mà cũng không nhìn rõ”

Mồ hôi em đổ ra lạnh toát sống lưng. Em kéo nó xuống, bắt vào phòng em, lúc này em mới dám nói thật…

Năm cấp 2, em chơi thân với 1 đứa con gái. Tuy học khác lớp nhưng nhà gần, đi học toàn gọi nhau. Chơi với nhau 3,4 năm. Đến năm lớp 9, đang ở quê chơi với bà thì bố em gọi về, bảo, con Linh chết rồi, tai nạn tối qua, giờ mày có đi viếng thì tao qua đón……..

Con bé đấy tên là Linh, trùng cả họ cả tên với con Linh em em… Tối trung thu năm em học lớp 9, nó đạp xem lên Bưởi mua pháo, đi qua bùng binh, mà bây giờ là Ngã Tư Cầu Giấy thì bị 1 công nông chở gạch đâm chết. Chân tay nó gãy nát, rời ra, nhưng vẫn thoi thóp, đến khi đưa vào BV Giao Thông thì tắt thở… Lúc chết nó mặc bộ váy áo màu xanh liền thân, và có thói quen để tóc 2 bên……

Con Linh nghe xong mặt cắt không còn giọt máu, sáng hôm sau nằng nặc đòi về quê.

Tối hôm đấy nó lại mất ngủ. Cái cửa sổ vẫn kín, chốt chặt từ hôm cậu D. đóng đinh cố định. Nó bắt con Liên lên ngủ cùng.

Lên tầng 2 phải đi qua 1 hành lang nhỏ, qua chuồng chó, theo các bậc thang ốp đá và 1 hành lang nữa mới đến được phòng nó. 2 chị em dò dẫm dắt tay nhau đi lên, mở cửa phòng ra, con Linh hét toáng lên rồi ngất lịm. Con Liên hoảng quá kêu ầm mĩ, cậu mợ em thấy động phi vội lên tầng… Bóp huyệt nhân trung 1 lúc thì con Linh tỉnh, nhưng mặt nó trắng nhợt, chui tọt vào góc nhà khóc rú lên. Nó chỉ vào cuối giường, cạnh chỗ con Liên ngồi, run rẩy nói với cậu em… “Con bé ở nhà anh Đ… chân tay nó… nó ngồi cạnh con Liên…”

Câu chuyện thứ 11: GÓC VƯỜN

Bẵng đi một thời gian kể từ dạo đấy con Linh không còn bị ma hành nữa. Nó được cái không để ý chuyện gì lâu, thế nên dần lấy lại cân bằng. Sau cái đợt con Linh bạn em theo nó mò về Ngọc Thụy, bà em đâm ra đăm chiêu và cau có nhiều hơn. Sáng sớm bà ra bờ sông cầm theo cái bị, đến gần trưa lại về. Thỉnh thoảng cậu C. ngó sang, thấy cái bị lúc về bà xách nặng trịch, nhưng chẳng dám hỏi, hoặc cậu cũng không quan tâm. Cứ thế đến ngày thứ 10 thì bà không ra đằng đấy nữa.

Cái cửa sổ trong phòng con Linh vẫn bị đóng đinh chặt, trước cửa phòng nó lại được biện thêm 1 lá bùa cậu em xin trong chùa; thế nhưng khoảng vườn dưới chân cửa sổ bà em cấm tuyệt đối người nhà được lai vãng. Có thờ có thiêng, có kiêng có lành, nên nhà em cũng chẳng ai dám cãi lời. Cái chuồng gà được cậu D kéo lại sát cửa vườn, cách chuồng chó một đoạn. Lại đem dây buộc thành hàng rào, ngăn cách với góc vườn sau.

Ở góc vườn đấy thấy bà em đặt 1 con chó đá không có hốc mắt.

Em kể thêm một chút về cái vườn nhà cậu D. Nhà cậu em xây 2 tầng, cầu thang và hành lang đặt ở ngoài. Dưới gầm cầu thang là 1 khoảng sân bê tông nhỏ, có cái giếng và bể nước mưa. Cuối chỗ đấy là đường ra vườn. Tối nay có thời gian em sẽ vẽ qua để các bác dễ hình dung Vườn nhà cậu ngăn cách với đường ra sông bằng một cái tường gạch cũ, chẳng biết xây từ bao giờ. Trong vườn chủ yếu trồng khế và 3 cây chuối ở góc tường, chỗ nhìn lên cửa sổ phòng con Linh.

Đặt con chó đá ở đấy một thời gian thì cái đường nhỏ đi ra sông sát tường nhà cậu em bị bịt lại. Chẳng biết phường xã làm gì mà lại đem đất đá đến bịt kín cuối ngõ, đoạn nhà em, thành ra người làng chẳng còn qua lại được nữa. Con Linh vẫn sinh hoạt bình thường, cái cửa sổ vẫn đóng im ỉm, và cũng không còn nghe thấy tiếng gọi như hồi trước nữa.

Hôm đấy nhà em làm giỗ.

Ở quê em có một món đặc sản rất ngon, là củ chuối nấu với lươn. Đám giỗ nào trong làng cũng phải có một nồi lớn, nghi ngút và thơm phức. Đám trẻ con tỏ ra khoái chí với cái món này, lúc nào cũng giành ăn sạch sẽ.

Trước ngày làm giỗ, em với mẹ về sớm để cùng cậu mợ chuẩn bị. Nhà em rộng nên kê bàn ăn ngay tại sân nhà cậu D. Lại kiếm cái bạt che ở trên nên chẳng khác gì cái rạp cả, thoải mái ăn mà không lo nắng mưa Cơ mà không thiếu món củ chuối. Chiều tối hôm đấy mẹ em chuẩn bị ra chợ mua thì cậu C. gạt lại. Cậu bảo vườn nhà mình còn chuối. Chẳng nói chẳng rằng cậu C vác dao trèo qua cái hàng rào. đi ra chỗ 3 cây chuối vườn sau, cũng là chỗ ngày xưa cậu D. chôn con Tin.

Cái hố con Tin bị tha mất xác năm trước giờ đã lấp kín lại, nhưng chẳng hiểu sao đất ở đấy luôn mới. Lúc nào cũng nâu tươi, khác hẳn màu đất xỉn, xám nghoét như những chỗ khác trong vườn, dù chuyện xảy ra cũng hơn 3 năm. Cậu em chôn con Tin ở gốc chuối trong cùng, cái cây duy nhất mọc củ treo lơ lửng.

Trời mùa đông nhanh tối. Chạng vạng nhìn không rõ mặt người, cậu em lờ mờ nhìn thấy củ chuối, vung dao chặt. Nghe đốp 1 cái, tay cậu em bị giật mạnh, tê rần như vừa chém vào cái gì rất cứng. Cái củ chuối vẫn trơ trơ, nhưng từ vết chặt đấy một dòng nước lỏng lỏng chảy ra ồng ộc. Cậu em đưa tay quệt vào dòng nước đấy, rồi ngó xuống con dao, mẻ một miếng… Cảm thấy kinh hãi, tưởng hoa mắt, cậu em nhìn lại chỗ vết chém thì đằng sau bụi chuối, chỗ góc tường, một cặp mắt đỏ lòm trong bóng tối nhìn thẳng vào cậu em, bảo “Sao mày chặt tay tao” Cậu C. em hoảng quá quẳng cả dao mà phi bán sống bán chết lên nhà. Nhìn thấy cậu la ầm lên, mặt tái mét, cà nhà hớt hải chạy ra. Lúc này mọi người mới thấy bàn tay trái cậu em, chỗ đưa lên quẹt lúc nãy bê bết máu tươi…

Bà em từ bếp đi ra, không nói câu nào, không hỏi han, giơ tay tát cậu C một cái rất mạnh “Thằng ngu”. Đoạn bắt cậu rửa tay, lên ban thờ thắp hương, còn bà thì đi ra chỗ cây chuối. Mẹ em, dì T. mặt cắt không còn giọt máu, thút thít khóc vì lo cho cậu. Em cũng run như cầy sấy, nhưng không dám đi theo bà, mà chỉ dám ra cái chuồng chó hóng vào. Bà em đi thẳng chỗ cây chuối, cái cạnh nhà che khuất làm em không nhìn thấy bà làm gì, chỉ nghe loáng thoáng tiếng mắng chửi….

Năm đấy giỗ nhà em không có nồi củ chuối

Cái góc vườn từ đấy lại càng kì dị hơn. Chẳng cần bà nhắc nữa, cả nhà em chẳng ai dám động một bước vào vườn sau, âu chỉ có cậu D. hàng ngày vào chăm gà, nhưng cũng không lớ rớ gần cái hàng rào…. Chuyện cũng chỉ đến thế nếu con gà trống trong đàn không quá nghịch. Sáng sớm, như mọi khi cậu em ra vườn mở chuồng gà. Con gà trống chẳng gáy gủng gì, vỗ cánh bay phành phạch lên cái hàng rào. Chẳng để ý, cậu em đuổi theo giữ nó lại. Đuổi một chập thì cũng tóm được. Sau này cậu em kể, đang nghĩ bụng bực mình, tự nhiên thấy trong người là lạ và khó thở. Lũ gà đang kêu oang oác tự nhiên im bặt… Ôm con gà trống trước ngực, đột nhiên cậu thấy cả đàn gà, 2 con chó, và con mèo đứng trên lan can cầu thang mở mắt trân trân nhìn cậu.. Chúng nó đứng im, quay mặt nhìn thẳng vào mặt cậu, chẳng sủa, cũng chẳng còn kêu nữa… Cúi xuống nhìn con gà trống, cậu em thấy một cục máu đỏ tươi trông như con chó con…. Sợ quá cậu em phi thẳng lên nhà trên…

Từ đó cũng chẳng có ai dám loăng quăng gần cái chuồng gà..

Chỗ góc vườn, con chó đá mù mắt vẫn đứng lặng thinh….

Câu chuyện thứ 12: Ở NHỜ

Từ hồi ông mất, bà em cất 1 căn phòng nhỏ lợp ngói ở cái sân đằng sau nhà cậu C. Từ cổng đi vào khu nhà em thì nhà cậu C. là nhà đầu tiên bên tay trái. Cậu C. từ nhỏ là người thông minh, học hành giỏi giang nhất trong 4 chị em. Năm 18 tuổi, cậu đùng đùng nghỉ học, bỏ đi buôn biệt xứ. Thời gian đấy cậu em tìm đường sang Liên Xô buôn bán. Cái hồi mà cả nước chỉ dùng đồ Liên Xô, gia đình nào có cái bàn là Liên Xô hay mấy cái xô nhôm đã là thuộc hàng có của ăn của để. Cậu em sang được 1 năm thì làm ăn bắt đầu thuận lợi. Chẳng nhớ cậu em buôn gì, nhưng thấy gửi tiền về cho chị em đều đều, lại kèm theo mấy cái bàn là, nồi cơm nữa Ông em phần cho con cái, phần đem bán. Cuộc sống nhờ thế mà cải thiện dần dần.

Làm được 3 năm thì cậu C. nghỉ, lại về nước. Lúc này cậu em để dành được một cơ số tiền và vàng. Cậu theo bạn bè lên biên giới đánh hàng về bán.

Trời chẳng được lòng người, chuyến hàng đầu tiên cậu em bị cướp sạch. Bọn nó chặn đường trên đèo, lột sạch sẽ cả đoàn, bao nhiêu tiền bạc cậu đem theo đều mất trắng. Không bỏ ý định, cậu C lại xoay sang buôn thuốc lá. Được dăm ba chuyến, cậu lại bị lột sạch trên đèo Hải Vân. Của nả cứ thế bay đi hết. Cậu lại vay mượn, gom góp, mở hàng quần áo trên chợ Đồng Xuân. Buôn bán đắp đổi, có phần cũng kiếm chác được.

Năm 1994 chợ Đồng Xuân cháy !

Tài sản cuối cùng của cậu em theo thế mà bay luôn… Chán nản cậu nằm nhà 1 năm rồi lấy vợ. Hồi bé anh em em sợ cậu C lắm. Lúc nào nhìn thấy bọn trẻ con cậu cũng trừng mắt, hoặc lườm lườm không nói câu nào Năm em 16 tuổi thì cậu C. ly dị. Bà thì thầm với mẹ, mợ V. vô sinh. Thời gian sau cậu em xin được chân lái xe cho một công ty nước ngoài. Cậu lại chúi mũi vào công việc. 1 năm sau cậu C. đi bước nữa. Vợ cậu kém gần 20 tuổi, rất xinh đẹp và giỏi kiếm tiền. Mợ sinh được 2 đứa con gái. Gia cảnh cứ thế khấm khá dần. Đến khi ông ngoại em mất, chia đất cho các con xây nhà, cậu mợ em dựng được 1 căn biệt thự nằm ngay đầu ngõ. Ngày tân gia, trời đang quang tự nhiên có cơn gió mạnh, bụi mù mịt thổi vào từ đầu đường rồi cuốn thẳng ra sông.

Mùa hè cách đây 4 năm, em hay sang kèm thằng TA. con dì T ôn thi ĐH. Anh em chạc tuổi nhau, lại hợp tính nên có phần thân thiết hơn cả. Tối nằm ngủ với nhau, tự nhiên nó quay sang bảo “Nhà bác C. dạo này hay có người đến lúc nửa đêm”

Từ xưa đến nay cậu C em là người nguyên tắc, về nhà là đóng cửa cực ít khi tiếp khách sau giờ làm việc. Nhà cậu cứ 9h là tắt đèn lên gác chuẩn bị đi ngủ. Em chẳng tin nó, coi là nói linh tinh, quay lưng ngủ tiếp.

Cơ mà thằng TA. nói thật…

Buổi đêm em hay thức khuya, lúc đọc báo, lúc xem phim, hoặc có lúc chỉ để ngồi hóng mát. Đêm đấy khó ngủ, lay mãi em mới rủ rê được thằng TA ra sân ngồi tán phét. Vừa đặt chân ra bậc thềm, em nghe tiếng “Loẹt xoẹt, loẹt xoẹt” giống dép chà lên mặt đường bên sân nhà cậu C. Con chó nhà cậu hằng ngày hay gầm gừ, đêm nay tự dưng im bặt. Bà em và nhà 2 cậu đã tắt đèn đi ngủ từ lâu. Em thì thầm với thằng TA “Có trộm”. Ngó ra sân, em chết sững, bóng một người đàn bà mặc áo rộng thùng thình, tóc bù xù, dài rủ kín vai vừa bước vào cửa nhà cậu em.. Chỗ cái cửa phụ chẳng mở bao giờ …

Thằng TA bảo “Khách cậu C. em thấy đến nhà khoảng 2 lần vào tầm này nhưng không dám hỏi”

Sáng ra, em đem chuyện nói với bà. Bà em nghĩ lung lắm, rồi bỏ vào buồng… Cậu C. một mực khẳng định chẳng có ai điên mà đến chơi vào tầm đấy, và chắc chắn em bị hoa mắt. Thằng TA cũng im lặng hồi lâu rồi đi lên gác.

Bẵng đi một thời gian, em lại mò sang chơi. Hôm đấy nhà dì đi vắng, cậu C bảo em sang phòng trống trên tầng 3 mà ngủ, tiện trông hộ cậu con B. đang ốm.

Nằm giường lạ em bị khó ngủ; con bé phòng bên ốm, thỉnh thoảng lại cựa mình làm cái giường kêu cọt kẹt. Một lúc lâu sau, phần vì mệt, phần cũng quen quen, em thiếp đi. Cơn buồn ngủ đến bất chợt mà cũng tan nhanh. Cái cửa gỗ khép hờ, bị bật ra, gió sông thổi sộc vào phòng. Em nửa tỉnh nửa mê co tay kéo cái chăn ngang bụng, bỗng bất chợt một bàn tay từ phía cuối giường tóm chặt lấy tay em, lạnh toát ! Em sợ quá mở choàng mắt ra, ú ớ không nói được câu nào. Căn phòng trống trơn !

Người em như có cái gì đó chèn qua, nhưng đầu óc thì lại trở nên mụ mị. Lúc này em mới thấy ở giữa phòng lù lù một đống đen sì, to bằng cái bao tải, bất động. Ở góc nhà, có cái gì đó cứ đùn đùn lên như tổ mối, rột roạt, rột roạt… Cái đống đấy đứng im một lúc, rồi lao nhanh về phía em. Lúc đấy em không biết gì nữa, mở mắt ra thấy trời sáng, em lủi luôn về nhà.. Năm đấy là năm 2008…

Sau cái đêm ngủ nhà cậu C., em chẳng dám về quê nữa và cũng chẳng dám kể với ai. Mọi người thấy thế đâm ra trách nhiều lắm.

3 tháng sau nhà ngoại em có giỗ. Buổi tối hôm đấy, quá 10 rưỡi, dọn dẹp xong ai cũng mệt lử. Nhà cậu D. đóng cửa đi ngủ sớm, chỉ còn mấy anh em em, dì T với 2 bà mợ ngồi sân nói chuyện, cậu C lên nhà chơi với con khướu. Con khướu của cậu C rất khôn, nhưng chẳng hiểu dạy dỗ thế nào mà nuôi gần 2 năm vẫn không biết nói. Chỉ kêu kêu mấy tiếng rồi thôi. Thế nhưng cậu em vẫn thích nó lắm. Tối nào cũng ra ngó nghiêng nó một chút rồi mới đi ngủ. Cái lồng con khướu treo ở hiên trước cửa nhà.

Hội nhà em đang ngồi nói chuyện râm ran bỗng con khướu giãy giụa, vỗ cánh phành phạch và kêu ầm mĩ. Nó đạp cửa chuồng, lông xù lên, vỗ cánh điên loạn. Cậu C rối cả lên chẳng biết làm thế nào. Cả nhà em cũng chạy xuống xem. Lúc này tự nhiên con khướu cất tiếng nói, lạ hoắc, nhưng rất rõ ràng “Mửa mật mày ra” … Ai cũng không tin vào tai mình… “Mửa mật mày raaaa” Con khướu nhìn thẳng vào mặt em mà rít lên re ré. Tim em đứng im, chết cứng. Dì T sợ quá gào toáng lên. Con khướu lại vỗ cánh điên loạn, mỏ nó banh rộng ra ngửa cổ lên trời.

“Mửa cái mật mày raaaaaaaa”

Em sợ quá không nói được câu nào, nhưng người con khướu chĩa vào không phải em, mà là mợ H, vợ cậu C, đứng sau lưng em…. Mợ H đột nhiên vùng chạy vào trong nhà, dì T với tay ra kéo nhưng không kịp. Mợ vừa chạy lên tầng vừa gào, Con ơi Conn. Lúc này mọi người mới nhận ra con B đang ở trên gác một mình.. Mợ H lao lên trước, cậu C, em và thằng TA cũng lao theo. Chạy đến tầng 3, cái cửa sổ hướng ra sông bỗng bật tung, một cái bóng lù lù như bao tải nhảy vọt ra. Mợ H lao vào ôm con B, con bé tròn mắt không hiểu gì, khóc òa lên.

Lúc này dì T gào lên thất thanh dưới nhà “Anh C. ơi, ôi giời ơi anh C. ơi”, 3 cậu cháu lại lao xuống tầng 1… Dưới nhà, chẳng hiểu ai thả hay con khướu đạp được cửa lồng, bay toán loạn khắp phòng.. Nó rít lên sởn gai ốc “Thắt cổổổổổổổổổổổ” “Mửa mật mày raaaaaaaa” rồi bay theo hướng cái bóng vọt ra sông.

Cả nhà em loạn tiếng khóc, tiếng la hét. Thế nhưng cửa phòng bà vẫn đóng im ỉm, chỉ nghe tiếng tụng kinh đều đều….

Xem tiếp Phần Cuối: Những chuyện kì bí có thật: Quê em – Đất độc (3)

Bình luậnViết cảm nhận

Mới nhất
TopTrong ngày
TopTrong tuần