Những ngày tháng cũ

10/12/2013 10:15
Tường Vân

Chỉ là chút cảm giác mà mình muốn chép lại khi nghĩ về ngày tháng đã qua…

Thật đấy!

Thời gian trôi cứ trôi, và nó lớn cứ lớn.

Ngày hôm đó, nó cảm thấy có điều gì đó bức bối cứ ẩn khuất trong lòng nó. Nó dắt xe ra khỏi nhà, tìm đến một nơi nào đó để nó có thể trải lòng nó rộng ra. Nó phi xe, ừ, nó phóng xe thật nhanh. Cái gió lạnh cứ thốc vào mặt nó, lùa vào làn tóc nó. Nhưng, nó không thấy lạnh, cái gió lạnh của ngày gió mùa. Nó thấy, lòng nó được dãn ra. Nó hít hà cái hơi lạnh với một tâm trạng thích thú. Nó chẳng còn sợ cái lạnh nữa mà lúc này đây nó thấy yêu cái lạnh, cái thứ gió man mác buồn của trời đông Hà Nội cứ thế kéo nó đi.

Dừng xe ngay một góc của Hồ Tây. Nó nhìn, cái nhìn xa xăm về một hướng, nó cố ngoái nhìn. Kìa, là con đường Thanh Niên nơi mà trước đây ngày nào nó cũng phóng xe vội vã đến chỗ làm. Nó chợt nhớ, chợt thèm rồi chợt vui vì đường như con đường đó đã từng là một người bạn của nó. Nhớ bao nhiêu lần phóng xe qua đó, nó lại lẩm bẩm về những điều nó mong muốn, về tương lai mà nó đã tự vẽ ra cho mình. Thế vậy mà, con đường trở thành BẠN của nó mỗi lần nó đi qua.

nhung-ngay-thang-cu-9997e0be7ee6286b8c9568dde9ea84c3ed9abd2b

Đứng một mình hồi lâu giữa khoảng trời đất mênh mông vô định nhưng cũng rất kiên định đấy. Nó tưởng rằng nó mạnh mẽ đấy. Nó sẽ chẳng để bản thân vướng bận bởi điều gì đó. Nó chỉ cần sống, sống và làm những thứ nó thích, nó yêu, nó đam mê. Có lẽ thế là đủ.
Nhưng rồi nó nghĩ.

Nó vẫn luôn sống vui tươi như thế, luôn cười như thế và cả khóc như thế. Nó thấy lòng thắt lại. Thói quen một mình với nó đã không còn xa lạ gì nữa. Khi nó vui, nó cười. Khi nó buồn, nó cười nhiều hơn. Nó không thích ràng buộc, nó càng không thích những điều khiến gò bó bản thân. Nó cho nó cái quyền “tự do”. Phải có lẽ là vậy. Dần dần, nó quen với việc lừa dối bản thân. Nó không biết là nó cười vì nó vui hay vì nó buồn nữa. Nó chỉ biết cười giúp nó thấy nhẹ nhàng hơn.

Đầu óc nó đang trong một mớ những suy nghĩ ngổn ngang. Tin nhắn đến. “Đông đến rồi, yêu đi thôi. Đừng cười như thế em biết chị buồn mà. Đừng quên là chị có thằng em trai này nữa đấy nhé.” Nếu ở một thời điểm khác, nó sẽ cười toét miệng ra và gửi lại cho cậu nhóc đủ các loại icons :)) =)) ^_^ =]] :D :P thì lúc này đây tự nhiên giọt nước mắt nó cứ rơi.

Lâu lắm rồi nó mới khóc. Không như bình thường, nó muốn khóc, muốn điên theo cách của riêng nó thì nó uống, uống bia như một kẻ điên. Nó say khướt, và cứ thế nó khóc, khóc cho nó quên đi những gì đang chất chứa trong lòng nó.
Ừ, nó với cậu EM TRAI chẳng ruột già máu mủ gì, chỉ là cậu nhóc mà đã một lần bị nó cho một cái bạt tai vì tội uống rượu đến say khướt rồi khóc nức nở trước mặt nó. Chúng nó quen nhau tính ra cũng được 5, 6 năm trời rồi đấy.

Còn nhớ, nó là đứa ghét phải nói chuyện điện thoại mà có lần có thể cầm điện thoại để nói chuyện với cậu nhóc đến hơn 3h đồng hồ mới cúp máy. Thằng nhóc kể cho nó nghe đủ thứ về cuộc sống của sinh viên khối quân sự, kể về các cuộc tình ngắn ngủi, chớp nhoáng, kể về mối tình đầu tiên của nhóc và rồi chị em nó bắt đầu quen nhau như thế nào.

Nó chỉ cầm máy và nghe cậu nhóc kể, đến nỗi mà nhiều lần đang nghe, điện thoại tắt phụt đi một cái. Cuộc gọi đến nó lại nhấc máy nghe. “Điện thoại hết tiền, nhưng em vừa nạp rồi” rồi chị em nó cứ thể buôn chuyện với nhau hồi lâu không chán. Kề từ hồi tốt nghiệp cấp 3 tới giờ, nó chưa gặp lại cậu nhóc lần nào. Nhưng nghe nhóc kể, thì vài 3 lần tình cờ nhóc gặp nó mà nó không hay biết.

Nhóc kể “em bây giờ cao, to lắm rồi không còn bé nữa đâu”. Nó cười. Lần đó măc dù nó dùng điện thoại Q-mobile, cũng hơi cùi bắp một tí nhưng vẫn nhận được hình ảnh nhóc chụp gửi cho nó. Nhóc nói vui vì có một người chị và thúc giục chị yêu đi thôi. Chừng đó tới giờ, chúng nó mất liên lạc nhau suốt rồi lâu rồi không biết ở đâu nhóc lại tìm được số nó rồi cả FB nữa. Nhưng những cuộc nói chuyện thì cách thưa dần vì cả chị em nó đều bị cuốn vào việc riêng của mình.
Mặc dù nó không quá xinh hay phải thuộc tuýp con gái “dịu dàng” nhưng không biết có nên nói là may mắn hay không vì nó cũng được hay nói là bị các chàng (nó không phải tự hào đâu) nhưng bây giờ nó không biết có tất cả bao nhiêu chàng đã tán tỉnh nó, rồi gửi cho những tin nhắn đầy yêu thương này khác.

nhung-ngay-thang-cu-8a4bdd9d862f4be0ad3b999b9bf18f01a097dc79

Nhưng nó dửng dưng mà chỉ muốn dong duổi ngược xuôi với bạn bè hơn thay vì một người bạn “đặc biệt” theo ý nghĩa nào đó. Tự nhiên, nó nhớ lại vài gương mặt. Anh chàng đã kiên nhẫn tặng nó hoa với socola trong suốt mấy năm liền (mặc dù bị nó từ chối hay thế nào đi nữa), anh chàng đã vì nó mà uống say khướt rồi đứng khóc trước mặt nó hay anh chàng muốn kết thân với nó vì muốn xây dựng cho mình một gia đình.

Thấm thoắt từng đấy thời gian,với những gì đã xảy ra và nó được chứng kiến, bây giờ nó đã 22 tuổi (tuổi mụ nữa là đã 23 rồi). Nó gặp gỡ nhiều người, quen biết không ít. Nhưng nó vẫn chưa tìm cho mình được một người đủ tin cậy, đủ yêu thương và đủ kiên nhẫn để dành cho riêng nó. Phải chăng vì nó là kẻ “kén cá chọn canh”, có lẽ đúng mà nó cũng chẳng rõ nữa. Hàng chuỗi dài những mảng suy nghĩ quẩn quanh trong đầu nó.

Chợt, nó bắt đầu thấy lạnh, gió đông cộng với việc đứng quá lâu trước hồ khiến nó dần lạnh cóng người. Nó thở phào một tiếng dài. Suy nghĩ đăm chiêu chừng vài phút rồi nó lại cười. Nó lên xe và cứ thế ùa vào dòng người đông đúc giờ tan tầm. Nó biết dù suy nghĩ bao nhiêu, cách nào đi chăng nữa. Nó vẫn thích cuộc sống hiện tại của nó, cuộc sống một mình tự do tự tại. Nhưng từ sâu trong lòng nó, nó luôn muốn kiếm tìm một người bạn (hẳn là khác giới) để nó có thể lôi ra mà kêu ca, than thở rồi phá lên cười chung với nó.

(Guu Cuộc Sống)

Bình luậnViết cảm nhận

Mới nhất
TopTrong ngày
TopTrong tuần