Nữ sinh Kim Anh cắt cổ người tình trên xe Lexus và những khát khao đã một thời nguội tắt

07/12/2013 21:18
Hạ Nam

Hẳn nhiều người vẫn còn nhớ cô nữ sinh xinh đẹp Vũ Thị Kim Anh trong vụ sát hại người tình trong xe Lexus gây xôn xao dư luận hồi tháng 2-2009. Kim Anh hiện đang cải tạo tại Trại giam Phú Sơn 4 và thật sự muốn quên đi quá khứ. 14 năm tù giam với một đời người, có thể rất dài, nhưng cũng có khi rất ngắn. Kim Anh là cô gái trẻ, đang tuổi xuân sắc bị kết án vì tội giết người. Cô đã thực sự ăn năn hối cải và đang cải tạo tốt với hy vọng sẽ nhanh chóng vượt qua thời hạn cải tạo, và có thể sẽ được đặc xá để trở về làm lại cuộc đời.

Phút chốc lầm lạc

Ở các trại giam trên cả nước, có hàng trăm cô gái trẻ như Kim Anh, từng một phút lầm lỡ, gây nên trọng án, và hủy hoại tiền đồ của chính họ. Nhà văn Võ Bá Cường (quê ở Thái Bình), người đã đi thực tế và viết hầu hết các trại giam trong cả nước cho biết: “Những người trẻ lầm lạc như Kim Anh thì nhiều, nhưng cái ý chí đoạt tuyệt quá khứ, có ý làm lại cuộc đời thì không phải nhiều đâu. Tôi đã theo dõi thông tin về Kim Anh rất sát, liên tục và ngày đó, dư luận cũng quan tâm, đề cập nhiều. Tôi tin, Kim Anh với sự quyết tâm, có ý chí, sẽ có thể cải tạo tốt hơn nữa và sớm được trở lại cuộc đời. Vì đường đời của em còn rất dài”.

Kim Anh làm nữ sinh sư phạm, sắp nhận bằng cử nhân. Cô được các bạn bè nói rằng là hoa khôi khoa Hóa, một cô gái Tày năng động, hiền lành và ngay cả đến giờ cô vẫn múa rất giỏi. Cuộc đời cô nếu không có bước rẽ định mệnh và ngang trái ấy, cô sẽ có tổ ấm, sống với niềm vui và hạnh phúc chứ đâu phải chịu cảnh tù giam như bây giờ. Nhưng chuyện đã xảy ra rồi. Không thể xoay chuyển được. Cô cũng đã cải tạo được mấy năm rồi. Cách tốt nhất là hướng về ngày mai.

Lời nhắn nhủ

Kim Anh được chuyển về Trại giam Phú Sơn 4 từ tháng 5-2010. Từ đó đến nay, cô luôn nỗ lực hoàn thành mọi công việc được giao. Các tiết mục văn nghệ trong các phong trào thi đua văn nghệ của phạm nhân cô biểu diễn rất tốt, ai xem cũng phải thán phục. Một cô gái ngoại hình đẹp, múa dẻo, ánh mắt lung linh. Thời gian đầu về Phú Sơn, cô hơi ngượng vì chỗ nào cũng thấy nhắc đến mình. Sau đó, cô được học kéo sợi, làm vàng mã, tập văn nghệ và có thời gian cô đọc sách. Kim Anh nói: “Em muốn quên đi quá khứ anh ạ. Em chỉ nhớ những hình ảnh đẹp trong quãng thời gian là sinh viên thôi. Nhưng em cũng phải đấu tranh mãi đấy, em học được cách phải chấp nhận sống cuộc sống như vậy. Ở trại, mọi phong trào văn nghệ em đều tham gia, nên em xuất hiện nhiều trên báo. Những điều đó cho em niềm vui, giúp em quên đi ác mộng”.

Trong nhiều tiết mục văn nghệ, Kim Anh xuất hiện với thân hình “bốc lửa”,  một khuôn mặt rạng ngời. Nhưng sau đó, chắc chắn, cô lại phải trở lại buồng giam, với những sinh hoạt phải tuân thủ quy định của trại giam, với những bức tường im lặng. Quãng thời gian trong trại Kim Anh nghĩ nhiều. Khuôn mặt thanh tú của người con gái đẹp luôn phảng phất nỗi buồn, ưu tư. Tôi hỏi: “Điều gì khiến em ân hận nhất?” Kim Anh trả lời: “Ân hận nhất là em có lỗi với cha mẹ. Cha mẹ đã cho em ăn học tử tế, hy vọng em thành người tốt. Vậy mà mọi chuyện đã xảy ra”. Nói đến đây, cô khóc. Cô cũng khóc khi nhắc đến những bạn bè cũ, những người đã không bỏ rơi cô. Ngay cả khi cô vào trại giam, họ vẫn đến thăm, động viên. Sự cảm thông với những gì cô gây ra, cho cô hiểu được giá trị của tình cảm, sự bình yên và sự tự do. Cô đã vấp sai lầm, đi vào một ngã rẽ tiêu cực, dấn thân vào một cuộc tình sóng gió. Tôi lại hỏi: “Em có lời nhắn nhủ nào cho các bạn trẻ, để đừng rơi vào cảnh lao tù như em?”. Kim Anh bảo: “Rất nhiều bạn trẻ như em, vì những phút giây nông nổi, hoặc không kìm chế được bản thân, hoặc vì những cám dỗ mà đánh mất mình. Mọi chuyện đều có nguyên do và kết cục của nó. Tương lai của em, em đã đánh mất rồi. Nhưng cần phải sửa chữa sai lầm để đi tiếp, em sẽ chôn vùi được quá khứ tội lỗi đó, xin mọi người tha thứ, chấp nhận em, để sau này em cải tạo, còn được quay về trong tình thương…”.

Tìm lại niềm tin cho cha mẹ

Nhớ lại, trong Cuộc thi viết “Sự hối hận và niềm tin hướng thiện” trong phạm nhân, trại viên do Tổng cục Thi hành án hình sự và Hỗ trợ tư pháp Bộ Công an phát động năm 2011 đã thu hút sự tham gia hơn 20.000 phạm nhân. Phạm nhân Vũ Thị Kim Anh viết bài tham gia cuộc thi. Bài viết của cô khá xúc động, tuy không đạt giải nhưng nhận được rất nhiều sự quan tâm. Kim Anh đã viết: “…Giờ đây, khi đã hiểu được giá trị của lao động, giá trị của cuộc sống và chứng kiến những thành công mà bạn bè đồng trang lứa đã gặt hái được, tôi thấy thật đáng xấu hổ biết bao. Nhưng cũng chính vì thế, trong tôi lại nung nấu một ý chí và quyết tâm hơn bao giờ hết. Bằng những gì mình được trải nghiệm, đặc biệt là trong môi trường này và cùng với việc trau dồi thêm vốn kiến thức ít ỏi, tôi phải bắt đầu làm lại, khẳng định lại chính mình, tìm lại niềm tin, niềm hy vọng cho cha mẹ và những người yêu thương. Muốn làm được điều đó, chúng ta phải bắt đầu ngay từ bây giờ. Nhận sự quan tâm, giúp đỡ của cán bộ quản giáo và Ban giám thị, tôi luôn cố gắng hết sức để không phụ lòng tin mong. Tôi là một người gây ra tội lỗi, song được sự cảm hóa của các cán bộ nơi đây, tôi đã biết hướng mục đích sống của mình tới những điều tốt đẹp nhất, mong muốn được trở lại thành con người lương thiện, có ích cho xã hội.

Đó là những tấm lòng nhân hậu, bao dung, đã xóa đi khoảng cách giữa những con người thuộc về hai thế giới bên ngoài xã hội và đằng sau song sắt. Chính những tấm lòng ấy đã khơi dậy trong tôi những khát khao một thời nguội tắt. Từ sâu thẳm trái tim, tôi vẫn mang một lòng biết ơn sâu sắc.

Qua đi những ngày mưa, ta mới biết thêm yêu những ngày nắng. Cuộc sống nào cũng vậy. Khi trải qua những mất mát rồi mới giúp ta trân trọng những gì mình đang có hơn. Tôi tin rằng, cố gắng cải tạo thật tốt là con đường duy nhất giúp ta sớm được hưởng sự khoan hồng của pháp luật, sớm được trở về với gia đình và xã hội, mỗi chúng ta sẽ vững vàng, trưởng thành hơn trong cuộc sống, kiên cường vượt qua những khó khăn, thử thách để làm một con người lương thiện có ích cho đất nước…

Đọc những dòng này, tôi chợt nhớ đến phạm nhân Huỳnh Minh Vũ, hiện đang cải tạo trại Trại giam Thanh Phong (Thanh Hóa). Vũ có tài vẽ tranh, hát và là người có khát vọng sửa chữa lỗi làm, làm lại cuộc đời. Ngày từ những ngày nhập trại, Vũ đã khao khát tìm lại niềm tin nơi giám thị, cán bộ quả lý trại giam và gia đình. Vì thế, cậu đã dồn tất cả tâm huyết vào những bức tranh và lời hát. Vũ cũng có một bài dự thi, trong đó trang trí rất đẹp bằng những hình ảnh tươi sáng và thông điệp nhắn nhủ với các phạm nhân khác: hãy ăn năn và thức tỉnh. Cậu cũng có thông điệp cho các bạn trẻ: đừng phạm sai lầm như chúng tôi và hãy sống tốt, tuân thủ pháp luật.

Tôi tin, cũng như Kim Anh, Huỳnh Minh Vũ sẽ thực hiện được khát vọng của mình.

(Pháp Luật)

Bình luậnViết cảm nhận

Mới nhất
TopTrong ngày
TopTrong tuần