Quốc Vượng – hồi ký cuộc đời (P1): Những tiếng rên sau song sắt!

18/12/2013 10:16
Hạ Nam

“Tôi ghét cái sự im lặng đầy tội lỗi… Đêm đang nằm mơ màng thì lại giật mình bởi những tiếng vật vã, rên rỉ của mấy người lên cơn…”

LTS: Quá khứ lầm lỗi đã lùi xa, Quốc Vượng đang hạng phúc với cuộc sống mới, tuy không nhiều tiền nhưng đáng trân trọng. Trong tâm thế ấy, Quốc Vượng không ngại chia sẻ hồi ức về những tháng ngày tồi tệ nhất của đời mình, để có dũng khí bước tiếp và đối mặt với cuộc sống không danh lợi, phù hoa.

Dưới đây là loạt bài độc quyền của Trí Thức Trẻ về cựu danh thủ vang bóng một thời.

Trong số những ngôi sao U23 Việt Nam bị lĩnh án liên quan đến scandal tiêu cực, dàn xếp tỉ số tại SEA Game 23 thì Quốc Vượng chính là người khó khăn, chật vật nhất sau khi trở về làm lại cuộc đời. 8 năm trôi qua nhưng “vết nhơ” đó vẫn chưa thể phai nhòa trong ký ức người dân Việt, đặc biệt là với chính bản thân của chàng tiền vệ hào hoa một thời này.

3 năm 8 tháng là quãng thời gian không quá dài trong một đời người, nhưng với Vượng, nó chính là những tháng ngày khủng khiếp nhất, tủi nhục nhất. Anh luôn phải sống trong tâm trạng hoang mang, lo lắng và rất nhiều hối lỗi.

“Thời gian đầu ở trại mình suy nghĩ nhiều nên suy sụp lắm. Cứ buồn vì nghĩ đến gia đình, bạn bè chắc đang bị mọi người chỉ trích, chế giễu ngoài kia”. Quốc Vượng kể lại phần ký ức mà anh cố gắng chôn sâu cho chúng tôi trong sự rụt rè, e ngại.

Quãng thời gian 3 năm 8 tháng trong trại thực sự quá khủng khiếp với Quốc Vượng

Quãng thời gian 3 năm 8 tháng trong trại thực sự quá khủng khiếp với Quốc Vượng

Với Vượng, những ngày đầu vào trại thật sự khủng khiếp. Anh sống mà có những lúc tưởng như mình đã chết. Vượng không sợ bị tra tấn, hành hạ bởi những tay “anh chị” trong trại, thứ mà Vượng sợ nhất chính là sự im lặng!

Không gian im lặng, tất cả im lặng, Vượng cũng buồn chán đến nỗi phải lặng im. Trong cái bóng tối lờ nhờ ở buồng giam, Vượng cố gắng lần bước xung quanh để tìm chút ánh sáng, nhưng tất cả đều chìm trong một màu đen đầy tăm tối. Nó chẳng khác nào cuộc đời của Vượng lúc này.

Cho đến giờ Vượng vẫn không thể quên được cái đêm đầu tiên vào trại, đêm khủng khiếp nhất với anh. Vượng không hề bị tra tấn, hành hạ dã man như những gì người ta đồn đoán bên ngoài kia mà anh nằm thu lu một chỗ trên chiếc giường bé tí. Chẳng quen biết ai nên Vượng không dám bắt chuyện, anh chỉ im lặng nghĩ về gia đình, nghĩ về những lỗi lầm mà mình đã gây ra. Vượng hiểu rằng, chính anh đã gây nên tội, không dám trách ai mà chỉ im lặng chấp nhận.

“Đêm đầu tiên với mình thật là khủng khiếp. Không quen ai nên lên giường nằm rồi nghĩ lung tung, nghĩ về gia đình và lỗi lầm của mình. Trong đó phải đi ngủ sớm nên xung quanh im lặng. Mình ghét cái cảm giác im lặng đó. Đêm đầu tiên đó mình không tài nào ngủ được. Cứ nằm nghĩ như thế cho đến sáng”. Cho đến giờ, Vượng vẫn cảm thấy ớn lạnh, nổi da gà mỗi khi nghĩ về cái đêm đầu tiên khủng khiếp đó.

Cho đến giờ Quốc Vượng vẫn luôn bị ám ảnh

Cho đến giờ Quốc Vượng vẫn luôn bị ám ảnh

Trong tù cũng như ngoài xã hội vậy, đủ mọi loại người khác nhau, tốt có, xấu có nhưng tất cả đều gắn lên mình cái mác “nguy hiểm”. Vậy nên những ngày đầu, Vượng cũng dè dặt, ít tiếp xúc với mọi người. Không phải sợ họ mà Vượng sợ chính cái tội của họ đang mang.

Cái mà Vượng sợ, thậm chí dẫn đến ám ảnh những ngày tháng trong trại chính là tiếng rên rỉ của những phạm nhân lên cơn nghiện. Họ vật vã, quằn quại trong đau đớn. Họ gào thét, chửi bới, thậm chí là cả đập phá.

“Ở chung với nhiều người tù mình thấy sợ lắm. Mình cứ nghĩ họ đang mắc tội này rồi tội kia nên không dám tiếp xúc nhiều. Khốn khổ nhất là mấy người nghiện. Đêm đang nằm mơ màng ngủ thì lại giật mình vì những tiếng vật vã, rên rỉ của mấy người lên cơn. Đêm mà nghe thấy tiếng đó xong là mình không thể ngủ được nữa. Đến nỗi mà nhiều đêm vào giờ đó, chỉ cần nghe tiếng động của phòng bên là mình cũng giật mình tỉnh dậy…”

(Thể Thao)

Bình luậnViết cảm nhận

Mới nhất
TopTrong ngày
TopTrong tuần