Say rượu, vợ ôm cổ chồng hôn say đắm trước mặt họ hàng

06/02/2014 15:40
Tường Vân

(Kênh 13) – Tết này, có lẽ điều khiến tôi xấu hổ, mất mặt nhất chính là chuyện vợ say rượu, lè nhè, ôm vai bá cổ chồng hôn say đắm trước mặt nhiều người trong bữa cơm tân niên.

Thực ra, chuyện Thanh – vợ tôi biết uống rượu không phải là tôi không biết nhưng tôi chỉ bất ngờ vì hành động quá đà của cô ấy trong bữa cơm khiến tôi xấu hổ với anh em, họ hàng.

Hồi còn yêu nhau, tôi đã biết vợ có tửu lượng khá, không sợ bia rượu như nhiều cô gái khác. Có lẽ, phần vì được hưởng gen từ bố vợ, phần vì được rèn luyện qua những lần gặp đối tác, tiếp xúc khách hàng.

Biết là vậy nhưng tôi không lấy đó làm e ngại, thậm chí, tôi còn cảm thấy hãnh diện vì mỗi lần đi nhậu cùng tôi, mấy thằng bạn cứ mắt tròn mắt dẹt, thán phục “người yêu thằng Thành cho mấy đứa tao gục tại bàn”.

Nhiều lần, hai đứa giận dỗi nhau, vợ tôi uống rượu nhiều đến nỗi say khướt, mỗi khi say lại khóc lóc, kể lể, lè nhè đủ chuyện chẳng khác gì một thằng đàn ông. Khi đó, tôi chỉ nghĩ đơn giản, chắc con gái cũng như cánh đàn ông buồn thì uống, mà uống nhiều thì say. Thậm chí, khi có tí men, Thanh xinh hơn, lả lướt và gợi tình hơn nên lắm lúc tôi còn chủ động mời vợ mình uống.

Chuyện tửu lượng cao chỉ tôi và một vài người bạn biết, còn gia đình tôi hoàn toàn không hề biết. Ngày còn yêu nhau, nhiều lần về nhà tôi chơi, bạn tôi biết vợ uống được rượu nên hay cùng hùa nhau trêu chúc tụng bố chồng tương lai một chén. Nhưng những lần ấy vợ chỉ cười, không nói gì, bảo là không biết uống rượu. Tôi cũng buồn cười vì câu nói đó nhưng phải giữ ý như thế là đúng, tôi cũng không cho phép vợ uống khi về ra mắt bố mẹ tôi.

Chuyện tửu lượng cao chỉ tôi và một vài người bạn biết, còn gia đình tôi hoàn toàn không hề biết. (ảnh minh họa)

Chuyện tửu lượng cao chỉ tôi và một vài người bạn biết, còn gia đình tôi hoàn toàn không hề biết.
(ảnh minh họa)

Sau thời gian 3 năm yêu nhau, khi quyết định rước nàng về dinh, cũng đã có lần tôi lăn tăn chuyện tửu lượng của vợ nhưng rồi lại gạt phăng vì cho rằng, chuyện say xỉn, rượu chè chỉ ở bàn nhậu, chứ khi đã có gia đình rồi, đặc biệt là phụ nữ ai lại rượu chè be bét, thiên hạ người ta cười cho.

Chúng tôi tổ chức đám cưới vừa tròn một tháng thì đến ngày Tết. Hôm gia đình tổ chức bữa cơm tân niên vào ngày mồng 2 Tết, bố mẹ mời anh em nội ngoại, vợ tôi một tay chuẩn bị ba mâm cơm khá thành thục và nhanh nhẹn. Con dâu mới được cả nhà khen nấu ăn ngon, trình bày đẹp. Tôi được dịp mát mặt với mọi người.

Nhưng lúc chúc tụng cùng bạn bè, mấy anh con bác mời vợ tôi vào ngồi xuống, có cả bố mẹ và các bác tôi ở đó, họ chúc tụng và yêu cầu vợ tôi uống cùng. Như theo thói quen, vợ tôi không ngần ngại ngồi xuống, rồi nhanh miệng nói “em uống hết chén này thôi nhé” và chưa kịp để ai nói câu nào, dốc ngược chén ực một hơi hết nhẵn không còn một giọt rượu.

Mấy thằng bạn tôi ở mâm bên cạnh, thấy vợ tôi uống được cũng mon men cầm chén chạy sang, chúc nàng dâu mới chén rượu đầu xuân. Chẳng cần nhìn ánh mắt không đồng tình của tôi, vợ cao hứng uống luôn. Cô ấy còn xua tay, nhất định “sầu riêng” với từng người một chứ nhất định không chịu “đồng khởi”.

Rồi như “cá gặp nước”, khi đã vào cầu, vợ tôi chủ động cầm chén đi chúc các bác trai, bác gái, anh chị em họ, và mời bố tôi vài chén với tư cách là con dâu mới. Chén nào cũng rót đầy, vợ nâng lên rồi đặt xuống nhanh nhẹn, cốc thì cạn sạch. Trong khi vợ bô bô “các bác cứ yên tâm, tửu lượng của cháu cao hơn anh Thành nhiều, cháu không bao giờ biết say đâu”, thì bố tôi nhìn thấy “choáng toàn tập”, ánh mắt tỏ rõ sự ngạc nhiên, bàng hoàng.

Càng uống càng hăng, một tay cầm chén, một tay cầm chai, vợ tôi liên tục “chém gió”, miệng nói như máy khâu, khác hẳn với hình ảnh đảm đang, hiền thục nhu mì mọi ngày.

Rồi không biết đến chén thứ bao nhiêu, vợ tôi quay trở về chỗ chồng, bất ngờ ôm cổ tôi, ghì chặt tay ôm hôn tôi đắm đuối trước mặt tất cả mọi người. Tôi chưa kịp phản ứng gì thì vợ quay sang hỏi mọi người với giọng lè nhè: “Mọi người thấy vợ chồng con hạnh phúc không ạ, con yêu chồng con lắm”.

Thật sự lúc đó tôi cảm thấy rất xấu hổ, chỉ muốn nền nhà có một kẽ nẻ để chui xuống. Vợ tôi – người lâu nay tôi ca ngợi hết lời trước mặt mọi người giờ lại trở nên bê tha như vậy.

Sau hôm đó, bố mẹ tôi không nói gì nhưng có lẽ hai cụ vẫn chưa hết sốc. Tôi thì không biết phải làm gì đây trước mặt họ hàng và gia đình, giờ đây tôi vừa xấu hổ vừa mệt mỏi.

(Khám Phá)

Bình luậnViết cảm nhận

Mới nhất
TopTrong ngày
TopTrong tuần