Sự thật đớn đau 'mại dâm hợp pháp'

09/07/2013 16:29
Mai Phương

Khi Đức hợp pháp hóa nghề bán dâm cách đây hơn 1 thập kỷ, các chính trị gia hy vọng chính sách này sẽ tạo điều kiện tốt hơn và tự chủ hơn cho lao động tình dục. Nhưng thực tế lại không diễn ra như vậy.

Tại ngôi làng nghèo Sanandrei ở Romania, phần lớn ngôi nhà rách nát, còn đường thì lầy lội. Khoảng 80% thanh niên ở đây thất nghiệp; gia đình nào có một mảnh vườn để trồng rau, khoai tây là đã cảm thấy may mắn lắm.

Nhắm mắt đưa chân

Alina, đi bốt lông và mặc quần bò, đang đứng trước nhà của bố mẹ, những người thuộc lứa cao tuổi nhất làng. Cô kể về lý do cô muốn đi khỏi nhà cách đây 4 năm, khi vừa bước sang tuổi 22. Cô kể về bố mình, một người đàn ông nghiện rượu và hay đánh vợ, thậm chí nhiều khi còn lạm dụng cả con gái mình. Alina không có việc làm và không có tiền. Thông qua người yêu của bạn mình, Alina nghe rằng ở Đức có thể kiếm tiền dễ hơn, rằng mỗi gái mại dâm có thể dễ dàng kiếm 900 euro mỗi tháng.
mai-dam-hop-phap-batcap-2

Có khoảng 200.000 gái mại dâm làm việc ở Đức, nơi có ngành công nghiệp mại dâm trị giá khoảng 14,5 tỷ euro/năm, theo Công đoàn Dịch vụ Ver.di. Nhiều người bị đối xử tồi tệ, bị trả giá rẻ mạt và bị tước mất tự do (người trong ảnh là Alina).

Có khoảng 200.000 gái mại dâm làm việc ở Đức, nơi có ngành công nghiệp mại dâm trị giá khoảng 14,5 tỷ euro/năm, theo Công đoàn Dịch vụ Ver.di. Nhiều người bị đối xử tồi tệ, bị trả giá rẻ mạt và bị tước mất tự do (người trong ảnh là Alina).

Thấy mọi thứ ở Sanandrei chẳng có gì tốt đẹp, Alina nghĩ đến việc sẽ có phòng ngủ, nhà vệ sinh riêng và không cần tiếp nhiều khách lắm. Mùa hè năm 2009, cô và người bạn gái mượn xe hơi rồi lái sang Hungary, Slovakia, Czech rồi cuối cùng là thủ đô của Đức. Câu lạc bộ mà Alina tìm đến áp dụng chính sách một giá, nghĩa là khách hàng phải trả 100 euro rồi muốn quan hệ bao nhiêu lâu và bao nhiêu lần trong ngày thì tùy.

Alina cho biết, mọi thứ diễn ra rất nhanh. Cô phải giao hết quần áo cho chủ rồi nhận lại toàn đồ lót để mặc. Chỉ vài giờ sau khi đến, Alina đã phải đón tiếp những khách hàng đầu tiên. Alina cho biết, khi cô không chiều khách thì ngay lập tức bị trừ lương.

Khách làng chơi ở Berlin thường trả tiền ngay ở lối vào. Nhiều người mang theo ma túy để tăng khoái cảm và có thể quan hệ cả đêm. Trước phòng Alina thường có nhiều khách xếp hàng chờ, đến nỗi cô không còn buồn đếm xem đã có bao nhiêu người lên giường với mình.

Tình dục mạo hiểm

Alina cho biết, cô và những gái mại dâm khác phải trả cho chủ chứa 800 euro mỗi tuần. Cô phải ngủ chung giường với 3 cô gái. Trong phòng không có đồ đạc gì khác. Tất cả những thứ mà cô được nhìn thấy ở Đức là cây xăng Esso ở góc đường, nơi cô được đến để mua thuốc lá và đồ ăn nhẹ, nhưng lúc nào cũng có bảo vệ theo sát. Thời gian rảnh, Alina bị giam trong câu lạc bộ.

Các công tố viên biết rằng, phụ nữ trong những câu lạc bộ như vậy phải chấp nhận quan hệ tình dục qua đường miệng, đường âm đạo và hậu môn, thậm chí quan hệ cùng lúc với cả nhóm đàn ông. Nhiều khách hàng không dùng bao cao su. “Tôi không được phép nói không với bất kỳ điều gì”, Alina kể. Trong thời gian kinh nguyệt, cô phải nhét bọt biển vào âm đạo để khách hàng không phát hiện ra.

Alina cho biết, cô ít khi bị đánh đập dã man. “Họ chỉ cần nói rằng họ quen biết nhiều người ở Romania để có thể tìm hiểu gia đình chúng tôi. Thế là đủ”. Khi gọi điện về cho mẹ, Alina nói dối rằng, cô đang sống rất tốt ở Đức. Một lần được chủ chứa trả 600 euro, cô đã gửi về cho gia đình.

Câu chuyện của Alina không phải hiếm trên đất Đức. Các tổ chức nhân đạo và chuyên gia ước tính có đến 200.000 lao động tình dục đang hoạt động ở đây. Nhiều nghiên cứu cho biết, 60 – 80% bé gái và phụ nữ ở đây là người nước ngoài, phần lớn đến từ Romania và Bulgaria.

Cảnh sát không thể giúp gì cho những người như Alina. Các chủ nhà chứa đều chuẩn bị sẵn sàng đối với với các đợt kiểm tra của chính quyền, và họ cũng dặn gái mại dâm cách khai với cảnh sát. Thường thì các cô gái như Alina vẫn khai họ biết về các nhà thổ qua mạng internet và biết rằng, kiếm tiền ở một nhà thổ tại Đức khá dễ dàng, nên họ tự mua vé xe buýt rồi đến đây một cách tự nguyện.

Dường như cơ quan chức năng giám sát khu vực đèn đỏ phải nghe những lời nói dối đó không biết bao nhiêu lần. Mục đích của họ là che giấu mạng lưới buôn bán người, với rất nhiều phụ nữ bị bán tới Đức và bị bóc lột tối đa. Có vẻ các lao động tình dục được tự do làm điều họ thích, được hưởng lợi từ hệ thống bảo hiểm xã hội, làm công việc mang lại hứng thú và có tài khoản với số dư đáng kể ở ngân hàng.

“Phòng làm việc” của một số gái mại dâm chỉ là mấy tấm gỗ quây ở khu đỗ xe, nơi họ phục vụ khách “tàu nhanh” với giá rẻ mạt 10 euro. Ảnh: DPA Hà Lan đối phó mại dâm.

“Phòng làm việc” của một số gái mại dâm chỉ là mấy tấm gỗ quây ở khu đỗ xe, nơi họ phục vụ khách “tàu nhanh” với giá rẻ mạt 10 euro. Ảnh: DPA Hà Lan đối phó mại dâm.

Thị trường khổng lồ

Năm 2001, Quốc hội Đức thông qua luật bán dâm nhằm cải thiện điều kiện lao động cho phụ nữ làm trong ngành công nghiệp này. Theo đó, phụ nữ có thể kiện đòi lương cao hơn và được hưởng lợi từ các chương trình bảo hiểm lương hưu, y tế và thất nghiệp. Mục tiêu của luật là biến mại dâm trở thành nghề giống như nhân viên ngân hàng hay y tá, nghĩa là được chấp nhận thay vì bị tẩy chay.

Hà Lan đối phó mại dâm

Hà Lan hợp pháp hóa mại dâm trước Đức 2 năm. Trước tình trạng nạn buôn bán phụ nữ vẫn gia tăng sau khi Hà Lan hợp pháp hóa mại dâm, chính quyền thành phố Amsterdam, nơi có khu đèn đỏ nổi tiếng, đang đề xuất một số biện pháp đối phó, như yêu cầu nhà thổ đóng cửa vào đầu giờ sáng, gái bán dâm phải nói được ít nhất một trong bốn thứ tiếng: Hà Lan, Anh, Đức hoặc Tây Ban Nha để tránh bị lợi dụng, hoặc họ phải đăng ký thông tin cá nhân với chính quyền.

Bình luậnViết cảm nhận

Mới nhất
TopTrong ngày
TopTrong tuần