Tâm sự của cha với đứa con trượt đại học

31/07/2013 14:10
Mèo Moon

Cha sẽ không bảo con không được khóc, không được buồn mà sẽ nói với con rằng: Con hãy khóc để thấm thía sự vất vả của cuộc đời và hãy buồn để thấy giá trị của một lần vấp ngã.

Con trai yêu quý!

Con có nhớ những con thuyền dập dềnh trên sóng biển mà cha và con đã nhìn thấy trong một buổi chiều ngắm hoàng hôn cách đây vài năm không? Cha đã nói với con rằng: cuộc đời con người cũng như những con thuyền lênh đênh trên biển cả và để đến được bến bình yên, con thuyền phải trải qua rất nhiều sóng to, gió lớn. Con ạ! Con cũng đang trải qua con sóng lớn đầu tiên trong cuộc đời. Hãy vững vàng và lướt qua nó con nhé!

Hãy khóc, hãy buồn nhưng không được phép gục ngã

Cha biết con đang rất buồn, chán nản và cả tuyệt vọng nữa. Nhưng cha sẽ không bảo con không được khóc, không được buồn mà sẽ nói với con rằng: con hãy khóc để thấm thía sự vất vả của cuộc đời và hãy buồn để thấy giá trị của một lần vấp ngã.

Cha biết con đã trải qua những ngày ôn luyện vất vả, những ngày thi căng thẳng và những ngày đợi chờ kết quả dài đằng đẵng. Cha cũng biết con đã học hành chăm chỉ, đã cố gắng hết mình để có thể “vượt vũ môn” thành công. Nhưng cuộc sống không bao giờ bằng phẳng và con đường đến với ngày vinh quang không phải chỉ trải toàn hoa hồng phải không con?

Con có thấy vết sẹo ở đầu gối bên phải của con không? Đó là dấu tích của một lần con ngã khi chập chững tập đi. Những vết sẹo đã giúp con có thể bước đi một cách vững vàng bằng đôi chân của mình. Có ai tập đi mà lại không vấp ngã phải không con? Cha xót xa mỗi lần nhìn con vấp ngã nhưng cha cũng mỉm cười hạnh phúc khi con có thể đứng dậy và đi tiếp.

Cha và Con

Cha và Con

Con trai! Con có nhớ cách đây vài năm một cậu học sinh cũng bằng tuổi con bây giờ đã tìm đến cái chết khi giấc mơ vào đại học không thành. Con có nhớ khuôn mặt thẫn thờ của người cha và nước mắt lăn dài trên gò má người mẹ khi họ đứng lặng người trước bàn thờ đứa con trai yêu quý.

Con trai của cha, cha tin rằng con sẽ đủ can đảm và vững vàng để không bao giờ có những ý nghĩ dại dột như vậy. Cha tin rằng, đứa con trai đã có thể đứng lên bằng đôi chân của mình khi tập đi những bước đi đầu tiên cũng sẽ có thể đứng lên bằng chính đôi chân của mình khi bước những bước chân đầu tiên vào cuộc đời đầy giông tố và thử thách.

Con! Cha cũng sẽ nói lời xin lỗi con. Con đừng ngạc nhiên khi cha làm điều đó nếu con nghĩ rằng người phải nói lời xin lỗi là con mới đúng. Nhưng con ạ, cha xin lỗi vì đã có những lúc cha vô tình đặt áp lực lên con. Sự kỳ vọng của cha đôi khi trở thành áp lực cho con và sự tuyển dụng còn trọng về bằng cấp nhiều khi trở thành sức ép đè nặng lên đôi vai con. Đó là trách nhiệm của xã hội và trong đó có trách nhiệm của cha.

Tương lai nằm ở phía trước

Ông bố người Quảng Nam này đã từng bán cả nhà, cả xe lo cho 2 con ăn học. Mùa thi ĐH 2009, ông lại theo con về Đà Nẵng ứng thí. Ông cho biết, sẵn sàng bán tiếp nhà cửa nếu người con thứ 3 đỗ ĐH.

Con có biết không? Việt Nam là một trong những nước có tỷ lệ học sinh trượt đại học nhiều nhất trên thế giới. Năm nay trong số gần 1,2 triệu lượt thí sinh dự thi thì chỉ có hơn 400.000 thí sinh có điểm trên điểm sàn. Điều đó để con thấy rằng còn rất nhiều người cũng trượt đại học như con và hiểu rằng đại học không phải là con đường duy nhất.

Bill Gates đã rời trường đại học khi nhận ra cơ hội của mình và còn rất nhiều người khác thành đạt mà không nhất thiết phải học đại học. Con cần hiểu rằng: đại học chỉ giúp con có một hành trang chắc chắn hơn và dễ dàng hơn để con bước vào đời. Nhưng nó sẽ trở thành vô giá trị nếu con đánh mất đi sự kiên trì, niềm tin, ước mơ và sự tin tưởng vào tương lai.

Trên bàn học của con, có một dòng chữ nho nhỏ con đã tự viết ra khi thi trượt trong kỳ thi chọn học sinh giỏi “khi một cách cửa này đóng lại sẽ có một cách cửa khác mở ra” và “khi tất cả những cái khác đã mất tương lai vẫn còn”. Cơ hội vẫn chưa hết và tương lai vẫn nằm ở phía trước con ạ. Con có nhiều con đường để lựa chọn.

Con có thể ôn thi để sang năm thi lại, có thể chọn một trường làm nguyện vọng và có thể học nghề nếu con muốn. Mọi quyết định là của con, tương lai của con, con đường đi của con, con sẽ phải tự hoạch định và xây dựng cho mình. Mười tám tuổi, con trai của cha chưa đủ lớn để hiểu về cuộc đời nhưng cha tin rằng con đủ lớn để vượt qua thử thách và biết mình phải làm gì.

Dù cho con có quyết định như thế nào, cha mẹ cũng sẽ luôn ủng hộ con, tiếp bước cho con. Trên đường đua của cuộc đời, cha không thể chạy thay cho con nhưng cha sẽ luôn dõi theo, động viên và tiếp sức cho con. Hãy luôn tin tưởng vào chính mình và đừng bao giờ từ bỏ ước mơ con nhé!

Khả Ngân (Sưu tầm)

Bình luậnViết cảm nhận

Mới nhất
TopTrong ngày
TopTrong tuần