"Thà "tự sướng" còn hơn lấy phải gái xấu"

25/12/2013 17:05
Tường Vân

Đừng nghĩ tôi háo sắc hay gì đó nhé. Tôi không khinh thường cô gái mẹ đang mai mối, chỉ là nó xấu tôi không thích thôi. Đã vậy cứ bị mẹ thúc ép làm tôi càng hãi.

28 tuổi, tôi vừa chia tay bạn gái được gần 1 năm nay. Còn chưa kịp hoàn hồn thì đùng một cái mẹ ở quê gọi lên bảo: “Tao tìm được vợ cho mày rồi”. Không hẳn là phản đối nhưng tôi cũng háo hức muốn biết người đó như thế nào. Từ xưa tới nay mẹ con tôi rất hiểu nhau và luôn đưa ra lựa chọn sáng suốt. Thế nên tôi cũng yên tâm phần nào.

Tôi bảo đứa em gái ở nhà gửi cho tôi 1 bức ảnh của cô ấy để xem mặt. Nịnh mãi, em gái tôi cũng gửi được một cái ảnh qua mail. Tôi háo hức, hồi hộp, mở, xem và thất vọng não nề vì cô gái này “cá sấu” quá.

Nói trắng ra với tôi, xấu không phải là cái tội. Biết xấu nhưng vẫn đâm đầu yêu mới là tội lớn. Có thể chọn bạn vì tính nết nhưng chọn vợ phải chọn cả sắc, cả nết. Bởi việc này không thể xem nhẹ được, nó không chỉ là chuyện thẩm mỹ mà còn là vấn đề về di truyền.

Mẹ tôi bảo gái xấu mới an phận chung thủy; không ngoại tình (Mẹ ơi là mẹ, có thằng ngu nào đi yêu gái vừa có chồng lại vừa xấu cơ chứ); không đua đòi; không át vía chồng. Nghe hấp dẫn cơ mà không thế thì không phải đàn bà rồi. Có ai muốn lấy vợ mà nó suốt ngày lầm lầm lì lì lại không có chút sức hút nữ tính nào không?

Tuy cùng một quê, thuở nhỏ đứa nào cũng từng ở trần chăn trâu lấm lem bùn đất nhưng bây giờ tôi khác rồi. Làm việc ở Hà Nội, chỉ mới ở nhà thuê nhưng mà cũng có cái giá của tôi. Tôi con trai còn trắng trẻo thư sinh hơn con bé đó. Mặc đồ âu xách cặp táp vào thì “oách xà lách” không kém công tử nhà có điều kiện.

Thêm nữa với địa vị này, tầm của tôi phải cử nhân, thạc sĩ trở lên, không dám mơ gì hotgirl nhưng phải là người có tí chút điểm mạnh bề ngoài. Mẹ tôi giới thiệu cô gái đó hóa ra hạ thấp giá trị con trai mình.

Mẹ tôi cứ nức nở khen gái quê thật thà chất phác mặn mà. Duyệt là thế nhưng thời đại bây giờ tiêu chuẩn đó “hết đát” rồi. Đàn bà có sắc, đàn ông mới yêu. Có tính tình tốt và học thức thì càng yêu nữa. Chứ chỉ thật thà thôi thì chán không khác gì mấy cuốn sách giáo dục công dân hồi trước.

Tưởng tượng đi làm về bắt gặp một cô vợ nham nham nhở nhở là tôi chịu không được (ảnh minh họa)

Tưởng tượng đi làm về bắt gặp một cô vợ nham nham nhở nhở là tôi chịu không được (ảnh minh họa)

Mà không phải cứ xấu thì tính tình sẽ tốt. Người đẹp có nhiều người hâm mộ nên họ càng làm đẹp bản thân, tế nhị trong lời ăn tiếng nói, cử xử từ đó cũng nhẹ nhàng thanh cảnh. Còn gái xấu biết chắc không ai để ý nên cứ việc phớ lớ vô duyên. Tôi đây nghiệm ra được từ quan sát chứ không phán suông.

Nhắm mắt tưởng tượng đi làm về bắt gặp một cô vợ nham nham nhở nhở là tôi chịu không được. Đàn bà sinh ra là để đi trên những đôi giày cao gót và phải xinh xắn.
Giả sử vợ xấu có thể nhắm mắt mà chung sống được, nhưng gen xấu lại di truyền gen xấu. Bố nó có điển trai đến mấy cũng không cứu vãn được nhan sắc những đứa con. Khổ nỗi, gen xấu lại thường là gen trội, con dập khuôn mẹ thì “tàn đời” con. Lớn lên lại phải tốn tiền đầu tư phẫu thuật thẩm mỹ.

Từ khi biết tôi đã nhận được ảnh của cô nàng, mẹ tôi liên tục gọi điện bắt thu xếp về quê xem mặt kết hợp làm quen. Tôi cằn nhằn đến to tiếng với mẹ nhiều lần nhưng mẹ vẫn cứ kiên quyết. Mẹ bảo mẹ nhìn người rất tinh.

Nhưng tôi không cần tìm kiếm ngọc trong đá làm gì cho mất công. Tôi chỉ muốn lấy vợ là ngọc ngay từ bên ngoài còn bên trong nó là đá hay sỏi thì tự mình sẽ rèn sau.

Lại nói về cô gái đó, được người nhà tôi cho số và chắc cũng đã thích tôi nên đã bắt đầu tập tành nhắn tin. Đọc lời văn cộc, cụt là biết ngay hỏng cả tri thức. Vì phép lịch sự, lại cùng quê nên tôi mới nhắn lại. Nhưng cứ lúc nào thấy tin nhắn đến là tôi thở dài ngao ngán.

Mẹ tôi thì cứ nói biết cô gái đó từ nhỏ, chỉ kém 4 tuổi. Cô ấy bảo mỗi lần tôi ở Hà Nội về, cô ấy hay nhìn lén tôi rất ngưỡng mộ. Thế đấy, ngay từ nhỏ tôi đã là sao sáng của làng, nay lên Hà Nội còn nâng giá hơn nữa. Sao thành đạt rồi còn trở về quê lấy vợ làm gì, huống hồ cô ấy tuy làm giáo viên nhưng xấu.

Trông ảnh cô gái mà tôi bi quan hẳn. Gần năm qua tôi độc thân là do chuyên tâm làm việc chứ đâu đến nỗi không có mối nào. 28 tuổi, mới bước vào tuổi trưởng thành của đàn ông, mẹ tôi làm thế quá vội vàng.

Đừng nghĩ tôi háo sắc hay gì đó nhé. Tôi không khinh thường cô gái mẹ đang mai mối, chỉ là nó xấu tôi không thích thôi. Đã vậy cứ bị mẹ thúc ép làm tôi càng hãi.

Tết dương lịch này tôi định về nhà nhưng lại sợ mẹ bắt đi đến nhà người ấy chơi. Thôi thì cứ cố thủ ở Hà Nội rồi từ từ kiếm kế hoãn binh. Thà cô độc chịu khó tự sướng còn hơn lấy vợ xấu để cả đời phải ngậm ngùi trong đau khổ và lo nơm nớp với con cái về sau.

(Khám Phá)

Bình luậnViết cảm nhận

Mới nhất
TopTrong ngày
TopTrong tuần