Tiết lộ động trời về cách chuyển tiền ra nước ngoài của trùm cá độ

25/01/2014 09:48
Hạ Nam

(Kênh 13) – Theo phân tích của D. và master Nguyễn, thì mỗi ngày, số tiền cá độ bóng đá chuyển ra nước ngoài, dưới các hình thức khác nhau lên tới cả nghìn tỷ đồng.

Con số này thực sự rất “khủng” và người ta thấy tò mò, các master chuyển tiền ra nước ngoài cho “nhà cái” như thế nào? Ngân hàng vẫn nói rằng, quy định chặt chẽ lắm, vậy mà con voi vẫn lọt được kẽ hở nhỏ là sao?

Thẻ thanh toán quốc tế, hợp đồng kinh tế là công cụ chuyển tiền ra nước ngoài bất hợp pháp của dân "độ bóng" chuyên nghiệp.

Thẻ thanh toán quốc tế, hợp đồng kinh tế là công cụ chuyển tiền ra nước ngoài bất hợp pháp của dân “độ bóng” chuyên nghiệp.

Hợp đồng kinh tế, thẻ VIP…

Master Nguyễn nói với tôi rằng, chiêu chuyển tiền độ bóng ra nước ngoài cho “nhà cái” bằng hợp đồng kinh tế không mới nhưng cực kỳ an toàn. Chiêu này là do một vị nguyên là cán bộ công an tên Bùi Quang Hưng, trùm cá độ bóng đá lớn, liên quan đến Bùi Tiến Dũng, nguyên Tổng giám đốc của PMU18 (thuộc bộ Giao thông vận tải) “phát kiến” ra. Đây là chiêu qua mắt cơ quan chức năng đơn giản, nhanh và hợp lý nhất, áp dụng được lâu nhất của các master trong nước hiện nay.

Thực tế, đằng sau mỗi trùm – master là một công ty được chúng lập lên. Công ty này được đăng ký kinh doanh hoạt động về dịch vụ. Thế là, sau mỗi ngày “gom độ” xong, master đều làm một cái hợp đồng kinh tế chuyển sang cho công ty “nhà cái”, hai bên ký kết mua bán hàng hoá, master phải trả trước tiền là bao nhiêu đó, tuỳ theo “giá trị hợp đồng” mà hai bên ký kết. Có những hợp đồng xuyên tháng, mới thanh lý xong và lại thiết lập hợp đồng khác để chuyển tiền.

D. bảo, chiêu này, cơ quan chức năng đã hiểu nhưng “sờ gáy” nhau không dễ vì chúng có hợp đồng, giấy tờ mua bán hợp pháp. Thế nhưng, hàng hoá của chúng là “độ bóng” và tiền chứ không phải là hàng hoá thực. Điều này chỉ bị phát hiện khi master bị bắt và tự khai ra, còn nếu không khai, cơ quan công an cũng khó tìm ra chứng cứ để buộc tội chúng chuyển tiền ra nước ngoài bất hợp pháp. Việc chuyển tiền ra nước ngoài được thực hiện bằng các hợp đồng kinh tế thì những master được trả công bằng 7-12% số tiền “gom độ”/ngày. Nếu phân phát được nhiều trang – tức nhiều đại lý thì master cũng thu cả nửa tỷ bạc/ngày riêng tiền “gom độ”. Có master cũng “ăn” bóng, biết giải những “quả lớn” – tức dân cá độ cá cược với số tiền lớn – thì thu về còn bộn tiền hơn.

Cũng theo D. thì hiện nay, việc các “nhà cái” rút tiền qua mã pin của các thẻ VIP, visa mang tính toàn cầu cũng rất tiện lợi. Hiện nay, các master không có thẻ VIP và visa toàn cầu thì không bao giờ được “nhà cái” cho “làm bóng”. Bởi trước khi là một tổng của “nhà cái” thì “nhà cái” phải biết được năng lực tài chính của master như thế nào thông qua các tài khoản thanh toán quốc tế. Nếu tài khoản thanh toán quốc tế này có dưới 500.000 USD thì không bao giờ “nhà cái” xem xét, cho vào vòng loại để thi đấu. Đối với những trùm tổng thì bao giờ tài khoản thanh toán quốc tế cũng ở mức khoảng 1 triệu USD trở lên. Ngoài tài khoản này, trùm tổng bóng còn phải có những thẻ thanh toán ngân hàng đa quốc gia khác, ở nước mà “nhà cái” đang ngụ, nhằm thuận lợi cho việc giao dịch.

Thiện “hấp” tiết lộ một thông tin ngoài sức tưởng tượng của tôi, đó là trùm tổng H. “ôm bom” của “nhà cái” ở Ma Cao (Trung Quốc). Mà Ma Cao thì có cái gì để chúng ta xuất, nhập khẩu đâu. Thế mà trùm tổng H. vẫn ký được một hợp đồng cung ứng dịch vụ gì đó, quy ra tiền Việt là hơn 100 tỷ đồng. Cứ như vậy, trùm H. chuyển tiền “gom độ” sang cho “nhà cái” mà không hề lo lắng gì. Với hợp đồng kinh tế thật nhưng bản chất là giả này, trùm tổng H. đã “ăn đủ” mà không lo sợ bị công an “sờ gáy” cũng như ảnh hưởng tới những người giúp đỡ ở ngân hàng. Thiện “hấp” thừa nhận, chuyển tiền ra nước ngoài không đơn giản, nếu như ngân hàng làm gắt và làm đúng các thủ tục.

Song, hầu như trùm tổng nào cũng có những “zích zắc” với ngân hàng nên luôn được đón chào một cách rất vui vẻ. Thậm chí, trùm tổng quan hệ tốt còn nhận được những gói tư vấn chuyển tiền một cách nhanh, đơn giản và tiện lợi nhất. Thực tế, hợp đồng kinh tế chỉ có giá trị trong thời điểm nhất định, do doanh nghiệp ma của “nhà cái” và trùm tổng ký kết. Doanh nghiệp của “nhà cái” chính là những công ty do các trùm tài phiệt cờ bạc quốc tế lập lên để rửa tiền. Từ các hợp đồng này, việc chuyển ngoại tệ ra nước ngoài để thanh toán hợp đồng là hoàn toàn hợp lệ, lọt qua các cửa kiểm soát ngoại tệ an toàn và không khiến bất cứ ai nghi ngờ.

“Cắm” người thân bằng hình thức du học

D. nói rằng, hình thức chuyển tiền khác cũng rất hợp pháp, không bị lộ và cơ quan chức năng khó xử lý là chuyển tiền vào tài khoản của người thân ở nước ngoài đang du học tự túc. Thật ra, trước khi “làm bóng”, trùm tổng bóng bao giờ cũng tính toán rất chi li chuyện chuyển tiền như thế nào cho thuận tiện mà được “ăn” phần trăm nhiều, “ngon” nhất. Một trùm tổng có thể có đến 5 đứa cháu, thậm chí là con du học nước ngoài. Tất nhiên, các trùm tổng này thực hiện việc chu cấp tiền cho cháu đi học là có ràng buộc rất rõ ràng. Nếu trùm tổng “ăn nhiều”, “gom độ” lớn thì các cháu cũng sẽ được bao cấp nhiều hơn. Thế nhưng, trùm tổng sụp đã dẫn đến tình trạng, có đứa cháu bị “nhà cái” bắt làm con tin, khiến cha mẹ du học sinh đó phải bán hết tài sản sang nước ngoài chuộc con về.

Thiện “hấp” cho biết: “Trùm tổng P., là dân có “số” trong làng bóng đất B.N đã gặp phải hạn lớn. Chẳng là, khi làm ăn được, P. cho 2 đứa cháu đi du học ở cả châu Âu và châu Á. “Gom độ” hàng ngày, P. giao với “nhà cái”, tháng chuyển tiền 2 lần vào tài khoản của cháu. Tài khoản này mở để “nhà cái” tự do kiểm tra, tự do sử dụng, cháu P. nhận tiền từ gia đình qua thẻ thanh toán quốc tế VIP. Vì làm ăn thua lỗ, “ôm” độ nhiều, trùm P. xuống dốc nhanh đến nỗi, vay hơn 30 tỷ cũng không “dậy” nổi. Thế là mọi khoản thanh toán với “nhà cái” bị P. bùng.

Ngay sau đó, cháu của P. bị “nhà cái” bắt làm con tin. Không còn cách nào khác, P. cùng với chị gái, bán hết tài sản, trả nợ “nhà cái” vào tài khoản của cháu, “nhà cái” nhận được tiền, thả cháu P. ra ngay”.

Theo Thiện “hấp”, làm ăn trực tiếp với “nhà cái” thì phần trăm cao hơn, hưởng được nhiều lộc và hàng năm được thưởng hẳn một chuyến du lịch ra nước ngoài miễn phí. Ngoài ra, “nhà cái” còn phổ biến cho nhiều chiêu “moi tiền” của dân cá độ và cách thức qua mặt cơ quan chức năng. Thế nhưng, “nhà cái” là trùm tài phiệt nên khi làm ăn không đúng cam kết, họ cũng “xử” rất “đúng luật”. Trong thời hạn cho phép, họ sẽ bỏ các hình thức “cưỡng chế”. Còn không, họ nắm đằng chuôi, họ giữ người, giữ tài sản, thậm chí kiện hợp đồng kinh tế. Bây giờ chiêu giết người diệt khẩu, thủ tiêu… “nhà cái” là trùm tài phiệt không bao giờ làm. Họ chỉ giam giữ, cốt để trùm tổng sợ thực hiện đúng cam kết.

D. thành thật: “Trò cờ gian bạc lậu này, kiểu gì cũng “chết”. Ai biết trùm tổng, master biết điểm dừng thì còn có “cái ăn”. Nếu ham quá, lao vào như con thiêu thân thì kể cả việc đi làm thuê cho “nhà cái” cũng không xong, cũng bị bóc lột thậm tệ. Đã có những trùm tổng phất lên nhanh chóng nhưng cũng có những trùm đã khuynh gia, bại sản tới mức không thể gắng gượng được nữa”.

Thực tế, khi tìm hiểu thông tin để làm loạt bài này, chúng tôi gặp phải cái nhìn rất soi mói của dân độ bóng chuyên nghiệp. Có những thông tin, chúng tôi biết nhưng phải biến báo đi để cho nó mang tính chất liêu trai, huyễn hoặc nhằm tránh sự “khó chịu” của dân ký sinh từ “làm bóng”. Thế mới biết, giới “làm bóng” này kiếm bộn tiền thật đơn giản nhưng cũng đầy những rủi ro mà họ phải chấp nhận.

Ngân hàng làm khó cho cơ quan chức năng?

Việc các ngân hàng liên tiếp tung ra các thẻ thanh toán quốc tế, thẻ VIP, visa đã là mảnh đất màu mỡ cho tội phạm cá độ bóng đá chuyên nghiệp hoạt động. Thực tế, dân cá độ đã lợi dụng kẽ hở này chuyển tiền ra nước ngoài một cách hợp pháp. Ngoài ra, chúng chuyển tiền ra nước ngoài dưới dạng mua hàng hóa, dịch vụ của các nhà cung cấp nước ngoài qua thư điện tử cũng cần sự kiểm soát thật chặt chẽ của cơ quan quản lý Nhà nước về chứng từ thanh toán cũng như số lượng tiền chuyển qua thẻ cá nhân.

(Trí Thức)

Bình luậnViết cảm nhận

Mới nhất
TopTrong ngày
TopTrong tuần