Tình cũ triệt sản vì muốn bên chồng tôi mãi mãi

04/12/2013 10:45
Tường Vân

Chị van tôi cho phép được chung chồng và ở cạnh anh. Chị nói sẽ gặp anh kín đáo, còn đưa tôi một tờ giấy, trên đó chứng nhận chị ta đã đi triệt sản, không thể có con.

Nếu không có một ngày tình cờ rẽ vào khu tập thể trong ngách sâu hun hút chỉ để mua vài thứ lặt vặt bán online, chắc tôi sẽ mãi bị chồng lừa. Tim tôi như nghẹn lại khi nhìn thấy chồng lái xe chở chị vào sân khu tập thể. Tôi chẳng xa lạ gì với người đó, chị là người yêu cũ thời cấp 3 của anh, người chồng tôi từng yêu tha thiết.

Tôi nấp vào một góc, choáng váng khi thấy hai người đó ôm ấp nhau, mở cửa một căn nhà rồi bước vào đó thật tình tứ. Về đến nhà, tôi đau khổ, suy nghĩ miên man mãi. Thật sự gia đình tôi rất hạnh phúc, chồng kiếm được tiền, con cái đủ nếp đủ tẻ sáng sủa, thông minh, mối quan hệ hai bên thông gia cũng tốt. Chồng không phải người tình cảm nhưng rất có trách nhiệm với vợ con. Tôi chẳng có điều gì phải phàn nàn về anh.

Tôi quyết định làm rõ mọi việc với chồng, đã dự đoán nhiều tình huống để đối phó với anh. Nhưng thái độ bình tĩnh, thừa nhận ngay lập tức của anh là điều tôi không ngờ tới. Anh điềm nhiên bảo “Em biết rồi cũng tốt. Anh cũng định nói cho em từ lâu mà chưa có cơ hội”. Thế rồi, anh kể cho tôi câu chuyện giữa hai người, vì một xích mích, tình yêu đầu đời của hai người tan vỡ. Sau ngày đó, anh gặp gỡ và nên duyên với tôi. Trước khi chúng tôi đám cưới một tháng, anh gặp lại chị trong buổi họp lớp, tình cảm ùa về, hai người lén lút qua lại.

ngoai-tinh-1-02386

Anh nói nếu không vì lúc đó trong bụng tôi đã mang giọt máu của anh, có lẽ anh đã không màng đến tất cả mà trở về bên chị. Sau này, khi tôi và anh lập gia đình, hai người nhiều lần tách nhau ra nhưng rồi tình yêu quá mãnh liệt nên họ không dừng lại được. Câu chuyện anh kể trơn tru, rõ ràng như thể đã được chuẩn bị từ lâu lắm. Tôi không hiểu sao lúc đó mình có thể không rơi một giọt nước mắt. Tôi bình thản lắng nghe chồng kể về chuyện ngoại tình, nghe chính miệng anh bảo đã yêu người phụ nữ khác từng ấy năm, rằng anh lấy tôi chỉ vì bất đắc dĩ.

Thật ra lúc ấy tim tôi đau lắm, trong lòng tất cả sụp đổ. Tôi muốn nổi giận, gào thét, chửi bới chồng và kẻ thứ ba nhưng không làm được. Bản chất tôi vốn không phải người có thể làm ra những hành động điên cuồng như thế. Tôi chỉ biết ngồi đó, lặng lẽ gặm nhấm nỗi đau, để sự cay đắng thấm vào trong xương tủy. Chồng thậm chí còn không để cho tôi có sự lựa chọn. Anh bảo không thể bỏ rơi chị, vì chị đã dành cả tuổi thanh xuân ở cạnh anh, chấp nhận hèn mọn không có danh phận gì làm người tình bên anh, anh phải có trách nhiệm.

Anh bảo đến giờ phút này cố duy trì hôn nhân không tình yêu với tôi cũng chỉ vì con cái. Anh xin lỗi tôi rất thành khẩn, còn nói mong tôi vì con mà suy nghĩ thấu đáo. Mấy tuần liền tôi rơi vào trạng thái chết lặng. Tôi cố duy trì một cuộc sống bình thường, cố gượng cười để các con không nhận ra sự bất thường giữa bố mẹ. Chồng cũng vậy, sau cuộc nói chuyện thẳng thắn giữa hai vợ chồng, anh nói cho tôi thời gian để suy nghĩ. Sau đó anh cũng hoàn toàn trở lại bình thường, vẫn chăm chút cho mẹ con tôi như xưa.

Nhiều đêm tỉnh giấc thấy chồng nằm ngủ say bên cạnh, tôi còn tự nhủ rằng chuyện đó chỉ là một cơn ác mộng. Nhưng sự thật vẫn là sự thật, chồng có người khác và anh chưa từng yêu tôi. Tôi cũng vừa nhận được điện thoại hẹn gặp của người thứ ba. Tôi gọi cho cô bạn thân, bảo cô ấy đi cùng để có thêm một người hậu thuẫn. Tôi cứ nghĩ tới đó sẽ có một cuộc chiến long trời lở đất giữa tôi và người đàn bà đó, ít ra tôi cũng phải cho chị ta vài câu chửi. Nhưng khi nhìn đôi mắt buồn, ươn ướt như muốn khóc của chị, tôi lại mềm lòng. Đến tôi còn cảm thấy thương hại như vậy, chẳng trách chồng yêu chị, mê say đến thế.

Chị lại kể câu chuyện vô nghĩa mà chồng tôi đã kể. Chị van lơn tôi cho phép được ở cạnh anh, nói rằng sẽ gặp anh rất kín đáo, không để cho tôi biết có sự hiện diện của chị xen vào gia đình tôi. Chị còn đưa tôi một tờ giấy, trên đó chứng nhận đã đi triệt sản, không thể nào có con. Chị bảo tôi yên tâm rằng sẽ không có đứa trẻ nào tranh giành vị trí của các con tôi. Vừa khóc, chị ta vừa nói “Chị và anh yêu nhau thật lòng, không thể thiếu nhau. Đã nhiều lần cố tách ra rồi nhưng không tài nào chịu nổi. Xin em rủ lòng thương, nếu không được ở cạnh anh, chị chỉ còn nước chết”.

Sau khi gặp kẻ thứ ba, tôi càng thêm khó nghĩ. Không ngờ chị ta yêu chồng tôi đến vậy, hy sinh cả niềm hạnh phúc, bản năng làm mẹ vì anh. Bạn tôi nói tôi đừng tin nước mắt cá sấu và những lời hồ ly giảo hoạt của kẻ phá hoại gia đình người khác, nhưng tôi lại cảm nhận chị nói thật. Giờ tôi cảm thấy mình mới là kẻ chen chân vào hai người đó. Nếu không có tôi, chắc họ đã hạnh phúc bên nhau lâu rồi.

Tôi buồn, chán nản, cay đắng vì mình là người thừa, chưa đấu đã thua trong cuộc chiến này. Thậm chí, tôi còn thương cảm cho tình địch. Có phải tôi quá ngu ngốc hay không? Từ hôm gặp chị, tôi rối trí mất rồi, chẳng biết nên làm thế nào. Bỏ chồng không đành, bởi vì con, vì tôi còn yêu anh, tiếp tục cuộc hôn nhân “đồng sàng dị mộng”, rồi chấp nhận chung chồng với kẻ khác, chỉ nghĩ đến tôi đã thấy mình không còn tự trọng, khó chịu vô cùng. Tôi phải làm sao cho vẹn toàn? Có cách nào khiến chồng toàn tâm toàn ý trở về bên mẹ con tôi?

(VnExpress)

Bình luậnViết cảm nhận

Mới nhất
TopTrong ngày
TopTrong tuần