Trần tình của "Nữ ca sĩ" về những ngày bị lạm dụng thân xác, bị sỉ nhục

26/07/2013 11:27
Hải Băng

“Khi chào đời, em nghe ba mẹ kể lại mình là một bé trai bụ bẫm đáng yêu, được cả nhà chào đón…”.

Ba mẹ chọn cho em một cái tên đầy nam tính với hi vọng sau này con trai mình sẽ là một người đàn ông mạnh mẽ…

Người phụ nữ trong thân xác của đàn ông

Từ khi biết suy nghĩ, biết nhận thức, em đã thích mặc đồ con gái, nuôi tóc dài nhưng ba mẹ nghĩ đó chỉ là sở thích nhất thời rồi sau này tôi sẽ thay đổi. Mỗi lần trong bộ dạng nữ, em bị mọi người xung quanh chế nhạo, châm biếm, bạn học hàng ngày lấy “cậu bé gái” ra làm trò đùa, đám con trai thì xông vào đánh đập vì… em làm xấu mặt con trai. Không vượt qua được sự kỳ thị của bạn bè, em đành bỏ học giữa chừng.

Cát Thy

Cát Thy

Khi nghe em nói muốn được sống cuộc sống của một người phụ nữ và thân xác người phụ nữ, ba mẹ em đã tìm mọi cách để ngăn chặn ý định ấy. Mẹ bắt em phải làm những việc nặng nhọc của đàn ông: Phu hồ, đóng tàu tới khuân vác… Ba mẹ hy vọng công việc nặng nhọc này sẽ giúp em quên đi ham muốn làm con gái để trở thành người đàn ông.

Nhưng, công việc vất vả ấy chỉ có thể lấy đi sức lực chứ không thể lấy đi khao khát mãnh liệt được tìm lại chính mình, ngược lại nó còn hối thúc em từng giây từng phút, phải thành phụ nữ, bằng mọi cách. Mong muốn được sống thật với chính mình, em lao vào công việc, tích cóp tiền để phẫu thuật chuyển đổi giới tính. Mỗi khi có tiền, em lén mua hoocmon nữ để tiêm vào người với hy vọng cơ thể nhanh chóng biến đổi thành con gái.

Ngày ấy, khi cầm hoocmon nữ trên tay, em mang đến nhờ bác sỹ tiêm hộ và hỏi xem đây là thuốc gì, có tác hại ra sao. Khi ấy, bác sỹ nói đây là một loại thuốc có tác dụng làm đẹp cho da. Một thời gian sau, em có năn nỉ thế nào thì bác sỹ cũng không tiêm giúp nữa, vì đây là loại thuốc không có ở Việt Nam, có nhiều tác dụng xấu với sức khỏe của người sử dụng.

Mưu sinh với nghề mua vui cho thiên hạ

Lúc ấy, em phải học cách tự tiêm cho chính mình. Tiêm hoocmon vào người, sức khỏe em suy giảm rõ rệt, không thể làm những việc nặng như trước. Vì vậy, em chuyển qua nghề hát, làm MC, diễn hài… cho đám ma để sinh sống và dành dụm tiền cho việc phẫu thuật sau này.

Nhưng mà phẫu thuật chuyển đổi giới trở thành ước mơ quá xa vời với em bởi không có đủ tiền. Một ca phẫu thuật bơm ngực, cắt bộ phận sinh dục chuyển từ nam sang nữ cộng với nghỉ ngơi bên Thái Lan lúc đó, em biết có giá 120 triệu đồng, trong khi mỗi ngày em chỉ kiếm được vài chục ngàn đồng, không đủ tiền ăn thì làm gì có tiền mà để dành.

Nhiều người khuyên em không nên bơm silicon vì sẽ rất nguy hiểm nhưng chi phí đặt túi ngực ở Việt Nam rẻ nhất cũng 30 triệu đồng, mà sang Thái Lan phải mất 40-50 triệu đồng. Với những người chỉ đi hát thuê đám ma như tụi em thì lấy đâu ra số tiền lớn như vậy.

Em biết dùng hoóc môn trôi nổi không an toàn nhưng chúng em vẫn tự tiêm cho nhau. Teo cơ, liệt, em chả sợ! Thần kinh hay chết em cũng chả sợ! Miễn là em trở thành con gái, được là con gái. Có chết mà được chết trong hình hài con gái, được là chính mình em cũng hạnh phúc vô cùng.

Thay bằng việc phẫu thuật bơm ngực ở những nơi an toàn, em đi bơm ngực chui chỉ để có được bộ ngực đầy đặn như những người phụ nữ bình thường: Trước khi bơm silicon, người chủ ấy đã nói với em, “Bơm silicon có thể chết đấy, cưng không sợ chết sao?”, “Nếu không may silicon chạy vào tim, nhiễm trùng máu là cưng đi đời“. Nghe cảnh báo như vậy nhưng em vẫn quyết tâm làm. Em không sợ chết. Em tâm niệm chỉ cần được sống một giờ rồi chết trong thân xác người phụ nữ cũng cam lòng.

Tâm sự này được trích đăng từ cuốn sách “Mẹ ơi, con đồng tính“, tác giả Nguyễn Ngọc Thạch và Võ Chí Dũng.

Sau những đau đớn xé thịt của chuyện bơm silicon vào người, em cũng có được bộ ngực đầy đặn của người phụ nữ. Nhưng cũng từ đây, em lại phải chịu bao đớn đau về thể xác và tinh thần đi kèm. Không có gì hạnh phúc hơn khi được là chính mình, được làm những việc mình thích. Thế nhưng hạnh phúc ấy phải trả bằng những đớn đau, tủi nhục vô cùng khủng khiếp.

Có lẽ, trên thế giới này không có ai đớn đau tủi nhục bằng người chuyển giới. Bản thân em mỗi tuần phải tiêm hoemone giới tính một lần, mỗi lần tiêm xong thấy cơ thể suy nhược rất nhiều. Đó còn là những đớn đau thể xác mỗi khi bộ ngực silicon kia bị người khác cố tình chà đạp.

Rất nhiều người miệt thị, khinh bỉ tụi em. Sau khi chuyển đổi giới tính, em gọi điện hỏi ba mẹ, khi ba mẹ đồng ý thì mới dám về nhà. Nhưng mà ngay cả ba mẹ em cũng giật mình e ngại, không nhận ra con. Lúc đó, em cảm giác lạc lõng, xa cách dù đang ở trong chính nhà mình. Hàng xóm còn bỡn cợt mỉa mai “Ôi đẹp thế nhưng đẹp nữa vẫn là bêđê”.

Bị xã hội mặc định là bệnh hoạn, biến thái, em rất sợ phải ra đường, sợ phải tiếp xúc với bên ngoài trước những ánh mắt soi mói của mọi người. Những ngày đầu, thay vì sống dưới ánh sáng mặt trời, em phải chuyển sang sống về đêm. Ban ngày thì ngủ, tối đến lang thang ra công viên để giao lưu với những người có hoàn cảnh giống mình.

Cuộc sống ấy cứ lặng lẽ trôi đi. Thế nhưng không làm thì ai nuôi mình, nên em lại lóc cóc đi xin việc. Đến đâu cũng nhận được cái nhìn dè bỉu, coi thường của mọi người. Có chỗ còn dọa nạt, xua đuổi “mày cút ngay khỏi chỗ này không tao đánh chết”...

Cuối cùng em lại quay về con đường đi bán giọng hát, làm trò mua vui cho các đám ma cùng những người chuyển giới khác với đồng lương bèo bọt chỉ đủ nuôi sống bản thân và mua chút phấn son.

Có lần, khi em mới tiêm thêm silicon vào ngực thì bị một người xông vào sờ soạng, nắn bóp tới mức đau điếng người. Vì vừa bơm hóa chất vào người, em không thể kháng cự nổi mà có phản kháng thì lại bị chửi rủa, đánh đập. Sau lần bị hành hạ ấy, em phải uống thuốc giảm đau và nghỉ ngơi tới 3 ngày mới đỡ.

Không chỉ có em mà rất nhiều người chuyển giới cũng bị lạm dụng. Nhiều người vì không chịu đựng được, họ đã chọn con đường tự vẫn để kết thúc cuộc sống đau khổ. Một số khác tìm đến con đường tu hành hoặc sống thu mình…

Nguyễn Ngọc Thạch (bút danh khác: Jade), là tác giả trẻ được cộng đồng mạng quan tâm khi chọn những mảng đề tài gai góc, gây nhiều tranh cãi trong xã hội như đồng tính, mại dâm, chuyển giới. Mặc dù đang làm việc trong lĩnh vực marketing, viết lách chỉ như một cuộc dạo chơi đầy ngẫu hứng, nhưng với giọng văn trần thực, không hoa mỹ mà vẫn giàu cảm xúc, các tác phẩm của Thạch viết ra vẫn luôn được đông đảo độc giả đón nhận.

Võ Chí Dũng – Hiện đang là sinh viên Đại học Luật Tp.Hồ Chí Minh, là 1 trong 2 đại diện Việt Nam tham gia chương trình Asian Youth Exchang Program in Okinawa 2010 tại Nhật Bản; nhận học bổng Domestic British Council IELTS Scholarship 2011 của Hội Đồng Anh.

(BTTT)

Bình luậnViết cảm nhận

Mới nhất
TopTrong ngày
TopTrong tuần