Ức vì bị vợ tịch thu lương

30/07/2013 13:56
Hải Băng

Cứ đến ngày công ty tôi trả lương, vợ tôi “ôm” sạch. Sau đó, vợ “phát” lại cho tôi lúc 200 nghìn, lúc 300 nghìn gọi là “tiền tiêu vặt”. Khi tôi phản ứng thì vợ ngạc nhiên: “Anh tiêu gì mà lắm thế?”

Tôi làm bên bộ phận kỹ thuật cho một công ty cung cấp máy móc thiết bị, lương 12 triệu đồng/tháng. Vợ tôi làm hành chính ở một công ty tư nhân với mức lương 7 triệu/tháng.

2 vợ chồng tôi chưa có con cái nên việc chi tiêu cũng không quá chật vật. Tuy nhiên quan niệm “lương anh”, “lương tôi” của vợ thực sự làm tôi rất mệt mỏi. Trước khi cưới, nàng đã đưa ra “tối hậu thư” là lương chồng bao nhiêu nộp hết cho vợ, sau đó vợ sẽ đưa lại cho chồng một khoản để tiêu vặt.

luong-28713-12bba

Tôi bảo với vợ, từ năm 18 tuổi tôi đã lên thành phố vừa học đại học vừa làm thêm để phần nào trang trải học phí nên tôi rất biết cách chi tiêu và quý trọng đồng tiền. Nhưng vợ lấy lý do cần quy tiền về một mối để tích góp tiền sinh con, sửa nhà.

Mặc dù không thích bị quản lý chặt chẽ chuyện tiền nong nhưng vì chiều vợ (khi đó vẫn còn là người yêu) nên tôi vẫn đồng ý. Nhưng tôi không ngờ sau khi cưới cô ấy lại quản lý tiền lương của chồng một cách quá đáng đến vậy.

Ngày 10 hàng tháng (ngày công ty tôi trả lương qua thẻ ATM), vợ nhanh chóng rút sạch số lương trong thẻ ATM của tôi. Tối, sau bữa cơm, cô ấy để 200 nghìn vào ví tôi gọi là “tiền tiêu vặt cho chồng”.

Khi tôi bảo, đàn ông trong ví chỉ 200 nghìn thì tiêu gì? Vợ lại thủ thỉ: “Anh cầm thế thôi, cầm nhiều lại tiêu nhiều, lúc nào hết lại lấy thêm”. Nhưng đúng như cánh đàn ông thường nói với nhau “tiền đưa cho vợ thì dễ lấy ra khó như lên trời”. Mỗi lần cần tiền tôi đều phải trình đủ lý do với vợ.

Được duyệt là một chuyện nhưng chẳng bao giờ vợ tôi đưa “thoáng tay”. Khi chồng cần 500 nghìn để đi đám cưới bạn, đổ xăng, mua thẻ điện thoại… vợ tôi chỉ đưa cho khoảng 300, 400 nghìn.

Đấy là những hôm vợ vui tính. Nếu vào những ngày khó ở, vợ tôi lại sửng cồ lên: “Anh tiêu gì lắm thế? Tuần trước vừa lấy còn gì?”.

Khi tôi lớn tiếng thì vợ khóc lóc than khổ với điệp khúc lấy chồng mà nhà chồng không giúp đỡ gì, lương chồng người ta hai, ba chục triệu chồng mình được tí lương còm lại thích “vung tay quá trán”… cho đến khi tôi mất hẳn ý định xin tiền vợ.

Sợ chồng giấu mức lương, lập quỹ đen vợ tôi còn lên facebook kết bạn với vợ của các đồng nghiệp của tôi rồi dò hỏi chuyện lương bổng. Thấy chồng không có dấu hiệu “mờ ám” vợ tôi mới yên tâm.

Sau một thời gian quá bí bách, tôi phải đấu tranh rất nhiều, thậm chí phải làm căng thì vợ tôi mới đồng ý để cho chồng được giữ 1/3 số lương để chi tiêu cá nhân.

Không chỉ kiểm soát tiền lương, vợ tôi còn quan tâm cả cách chi tiêu của chồng. Mỗi lần tôi mua cái gì, vợ đều săm soi, chê đắt, chê xấu, rồi cô ấy còn kiểm tra ví của tôi, tra hỏi xem tôi tiêu những khoản gì, bao nhiêu tiền.

Về quê, mẹ đẻ tôi cho vợ chồng đôi gà. Khi ra đi, tôi rút ví biếu mẹ 500 nghìn để mẹ tiêu vặt. Mặc dù mẹ từ chối nhưng tôi vẫn cố đưa cho bà. Sau đó, mẹ gọi điện cho vợ tôi, trò chuyện với con dâu, mẹ tôi vui vẻ cảm ơn 2 vợ chồng đã biếu tiền mẹ.

Về nhà, vợ tôi khóc lóc trách móc là tôi dấm dúi cho mẹ tiền. Mặc dù tôi cố giải thích là mẹ gọi về lấy gà nên anh sẵn tiện biếu mẹ ít tiền tiêu vặt chưa kịp nói với vợ nhưng cô ấy vẫn không tin. Đến khi tôi lớn tiếng cô ấy mới chịu im lặng.

Cứ như thế này mãi không biết cuộc sống chúng tôi rồi sẽ còn bao nhiêu cuộc cãi vã vì tiền. Mỗi lần vợ nói đến lương, tiền là tôi ớn tận cổ, chỉ muốn cô ấy biến đi.
(BVNN)

Bình luậnViết cảm nhận

Mới nhất
TopTrong ngày
TopTrong tuần