Vợ tôi dùng "hàng giả", khi tôi không thể thỏa mãn cô ấy

10/12/2013 19:55
Mai Phương

Vậy là cô đã dùng nó để tự thỏa mãn, bởi tôi không làm được điều đó cho cô. Cảm giác cay đắng, tủi hổ xen lẫn tự ái, bực tức trào lên trong tôi. Nhưng tôi đã kiềm chế được, quyết định cất vật đó vào chỗ cũ, coi như không có chuyện gì xảy ra để Hiên không thể biết chồng mình đã nhìn thấy

Cách đây 6 năm, chúng tôi cưới nhau từ một tình yêu đẹp. Khi ấy, cả hai người đều không còn trẻ. Vậy mà khi gặp nhau, chúng tôi như bị cú sét ái tình. Ngay từ cái nhìn đầu tiên, cả hai phía đều rất bồi hồi, xao xuyến, thấy như đã là của nhau. Chỉ sau thời gian ngắn, đám cưới được tổ chức. Mong muốn đầu tiên của chúng tôi là mau chóng có con nên ấn định sẽ kéo dài tuần trăng mật và chọn Sa Pa là nơi đến, bởi cảnh sắc thiên nhiên và khí hậu nơi đây rất tuyệt diệu. Cứ tưởng đó là hai tuần lễ thiên đường nhưng không ngờ tôi đã “lực bất tòng tâm”.

Ba đêm đầu, tôi hoàn toàn bất lực. Cứ hì hục suốt đêm đến vã mồ hôi (giữa căn phòng mát lạnh, phải đắp chăn) mà tôi vẫn không sao hoàn thành được sứ mạng. Tôi bèn nghĩ đến việc bấm điện thoại hỏi một trung tâm tư vấn. Người ta nói trường hợp của tôi là bình thường, chỉ là do yếu tố tâm lý. Họ khuyên hãy bình tĩnh, tự tin, chớ bị ám ảnh bởi việc “không thành” và cần sự hỗ trợ, giúp sức của vợ, sẽ thành công. Hiên cũng động viên tôi là không có gì đáng ngại. Cô còn nói rằng mấy người bạn thân kể chuyện đêm tân hôn cũng bị trục trặc, phải tới dăm bảy lần sau mới… thành công. Khi đầu xuôi thì đuôi sẽ lọt. Tôi có phần yên tâm, không lăn tăn gì. Thế rồi đến đêm thứ 4, “việc lớn” đã có kết quả…

Nhưng chỉ được chừng một phút, “binh lính” đã hỗn loạn ùa ra tung tóe, mặc dù tôi cố sức ghìm chúng lại vì biết như vậy cũng chẳng hơn gì trước đó lúc cậu nhỏ bất lực. Những ngày “trăng mật” sống ở Sa Pa sau đó, tôi đều “thành công” nhưng chỉ nửa vời, hời hợt như thế. Tôi hết sức bối rối và lo lắng. Nhưng vợ tôi thì luôn động viên và nói hãy bình tâm. Tôi thấy Hiên không buồn phiền, không tỏ ra thất vọng. Cô chăm sóc tôi ân cần hơn. Mỗi lần vào cuộc, cô tận tụy thực hiện mọi thao tác mà chính tôi cũng thấy… “ngượng” với hy vọng tôi sẽ có được hứng thú cao nhất để vượt được…”vũ môn”. Càng như vậy, tôi càng băn khoăn. Không hiểu thực lòng cô không suy nghĩ, buồn phiền gì hay vì tế nhị, thương tôi mà cô thể hiện vui vẻ để tôi yên tâm.

Nửa tháng ở Sa Pa qua đi, về Hà Nôi, việc đầu tiên là tôi tìm đến một trung tâm tư vấn, trực tiếp hỏi kỹ. Tiếp tôi là một nam bác sĩ khá nổi tiếng trong lĩnh vực này. Ông nói rằng mới có nửa tháng, chưa có gì đáng lo ngại và dặn dò tôi thực hiện một số việc. Đặc biệt, ông lưu ý tôi phải tự tin, không được có mặc cảm thất bại mỗi khi “xung trận”. Thực hiện đúng lời người bác sĩ dặn, sau đó, “sinh hoạt” của chúng tôi diễn ra bình thường, lần nào cũng “trót lọt”. Tôi chỉ không hài lòng về việc không kéo dài được lâu, thường chỉ 1-2 phút. Được những người bạn thân đi trước có kinh nghiệm tư vấn, tôi đã biết “bổ sung” sự yếu kém của mình bằng những hỗ trợ khác. Hy vọng vợ tôi đạt được “yêu cầu”.

Nhưng vẫn không khắc phục được tình trạng: tôi thì rất nhanh chóng lên được đỉnh, còn Hiên thì hình như vẫn cứ chơi vơi ở lưng chừng, có khi mới chỉ mon men dưới chân dốc. Tuy nhiên, Hiên là một cô gái trí thức, rất đôn hậu và tế nhị, luôn thể hiện sự âu yếm dành cho tôi nên tôi không thể biết sự thực, vợ tôi cảm thấy thế nào, có hạnh phúc không. Chỉ biết rằng trong những lần như thế, cô cũng run rẩy và sau đó không có biểu hiện gì khiến tôi phải lo lắng. Tôi tạm thời yên tâm khi được Trung tâm nọ tư vấn: Có thể chị vợ anh không phải là người có nhiều đòi hỏi mạnh mẽ về “chuyện ấy” nên ở mức độ đáp ứng như anh đã thấy thỏa mãn. Tạng phụ nữ như chị ấy cũng có nhiều người. Họ nặng về yếu tố tâm lý hơn là sinh lý.

Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Một năm trôi qua kể từ ngày cưới, Hiên vẫn không có thai, mặc dù vợ chồng tôi luôn gần nhau. Chúng tôi quyết định đến bệnh viện khám. Kết quả là tôi vô sinh. Hiên rất buồn nhưng thương tôi nên đã an ủi, động viên và thể hiện quyết tâm kiên trì chữa chạy. Thời gian trôi đi, mặc dù đã vào Bệnh viện Từ Dũ ở TP.HCM chữa, vẫn không có kết quả. Tôi chủ động nói chuyện chia tay rất nghiêm túc với Hiên để cô ấy không bị thiệt thòi. Nhưng Hiên đã gạt đi và khóc. Cô nói sẽ quyết tâm còn nước còn tát. Cuối cùng, nếu không chữa được, sẽ kiếm con nuôi. Tôi rất cảm động trước biểu hiện của Hiên, không nhắc lại chuyện chia tay vì cảm thấy có phần phũ phàng và xúc phạm đến vợ. Hàng ngày, cô vẫn chăm sóc tôi rất ân cần, chu đáo. Tôi thấy sau khi biết rõ tình trạng của tôi, cô càng quan tâm đến tôi hơn hẳn trước. Điều này khiến tôi càng suy nghĩ, biết ơn và thấy thương cô hơn bội phần.

Chuyện của chúng tôi đến đây tưởng chẳng có gì đáng kể nữa. Nhưng… Một lần, lúc vợ tôi đi vắng, do tìm một tài liệu cần thiết bị thất lạc nên buộc phải lục, kiếm ở mọi chỗ trong nhà, tình cờ tôi nhìn thấy một vật giấu dưới đáy ngăn kéo tủ, nơi chỉ để quần áo, đồ dùng riêng của Hiên. Tôi vô cùng sửng sốt trước một vật lạ mà trong đời chưa bao giờ nhìn thấy. Nhưng tôi biết ngay nó dùng để làm gì. Đó là đồ… giả, làm bằng cao su đúc, màu hồng hồng, đen đen, cả kích cỡ lẫn màu sắc, độ rắn đều giống hệt “của quý” của đàn ông lúc cương cứng. Vật này chỉ có thể được sản xuất ở nước ngoài, chắc là để phục vụ những phụ nữ không chồng. Từ phút ấy, tôi cứ bị ám ảnh mãi về cái đồ vật làm bằng cao su kia.

Vợ tôi có nó để làm gì? Có từ bao giờ? Cô kiếm được ở đâu? Tự cô đi tìm mua hay được ai tặng?… Rất nhiều câu hỏi xung quanh cái “vật thể lạ” này cứ quay cuồng trong đầu tôi. Và tôi đã nghĩ ra ngay: Vậy là cô đã dùng nó để tự thỏa mãn, bởi tôi không làm được điều đó cho cô. Cảm giác cay đắng, tủi hổ xen lẫn tự ái, bực tức trào lên trong tôi. Nhưng tôi đã kiềm chế được, quyết định cất vật đó vào chỗ cũ, coi như không có chuyện gì xảy ra để Hiên không thể biết chồng mình đã nhìn thấy. Sau lần đó, tôi lại trỗ dậy ý nghĩ ly hôn. Bởi tôi thấy mình hoàn toàn vô dụng, không làm nổi vai trò người chồng khiến vợ phải tìm cách thay thế bằng vật “nhân tạo”.

Thưa các anh chị. Chuyện của tôi quả là không dễ có thể kể. Không hiểu trên đời này có còn trường hợp nào tương tự như chuyện của chúng tôi? Nhưng tôi đang vô cùng bức xúc, không biết nên xử sự thế nào? Tôi có nên ly hôn không? Nếu có thì khi đặt lại vấn đề này, chắc chắn vợ tôi sẽ hỏi lý do (vì tôi đã bỏ ý định ly hôn). Khi ấy, tôi có nên nói rõ việc phát hiện ra cái đồ vật kỳ dị kia?

(Vnexpress)

Bình luậnViết cảm nhận

Mới nhất
TopTrong ngày
TopTrong tuần