Xôn xao chuyện cậu bé được 'đầu thai' ở Hòa Bình

25/02/2014 12:17
Hạ Nam

(Kênh 13) – Từ trước đến nay, nhiều người vẫn truyền nhau câu nói: “Nước Sơn La, ma Hoà Bình”.

Cả vùng Lạc Sơn từng xôn xao, truyền tai nhau câu chuyện về cậu bé “con lộn” Bùi Lạc Bình (sau này được đổi tên thành Nguyễn Phú Quyết Tiến). Nhiều năm đã trôi qua, song ở thị trấn Vụ Bản (huyện Lạc Sơn) chưa ai quên được nhân vật đặc biệt ấy.

Người chết sống lại?!

Bà Phạm Thị Thuận (SN 1960), cán bộ UBND huyện Lạc Sơn, mẹ nuôi của Tiến vẫn nhớ như in năm 1992, vợ chồng bà sinh được một cháu trai kháu khỉnh, đặt tên là Nguyễn Phú Quyết Tiến.

Song không may, cháu bị chết đuối khi mới lên năm tuổi trong một lần ra sông Bưởi phía sau nhà chơi. Hai vợ chồng càng thêm đau đớn khi biết mình không thể có con nữa do sức khoẻ của bà Thuận không cho phép. Năm 2006, vợ chồng bà bỗng giật mình khi nghe tin người quen mách trong bản Cọi (xã Yên Phú, huyện Lạc Sơn) nằm cách thị trấn Vụ Bản chừng 3km có một cậu bé tự nhận là con ông bà.

Cậu bé ấy có tên là Bùi Lạc Bình, sinh năm 2002, con của ông Bùi Văn Hoan và bà Bùi Thị Dự, người dân tộc Mường sống bên bờ sông Bưởi. Họ cũng là một cặp vợ chồng hiếm muộn, lấy nhau 6 năm mới sinh được một mụn con. Theo lời bà Dự kể lại, khi còn nhỏ, cu Bình cũng hoàn toàn bình thường như những đứa trẻ khác.

Bắt đầu từ lúc 2 tuổi, bập bẹ biết nói, Bình có biểu hiện khác thường, cứ tự nhận mình là người xuôi, ngày trước bị chết đuối, nơi đang ở không phải nhà mình và đòi về nhà lấy quần áo… Năm lên 3 tuổi, Bình được mẹ Dự cho theo ra chợ ngoài thị trấn Vụ Bản. Ra đến chợ, Bình nằng nặc kéo tay mẹ và nói: “Mẹ đi với con, con dắt mẹ về nhà con”. Bà Dự bực tức nhưng vẫn đi theo cậu con trai và được Bình dẫn đến ngôi nhà số 25, đường Hữu Nghị – chính là nhà ông bà Tân – Thuận bây giờ.

Nghe chuyện lạ mà lại có nhiều chi tiết trùng hợp với cậu con trai đã mất, ông bà Tân – Thuận vào bản Cọi tìm gặp Bình. Khi ông bà ra về, Bình nhất định đòi theo về thị trấn. Ông Tân có ý thử, dắt Bình đi về hướng khác nhà mình thì Bình không chịu và chỉ đích danh đến ngôi nhà vợ chồng ông Tân sinh sống. Vào trong nhà, Bình vào mở một chiếc tủ gỗ và lấy ra các món đồ chơi – đồ của Tiến trước đây và khẳng định đó là đồ đạc của mình.

Cậu bé Tiến và gia đình

Cậu bé Tiến và gia đình

Khi được hỏi, làm thế nào mà về được nhà ba Hoan – mẹ Dự thì Bình bảo vì “người ta” bỏ cháu trên đồi cao (mộ Nguyễn Phú Quyết Tiến nằm trên một quả đồi – PV) nên “cháu chẳng có gì ăn”. Cháu đói quá phải tự tìm đường về nhà. Nhưng về đến ngã ba nhà ông Lai thì có một “bóng lớn” (cách gọi của người địa phương thường dùng để chỉ những oan hồn vô chủ – PV) ở đấy chặn đường nên cháu không về được. Cháu sợ quá chạy vấp xuống một cái mương gần sân rộng thì vừa hay ba đi qua nên theo ba (ông Hoan – PV) về.

Rất nhiều những chuyện Bình kể vanh vách về ông bà Tân – Thuận sau đó khiến đôi bên gia đình và nhiều nhà nghiên cứu phải bất ngờ. Sau mọi chuyện, hai bên gia đình thống nhất cho Bình về nhà ông bà Tân – Thuận ở để tiện bề chăm sóc và học hành. Cậu bé sau đó được đổi tên thành Nguyễn Phú Quyết Tiến và trở thành con chung của hai gia đình.

Một đoạn sông Bưởi, nơi cậu bé Quyết Tiến bị chết đuối.

Một đoạn sông Bưởi, nơi cậu bé Quyết Tiến bị chết đuối.

Những giấc mơ kỳ lạ

Trước đó, sau ngày con trai đẻ mất, bà Thuận cũng luôn bị ám ảnh bởi những giấc mơ. Hình ảnh cậu bé chạy nhảy, chơi cùng bạn bè luôn trở đi trở lại trong những giấc ngủ. Đặc biệt, đi xem bói nơi đâu, bà cũng được người ta phán rằng: “Cô yên tâm. Thằng bé mất rồi nhưng nó sẽ trở về. Sau này cô còn có con nữa”. Lúc ấy bà Thuận không tin vì biết bản thân không còn khả năng sinh con nữa.

Chưa đến lúc nói cho Tiến hiểu

Bà Thuận chia sẻ: “Vài năm gần đây, Tiến không còn nhiều giấc mơ lạ nữa và chúng tôi vẫn chưa dám nhắc gì đến quá khứ của cháu. Sau này, khi cháu có đủ nhận thức, chúng tôi sẽ nói cho cháu hiểu. Nhưng thực sự, tôi cũng chưa biết nên bắt đầu như thế nào để cháu không bị tổn thương. Thôi cứ cố gắng để tuổi thơ của cháu được trong veo ngày nào thì hay ngày ấy”.

Trước đó vốn không phải là người hay xem bói toán nhưng khi mới đón “con” về, thấy đây cũng là chuyện kỳ lạ, nên bà Thuận đã tìm đến một thầy bói người Mường nức tiếng trong vùng, cách nhà hơn 20 cây số đèo dốc để xem.

Theo tục lệ, khi đi bà mang theo một bát gạo, một gói bánh, chai rượu và một chiếc áo của Tiến. Đến nơi, cũng như bao người khác, bà đặt lễ lên trước mặt thầy bói và chỉ nói: “Nhờ thầy xem giúp?” chứ không cung cấp bất kỳ một thông tin nào. Nghe vậy, thầy bói cầm lên và nói: “Cái này là con nhà mình đây này. Có phải là bị chết đắm (chết đuối – PV) không?”. Vị thầy bói khẳng định chủ nhân của chiếc áo chắc chắn là “con nhà mình” (con bà Thuận – PV)!?

Quyết Tiến giờ đã 12 tuổi và đang theo học tại một ngôi trường cấp 2 ở trung tâm thị trấn Vụ Bản. Những gì mà tuổi thơ của Tiến trải qua tại ngôi nhà số 25 có lẽ suốt đời bà Thuận cũng không thể quên được. Từ sau khi đón Tiến về, cậu bé luôn luôn nói về những ngày tháng trước đây – “kiếp trước” của mình. Chuyện về những giấc mơ là điều mà vợ chồng bà ám ảnh nhất. Có ít nhất ba lần, khi Tiến mệt và lên cơn sốt lại mơ về một giấc mơ vô cùng sợ hãi.

Vừa sốt cậu bé vừa nói: “Sợ quá! Sợ quá! Con sợ quá. Có các anh, các chị cứ rủ con xuống sông chơi rồi đẩy con xuống đó”. Khi bố mẹ hỏi anh chị nào, ở đâu thì cậu bé lại chỉ “các anh chị” đang ở trên đỉnh màn, đứng ngay ở đầu giường hay chạy xuống gần bờ sông. Mỗi lần như vậy, ông bà Tân – Thuận vừa dỗ con lại vừa “chửi đổng” để đuổi “bóng” đi, dùng dao chặt vào cột nhà hay lấy cành dâu để đầu giường nơi Tiến nằm. Có như vậy cậu bé mới thoát khỏi được giấc mơ ám ảnh(?).

Gần nhất là lúc 7 tuổi, khi Tiến đang nằm ngủ thì bỗng chồm dậy và sợ hãi nói: “Lại có ai rủ con đi xuống sông. Họ đang đứng ở cửa sổ đây này”. Hồi đó, vợ chồng bà Tân – Thuận cũng vô cùng lo sợ, nhưng không biết làm thế nào để giúp con thoát khỏi cơn ác mộng. Cũng may, càng lớn về sau, Tiến dần quên những chuyện cũ và không còn bắt gặp lại những giấc mơ đó nữa. Ngày học lớp 5, Tiến cũng bị không ít người trêu. Bạn bè còn gọi Tiến là “người chết sống lại”. Cậu bé mặc cảm đem chuyện về nhà tâm sự với mẹ. Mỗi lần như vậy, bà Thuận đều tìm lời gạt đi.

Tình mẫu tử thiêng liêng

Bề ngoài, Tiến không giống với cậu bé đã mất, song tình cảm với cha mẹ thì luôn sâu sắc như ruột thịt. Ông bà Tân – Thuận cũng chẳng hề có chút phân biệt gì mà luôn dành cho Tiến những gì tuyệt vời nhất. Hồi nhỏ, có một lần Tiến theo mẹ lên cơ quan nhưng lại bỏ về trước. Bà Thuận tìm quanh quẩn không thấy con đâu lại nghĩ ngộ nhỡ con lại xảy ra chuyện gì. Đến khi tìm thấy con, bà vừa thương vừa giận, vụt con hai cái cho chừa tội chạy lăng xăng. Hàng ngày, Tiến luôn quấn quýt bên mẹ và sống rất tình cảm với cha. Mỗi lần bà Thuận đi đâu xa về, cậu lại chạy ra rối rít: “Mẹ đi đâu mà lâu thế, con nhớ mẹ quá”.

Cuộc trò chuyện của chúng tôi với bà Thuận vừa dứt thì Tiến vừa đi chơi với những trẻ con hàng xóm về. Lễ phép chào chúng tôi và chạy lại vòng ôm lấy cổ bà Thuận, Tiến trò chuyện tíu tít với mẹ nuôi mà không mất tự nhiên trước sự có mặt của chúng tôi.

Chuyện “kiếp trước”, chuyện “đầu thai” có thể có, có thể không tồn tại, điều quan trọng nhất là hiện thực mà chúng tôi được tận mắt chứng kiến, một tình cảm mẫu tử ngọt ngào, thiêng liêng…

Tâm tư của người mẹ có con tự nhận là “hiện thân của người đã khuất”!?

Tất cả vì con

Chia sẻ với tâm sự của bà Dự, bà Thuận không giấu nổi sự nghẹn ngào: “Thật ra nguyện vọng của hai vợ chồng tôi là luôn mong muốn có một đứa con để yêu thương. Không may mình rơi vào tình cảnh mất mát mà lại nghe tin có cậu bé có tình cảm như thế, cũng không biết có phải con lộn về thật hay không, nhưng tôi vẫn đón cháu về ngoài này nuôi rồi hai gia đình cùng đi lại với nhau”.

7 năm, không phải là khoảng thời gian quá dài, nhưng đủ để con người ta vui vẻ chấp nhận những điều phi lý, khó tin đến với cuộc sống của mình. Nhiều người bản Cọi (nay là xóm Vát – PV) vẫn thắc mắc khó hiểu vì sao có mỗi một mụn con, giờ chồng lại qua đời mà bà Bùi Thị Dự lại dễ dàng chấp nhận cho con mình đi làm con người khác.

Ngôi nhà hai tầng của bà Dự nằm lặng lẽ trên đỉnh dốc cao đầu xóm Vát. Nhà bỏ không, vắng lặng bởi chồng bà không may mắc bệnh đã qua đời mấy năm. Đứa con trai duy nhất Bùi Lạc Bình giờ ra ở hẳn ngoài phố, làm con nuôi hợp pháp của ông bà Tân – Thuận.

Cái cảnh cửa nhà im ỉm đóng, chỉ có gà và trẻ con hàng xóm chạy chơi ngoài sân không khỏi khiến người ngang qua chạnh lòng. Ngập ngừng một hồi lâu, bà Dự mới bình tâm chia sẻ những suy nghĩ gan ruột của mình. Bà cho biết: “Cháu bây giờ lớn lắm rồi, vẫn đi lại cả hai gia đình. Mỗi khi tôi về nhà thăm, nó vẫn ôm và gọi mẹ như ngày nào. Vậy là tôi thấy được an ủi”.

Đối với riêng bà, “mỗi người có một nỗi khổ riêng, cuộc sống không cho ai toàn vẹn, được tất cả”. “Có những người ở cách xa nhau nhưng vẫn tìm mọi cách để lại gần với nhau, nhận anh em họ hàng. Huống hồ, con mình và người ta có một sự liên hệ nào đó trong quá khứ thì mình cũng không nên ích kỷ”.

Bà cho rằng, nếu không có tình yêu thương thật lòng thì gia đình bố mẹ nuôi của Tiến bây giờ cũng không dễ dàng dành những tình cảm đặc biệt cho một người dưng. “Chắc chắn họ cũng có tình thương và sự vương vấn đặc biệt với linh hồn của cháu Tiến nên mới thể hiện như vậy. Hơn nữa, mình là cha là mẹ nhưng không thể bắt con mình không được nhận tình yêu thương của người khác”, bà Dự phân trần.

Bất cứ cha mẹ nào khi sinh con ra cũng luôn mong con được vui vẻ hạnh phúc và không phải thiếu thốn, đói khổ điều gì. “Gia đình tôi không quá khó khăn nhưng nếu cháu ở với bố Tân, mẹ Thuận được thêm sự chăm sóc, và yêu thương thì tôi cũng mừng cho cháu”, bà Dự trải lòng.

Bà cũng cho rằng: Trẻ con không có tội và cũng không nên để chúng chịu ảnh hưởng từ sự ích kỷ của người lớn. Khi trưởng thành, nó phải va chạm rất nhiều vào cuộc sống. Nếu có thêm cha mẹ để định hướng và cho nó cuộc sống tốt hơn thì đó là điều nên làm. “Tôi nghĩ rằng hạnh phúc là phải biết cách cho đi. Giờ nhìn con lớn từng ngày, được nhiều người yêu thương và chăm lo, tôi cũng an lòng. Bố nó dù đã ở bên kia thế giới chắc cũng được an tâm”.

TS. Vũ Thế Khanh.

TS. Vũ Thế Khanh.

Lý giải những giấc mơ về tiền kiếp

Để rộng đường dư luận về vấn đề còn nhiều tranh cãi, chúng tôi đã liên hệ với TS. Vũ Thế Khanh, giám đốc Liên hiệp Khoa học Công nghệ Tin học Ứng dụng (UIA). Ông Khanh cho biết, ông đã nghiên cứu nhiều trường hợp chứa đựng những huyền bí về sự tái sinh. Đạo Phật khẳng định, có sự đầu thai và được nói nhiều đến trong kinh Phật. Thường thì sự tái sinh được suy đoán qua giấc mộng, qua lời nói bất chợt của người trong nhà, nhất là của đứa bé. Đôi khi, người ta còn tin tưởng rằng, người chết hiện về dù trong giấc mộng cũng bao hàm ý tưởng là họ sắp đầu thai trở lại.

Giấc mơ có bốn yếu tố tạo nên. Một là giấc mơ được tạo nên bởi sự bức xúc và những đặc tâm, suy nghĩ của con người khi tập trung vào một sự vật hiện tượng nào quá nhiều. Đây là dạng phản xạ có điều kiện. Hai là, có thể có những tín hiệu của người âm, nhưng khi thức, sáu giác quan tiếp xúc với trần cảnh nên ít khi bắt được tín hiệu ấy. Đến đêm, những yếu tố trần cảnh bị tắt hết thì tín hiệu tâm linh nổi lên và người ngủ bắt được. Trường hợp thứ 3 là lưu giữ dưới dạng tàng thức của kiếp trước.

Những hành động đã xảy ra từ kiếp trước sẽ xuất hiện trong giấc mơ của kiếp này. Chẳng hạn những người kiếp trước làm những việc tốt thì sẽ mơ đến những điều lành, còn nếu người nào kiếp trước làm những việc ác thì sẽ mơ thấy những chuyện không tốt, bị người ta đuổi đánh, giết… Những hành vi trong quá khứ của kiếp trước còn lưu giữ và tái hiện lại trong kiếp này. Những giấc mơ của Tiến cũng có thể là sự diễn tả lại câu chuyện mà kiếp trước cậu bé đã gặp.

Ông Bùi Văn Mẹo, trưởng bản Cọi.

Ông Bùi Văn Mẹo, trưởng bản Cọi.

Ngoài ra, còn những giấc mơ do bệnh lý. Các nhà khoa học còn giải mã các giấc mơ để chữa bệnh. Chẳng hạn, bạn thiếu chất gì thì đêm cơ thể sẽ mơ thèm ăn cái đó, mơ thấy nước, thấy lửa thì có biểu hiện gì… Khi cơ thể đang có bệnh thì sẽ rơi vào tình trạng mất cân bằng sinh thái, giấc mơ sẽ xui khiến ta gặp điều gì ta còn đang thiếu.

Ngoài ra, còn nguyên nhân thứ 5 dẫn đến giấc mơ là từ các yếu tố bức xạ nơi ta nằm ngủ, tư thế nằm, trang phục mặc trên người. Khi cơ thể bị tác động bởi các yếu tố môi trường đó thì cũng sẽ dẫn đến những giấc mơ khác nhau. Chẳng hạn, ai hay nằm co chân ngủ sẽ thường xuyên mơ bị người khác đuổi, hoặc gặp chuyện gì không may là chạy không kịp. Những giấc mơ của Tiến cũng có thể được xuất phát từ một trong những nguyên do nói trên.

Về những trường hợp đầu thai, sau này vẫn phát triển bình thường. Chẳng qua nhiều người thì quên đi kiếp trước của mình là gì nhưng nhiều người lại nhớ được. Trong đạo Phật gọi đó là ăn cháo lú, trước khi đầu thai thì ăn cháo cho quên đi!

Trao đổi với PV, ông Bùi Văn Mẹo, trưởng bản Cọi xác nhận: “Việc cháu Bình có những ký ức của cháu Tiến (đã mất) là thật và nhiều năm nay vẫn làm xôn xao bản làng vùng cao này. Tuy nhiên, trong quan niệm của người Mường thì không hề có chuyện đầu thai như vậy. Từ khi ông sinh ra và cả đời ông cha cũng chưa từng nghe chuyện “con lộn” từ kiếp trước”.

Dương Thu – Phạm Hạnh

Bình luậnViết cảm nhận

Mới nhất
TopTrong ngày
TopTrong tuần